Phu Quân Hắn Không Hiểu Phong Tình

Chương 30

Lâm thị đến thăm Lan Viên một chuyến, mặc dù không làm ầm ĩ, nhưng Thẩm Thư Dao cũng không có ý định tìm Tạ Ngật. Nàng đi quanh Lan Viên, sang trù phòng để xem tối nay ăn gì, rồi quay về nghỉ ngơi một lát.
Sau khi thức dậy, Tuệ Hương nói khẽ với nàng vài câu, nói rằng Lâm thị sau khi trở về liền đuổi Như Ý ra khỏi Tạ phủ, đến nỗi đi đâu cũng không thể biết. Thẩm Thư Dao ừ một tiếng, gật đầu mà không nói gì, có vẻ như Lâm thị đã nghe lọt  lời nàng nói.
Chuyện tốt a, sau này chắc sẽ không còn ai mỗi ngày nhìn chằm chằm vào nàng nữa. Có thể thở phào nhẹ nhõm, thật tốt quá.

Thẩm Thư Dao vì việc này vui vẻ một buổi trưa, sắc trời sắp tối vẫn còn ngồi ở trong viện thưởng cúc, gió lạnh một trận lại một trận từ gò má phất qua, nàng một chút cũng không có cảm giác, hào hứng uống trà ăn điểm tâm.

Tuệ Hoa sợ nàng lạnh đông, nhắc nhở nàng nhiều lần, Thẩm Thư Dao xua xua tay, nói thẳng thân thể mình tốt, sẽ không cảm lạnh sinh bệnh. Bất đắc dĩ, Tuệ Hoa liền để nàng đi.

Bụng đã no, Thẩm Thư Dao sờ sờ, sau đó cúi đầu nhìn vòng eo tinh tế, mềm mại của mình. Hiện tại nàng đã mang thai hai tháng, lẽ ra theo lý phải có chút thịt tăng lên, sao lại không thấy gì nhỉ? Thật kỳ lạ.

Nàng trước đây đã gặp qua vài người mang thai, có người mới mang thai một tháng đã béo lên chút, thai nghén cũng rất rõ ràng, nhưng nàng lại rất đặc biệt, thậm chí không cảm thấy chút nào khó chịu.

Thẩm Thư Dao xoa xoa eo mình một vòng, rồi ngẩng đầu hỏi Tuệ Hoa: “Ngươi thấy ta có béo không?”

Tuệ Hoa và mấy người hầu bên cạnh nàng đều rất quen thuộc, thay đổi của cơ thể nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay, cho nên khi nàng hỏi, Tuệ Hoa nghĩ cũng không cần nghĩ liền lắc đầu đáp: “Không béo.”

Thẩm Thư Dao ậm ừ, nhíu mày nói: “Người khác mang thai đều béo, sao ta lại không béo vậy?”

Tuệ Hoa cười khẽ, “Mỗi người phản ứng khác nhau, chờ thêm ba tháng nữa, bụng sẽ lớn nhanh thôi.”

“Thật vậy sao?” Thẩm Thư Dao nhớ lại vài ngày gần đây, cảm giác không khác gì trước kia, “Ta đâu có thai nghén gì, mẫu thân lúc mang thai ta hay nôn, ta thì không như vậy.”

Gần đây không về nhà, cũng không có cơ hội hỏi một chút mẫu thân, vốn dĩ có thể hỏi Lâm thị, nhưng Lâm thị hiện tại không rảnh giúp nàng giải đáp.

Thẩm Thư Dao vỗ vỗ tay, thật mau đã đem việc này quên đi, tựa như Tuệ Hoa nói, khả năng ba tháng nữa liền béo, không cần nóng vội.

Sắc trời càng lúc càng tối, chạng vạng lại có mưa nhỏ, tí tách tí tách, tiếng mưa rơi trên mái nhà vang lên từng tiếng.

Nàng dựa vào giường lắng nghe tiếng mưa, mắt liếc qua, thấy Tạ Ngật lại lần nữa đội mưa trở về, gần đây thời tiết xấu, hắn trí nhớ cũng không tốt, mỗi lần ra ngoài đều quên mang theo dù. Đây đã là lần thứ ba hắn bị mưa ướt trở về.

Cũng may hắn sức khỏe tốt, gặp mưa cũng không bị sốt.

Nam nhân vừa đi vừa vỗ vỗ tay áo, giơ tay lau đi nước mưa trên trán, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy một cái đầu ló ra từ cửa sổ, cổ duỗi ra ngóng, vui sướng khi người gặp họa.

Tạ Ngật bất đắc dĩ lắc đầu, trước đây Thẩm Thư Dao đều lừa dối hắn, hắn tức giận, cảm thấy vợ chồng nên thẳng thắn với nhau, không cần che giấu tính cách của mình. Giờ Thẩm Thư Dao chẳng còn che giấu gì, hắn vừa vui mừng lại vừa bất đắc dĩ, nàng quá tinh nghịch, thỉnh thoảng còn cười nhạo hắn.

Như hiện tại vậy, vừa vào cửa, nàng không quan tâm hắn có lạnh hay không, mà lại cười hắn: “Tạ đại nhân lại bị ướt, sao lúc nào cũng quên mang dù vậy? Thế này đi, chàng cầu xin ta, lần sau ta sẽ đi đưa dù cho chàng.”
Tạ Ngật xua tay bảo mấy người lui ra, cửa phòng khép lại, hai vợ chồng có thể thoải mái trò chuyện.
“Ta gặp mưa, nàng không đau lòng?” Hắn hỏi.
Thẩm Thư Dao đi đến, đôi mắt sáng lấp lánh, đáy mắt phản chiếu vẻ mặt bất mãn của nam nhân. Nàng ngẩng cao cằm, nói: “Đau lòng chứ, lần trước ta đã nhắc nhở rồi, là chàng không nhớ mà!”

Nói xong lại thầm nói một câu, nói hắn không trí nhớ không tốt, chủ yếu là do không sợ gặp mưa.

Tạ Ngật đi thay quần áo, nói với nàng: “Ra ngoài gấp, luôn bị quên, lần sau nhớ nhắc nhở ta.”

Nàng đem cửa sổ khép lại, thần thái lười nhác nói đã biết, đợi người thay quần áo ra tới, nàng bước nhỏ bước nhỏ tới gần hắn, thấp giọng nói: “Hôm nay mẫu thân qua đây.”

“Bà tìm nàng? Vì chuyện gì?”

Tạ Ngật hơi hiện vẻ khẩn trương, rất nhiều gia đình, quan hệ mẹ chồng nàng dâu không tốt, nhi tử kẹp bên trong, tình thế khó xử. Hắn cũng khẩn trương, mẫu thân từ trước đến nay cường thế, tâm tư muốn nạp thiếp ho hắn không phải ngày một ngày hai, thật vất vả đuổi người đi, đừng lại gây thêm chuyện xấu.

Thẩm Thư Dao rốt cuộc tuổi cũng còn nhỏ, kinh nghiệm sống còn ít, Tạ Ngật sợ nàng tủi thân, đồng ý lung tung với mẫu thân cái gì, cũng sợ nàng không vui, giận dỗi.

“Nói cái gì?” Hắn dí hỏi, đè nặng đỉnh mày, biểu cảm nghiêm túc.

Nàng nhìn hắn đánh giá một cái, bỗng nhiên cười, “Vì chuyện của Như Ý, tới tìm ta tính sổ đi. Nhưng cũng không có việc gì, bị ta nói đuổi đi rồi, cũng phải một đoạn thời gian sẽ mặc kệ chúng ta.”

Tạ Ngật đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, rồi tinh tế suy nghĩ, tò mò không biết nàng đã dùng cách gì để đuổi người đi. Hắn hiểu rõ mẫu thân mình, bà tuyệt đối không phải người dễ dàng buông tha cho ai.

Thẩm Thư Dao cười thần bí, ngẩng cao đầu kiêu ngạo quay đi, “Không nói cho chàng.”

Nói xong, nàng suy nghĩ một chút rồi quay đầu lại, cúi đầu nghịch ngón tay mình, “Chàng cho ta một chút lợi ích, ta nói cho chàng.”

Tạ Ngật không cùng nàng náo, “Ta cho nàng chưa đủ nhiều sao?”

Đất đai, cửa hàng, ngân phiếu, trang sức, tất cả giá trị đều nằm trong tay nàng.

“Ra ngoài còn phải tìm nàng lấy bạc.”

Nàng cười, chu môi nói: “Ai nói bạc, ta chỉ là muốn cái khác thôi.”

Khác? Khác cái gì?

Tạ Ngật suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra, đơn giản là không nghĩ nữa, liền sai người đem cơm đến, hắn đói bụng.

Thẩm Thư Dao cúi mắt, lén lút nhìn bóng dáng hắn một cái, trong miệng thì thầm: “Ngu ngốc, lấy lòng ta, ta có cần nói đâu.”

Tạ Ngật không làm nổi chuyện lấy lòng, hắn từ nhỏ đã tự phụ kiêu ngạo, cúi đầu là chuyện có thể đếm trên đầu ngón tay, sẽ không vì nàng bí mật trong miệng nàng mà cúi đầu, nàng nhìn ra được.

Hai người ăn cơm rất yên tĩnh, phòng bếp làm món cay Tứ Xuyên, nàng thích ăn cay, còn Tạ Ngật ăn không được, liền chọn những món không cay để ăn.

Nàng ăn cay mà mặt không đỏ, thở không gấp, còn Tạ Ngật thì không chịu được, ăn một ngụm đã thấy mặt và cổ đỏ bừng, phải uống mấy chén trà mới làm dịu lại, sau đó chẳng ăn thêm gì nữa.

Nàng ăn được lưng chừng no, liền bắt đầu hỏi: “Ta có từng xuống phòng bếp chưa?”

Tạ Ngật nuốt một ngụm, trong mắt thoáng hiện lên vẻ khẩn trương, rồi rất nhanh đã biến mất, “Ừ, tay nghề nấu ăn không tồi.”

Nam nhân cúi đầu, nhìn chằm chằm vào bát, không nhìn nàng, “Thêu thùa cũng tốt, hiền thục đoan trang.”

Dùng “hiền thục đoan trang” để hình dung nàng, Thẩm Thư Dao cảm thấy không giống như đang nói về chính mình. Dù nàng muốn trở thành một thê tử tốt, nhưng chuyện xuống bếp này… nàng thật sự không thể tưởng tượng ra.

Sau đó nàng hỏi rất nhiều, Tạ Ngật cũng không cảm thấy phiền, trả lời từng câu một, còn nói nàng làm áo trong cho hắn, mỗi sáng sớm đều tiễn hắn ra cửa, mỗi ngày mặc triều phục cũng là nàng ủi sẵn, rồi còn nói rất nhiều thứ khác, nghe xong Thẩm Thư Dao há hốc mồm. Tạ Ngật nói những điều đó là về nàng sao?

Thẩm Thư Dao không quá tin, cắn chiếc đũa mà không động đậy, như thể thời gian trước đây mình bị trúng tà vậy. Tạ Ngật không lừa mình làm gì, khả năng duy nhất là mình đã trưởng thành, đang nỗ lực trở thành một người vợ tốt.

Nàng nhìn Tạ Ngật vài lần, rồi thẳng thắn nói: “Ta bây giờ không làm được.”

“Ừm.”

Tạ Ngật không có phản ứng gì, biểu cảm cũng như vừa rồi, qua nửa khắc lại nói: “Nàng không cần làm những cái đó, tính tình của nàng như thế nào, ta biết.”

Trước kia, hắn đã từng bị nàng lừa, thật sự tin rằng nàng giống như vẻ ngoài thể hiện ra. Không ngờ chính mình lại bị lừa. Nhưng hiện tại, tính cách của Thẩm Thư Dao thế nào, có lẽ không ai hiểu rõ hơn hắn. Trước mặt hắn, nàng tự nhiên không cần giấu giếm, mà giấu cũng chẳng thể lừa được hắn.

“Nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt, hoặc là làm điều mình thích.”

Nàng gật đầu, như trút được gánh nặng, “Nói rất đúng, nhưng chàng yên tâm, ta chắc chắn sẽ trở thành một người vợ tốt.”

Tạ Ngật cười nhạt, buông đũa xuống, “Khen mình à?”

“Ta có đâu.” Nàng hơi ngẩng đầu lên, bất mãn với lời nói của hắn, “Chàng cho rằng ta không tốt sao?”

“Là bảo nàng khiêm tốn!”

Nàng ậm ừ cho qua, không để bụng, khiêm tốn quá mức chính là giả dối, nàng không thích như vậy, nàng thích nói thật. Tuy nhiên, Tạ Ngật như vậy cũng có lý do, hắn là quan trong triều, quả thật không nên làm quá nổi bật.

Thẩm Thư Dao nhìn ra bên ngoài, thân người tựa vào cạnh hắn, rồi thấp giọng hỏi: Chàng vì sao lại nguyện ý cưới ta?”

Không khí bỗng nhiên trở nên im lặng, một bầu không khí kỳ lạ lan tỏa ra.

Nam nhân nuốt nước bọt, ánh mắt lóe lên, lấy cớ đi thư phòng, không trả lời nàng.

Sắc mặt Thẩm Thư Dao lập tức trở nên khó coi, tâm trạng tốt cả ngày bỗng chốc tan thành mây khói. Nàng xụ mặt, ánh mắt sắc bén, hung tợn, hừ mạnh một tiếng vào cửa. Không nói thì thôi, nhưng nhìn vẻ mặt của hắn vừa rồi, nghĩ lại cũng chẳng có lời hay gì.

Làm như nàng muốn gả cho hắn lắm vậy!

Buổi tối trời lạnh, Tuệ Hương mang cho nàng một bình nước nóng, chân nàng cũng không còn lạnh nữa.
Tạ Ngật vẫn ở thư phòng chưa về, có lẽ là vì buổi tối câu hỏi kia dọa cho hắn sợ hãi, không biết trả lời thế nào, nên tránh né vấn đề. Thẩm Thư Dao trợn mắt, cuộn mình trong chăn, bảo Tuệ Hương tắt đèn.
Tuệ Hương tắt đèn rồi ra ngoài, trong phòng lập tức chìm vào bóng tối. Thẩm Thư Dao nghiêng đầu nhìn ra ngoài, nếu nàng đoán không sai, một lát nữa Tạ Ngật sẽ xuất hiện.
Nhìn đi, tắt đèn rồi, tưởng nàng đã ngủ, giờ là lúc hắn trở về.
Thẩm Thư Dao không ngủ, tai nàng luôn lắng nghe động tĩnh bên ngoài, đôi mắt cũng không rời cửa. Dù trong bóng tối không thể nhìn thấy gì, nhưng nàng có thể cảm nhận được.

Ước chừng một nén nhang thời gian, tiếng bước chân trầm ổn từ hành lang vọng đến, từng bước một, cứ như đang tới trước mặt nàng vậy.

Thẩm Thư Dao mở to mắt, mặt trắng nõn hơi ửng đỏ, nàntrốn trong chăn mà cười trộm. Cửa mở ra một tiếng kẽo kẹt, thân ảnh cao lớn xuất hiện, bước chân ngay sau đó nhẹ nhàng, rón rén như một tên trộm.

Tạ Ngật thắp một chiếc đèn, ánh sáng mỏng manh chiếu rọi khắp căn phòng, hắn nhìn về phía mép giường, rồi đột ngột gặp phải đôi mắt sáng lấp lánh của nàng. Tim hắn đập mạnh, sắc mặt xấu hổ.

“Nàng chưa ngủ sao?”

Một chút tóc đen xõa ở bên gối, khuôn mặt nhỏ trắng nõn đỏ ửng,mê mị động lòng người.

Thẩm Thư Dao từ trong chăn chui ra, chăn trượt xuống, lộ ra thân hình no đủ nở nang mềm mại, run rẩy, vừa mềm vừa đẹp.

Tạ Ngật nhìn đến miệng khô lưỡi khô, khát vọng mãnh liệt dâng lên, lại bị hắn cực lực khắc chế. Hắn thu hồi tầm mắt, lại nói: “Cười cái gì?”

Cười đẹp như đóa hoa vậy, đôi mắt mê người, thân mình non mềm, mê hoặc hắn cả người khô nóng, hận không thể tắm đợt nước lạnh.

“Cười chàng a, thấy ta ngủ rồi mới trở về.” Nàng thu lại ý cười, chề môi nói: “Làm gì? Sợ ta ép hỏi chàng?”

Nam nhân nghiêng người, từ góc độ này có thể thấy yết hầu bị k1ch thích, lộ ra một vẻ gợi cảm.

Tạ Ngật nghĩ nghĩ, đi về phía nàng, ngồi trên mép giường, ngón tay nhéo cằm nàng, cực kỳ khắc chế hôn một cái.

“Bởi vì bệ hạ tứ hôn.” Cho nên cưới nàng.

Thẩm Thư Dao hiểu rõ, nếu không phải tứ hôn, nàng cũng sẽ không gả cho Tạ Ngật, không có gì để truy cứu.

Nàng vuốt cằm nam nhân, cao ngạo nói: “Về sau hầu hạ ta cho tốt a.”

Tạ Ngật buồn cười, kéo tay nàng xuống,  trong con ngươi nàng long lanh ánh nước, cúi đầu, cách xiêm y cắn lên bộ ng ực run rẩy của nàng.

Giọng nói kiều mềm kinh hô một tiếng, chứa sự thoải mái.

“Ô… Tạ Ngật!”

Tạ Ngật gần đây bận rộn, mỗi ngày chạng vạng mới hồi phủ, mệt đến vừa nằm lên giường liền ngủ, hơn nữa ngủ thật sự sâu.

Nàng không dễ ngủ như vậy, chủ yếu là vì ban ngày ngủ quá nhiều, đến tối lại khó mà vào giấc. Thẩm Thư Dao buổi tối dễ dàng suy nghĩ lung tung, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nàng nghĩ đến thư phòng của Tạ Ngật.

Thừa dịp người đang ngủ, Thẩm Thư Dao lén lút thay xiêm y rồi trộm đi ra ngoài, thư phòng có người canh gác, nhưng khi thấy thiếu phu nhân đến, chỉ liếc mắt nhìn rồi không ngăn cản, để cho nàng vào.

Nàng nhớ rõ lần trước Tạ Ngật để sách ở đâu, nhưng nàng không với tới được, vì thế nàng dọn ghế nhỏ, tìm một chút rồi rất nhanh đã tìm ra.

Trên sách không có chữ, nàng liền mở ra xem, ngay sau đó, kinh ngạc đến nỗi hai mắt trợn to, đáy mắt lóe lên ánh sáng khác thường.

Trời ạ, Tạ Ngật thế mà lại đang xem những thứ này, khó trách dạo gần đây mỗi ngày đều ở thư phòng ngồi đến khuya, thì ra là như vậy!

Nàng tiếp tục tìm kiếm trên kệ sách, rất nhanh đã tìm được sáu cuốn, tận sáu cuốn! Không biết Tạ Ngật đã xem hết chưa.

Khẳng định là đã xem rồi, nếu không sao mấy ngày gần đây hôn nàng ngày càng đa dạng, cảm giác cũng thoải mái hơn nhiều.

Nàng cúi đầu, chậm rãi từ ghế bước xuống, ôm sáu cuốn sách vào trong lòng ngực, đang định lật thêm vài trang nữa, thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vàng từ ngoài vọng vào.

Tiếng la hoảng hốt của nam nhân vang lên: “Đại công tử, đại công tử, không hay rồi, xảy ra chuyện rồi!”

Thẩm Thư Dao ôm sách, thăm dò nhìn ra cửa, thấy là gã sai vặt bên cạnh Tạ Quần. Đêm khuya như vậy đến tìm Tạ Ngật, chẳng lẽ là Tạ Quần đã gặp chuyện gì?

Trong lúc vội vàng liền quên mất mấy quyển sách trong lòng ngực, ôm những cuốn sách rối loạn trở về. Vừa đến cửa phòng ngủ, Tạ Ngật liền mở cửa ra.

Bốn mắt đối diện, Tạ Ngật đầu tiên nhìn nàng, rồi lại nhìn người tới, “Chuyện gì?”

Thẩm Thư Dao ôm chặt sách trong tay, cũng nhìn về phía người kia, “Đúng vậy, mau nói đi.”