Phu Quân Hắn Không Hiểu Phong Tình
Chương 31
Gã sai vặt vội vàng nói hai câu, rằng Lâm thị náo loạn ở sân của Thu di nương, đòi đưa hu di nương đi đến một thôn trang ở nông thôn. Thu di nương khóc lóc, gây sự, Tạ Quần cũng cảm thấy phiền phức, bảo chờ đến sáng rồi bàn lại, lại cãi vã với Lâm thị vài . Hiện giờ chỉ có thể chờ Tạ Ngật đến chủ trì cục diện.
Tạ Ngật nghe xong mà không hiểu gì cả, còn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng gã sai vặt lại vội vã chạy đi, nói muốn đến xem trước, tránh để tình hình càng thêm lộn xộn.
Thẩm Thư Dao đứng bên cạnh nghe xong nửa ngày, trong lòng bắt đầu có một chút suy đoán, chẳng lẽ sự việc này có liên quan đến những lời nàng đã nói với Lâm thị trước đó mấy ngày? Hay là Thu di nương đang âm thầm làm gì đó sau lưng Lâm thị, vừa vặn bị Lâm thị bắt được, dẫn đến náo loạn đêm nay?
Ừm, có khả năng. Nàng khẽ gật đầu, trầm tư đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình.
Tạ Ngật mặc quần áo xong, đi được hai bước rồi quay lại nhìn nàng, dừng lại một chút, nhớ ra liền hỏi: “Nàng vừa rồi đi đâu? Tỉnh lại không thấy nàng”
Hơn nữa, lúc người đến truyền lời lúc nãy nàng cũng là từ bên ngoài trở về, hơn phân nửa là nửa đêm không ngủ được, quần áo không chỉnh tề, lại sợ lạnh, sao lại ra ngoài làm gì vào giờ này?
Nam nhân quan sát nàng một hồi, ánh mắt lưu luyến dừng trên người nàng, cuối cùng nhìn xuống sách vở trong lòng ngực nàng, ánh mắt khẽ thay đổi, vẻ xấu hổ hiện lên trong mắt. Hắn vuốt mũi, quay đầu bước vào trong, không nhìn nàng.
“Ta đi thư phòng, chàng xem ta tìm được gì nè!”
Thẩm Thư Dao cười hì hì giơ cao sách trong tay, hướng hắn lộ ra một khuôn mặt đắc ý. Nàng không phải không nhận ra sắc mặt xấu hổ của nam nhân, nhưng vẫn muốn trêu chọc hắn, bộ dáng nghiêm trang của hắn khiến nàng chướng mắt, lại càng thích nhìn bộ dáng khẩn trương tránh né của hắn, cảm thấy thật thú vị.
Thẩm Thư Dao đuổi theo phía sau hắn, “Chàng xem nè, xem đi.”
Đồ vật hắn giấu ở thư phòng bị Thẩm Thư Dao tìm được rồi, hắn có thể không xấu hổ sao?
“Ta thay quần áo đi nhìn xem bên kia có chuyện gì, nàng ngủ đi.”
Hứ, cố ý nói sang chuyện khác, sợ nàng cười nhạo.
Tạ Ngật đang mặc quần áo, cánh tay dài vòng ra sau lưng, thắt đai lưng chặt chẽ, trường bào dính sát cơ thể, hiện lên thân hình đĩnh bạt cường tráng, cơ bắp phập phồng dưới lớp vải, nhìn rất mạnh mẽ đầy sức .
Thẩm Thư Dao chăm chú nhìn nam nhân từ sau lưng, ánh mắt từ trên xuống dưới, không khỏi nhìn đi nhìn lại vài lần, không thể giấu nổi sự thưởng thức trong mắt. Nàng nuốt một ngụm nước bọt, bước tới gần, đứng chắn trước người hắn, giơ cao cuốn sách, cười nói: “Giấu ta xem cái này, bị ta phát hiện rồi.”
Tạ Ngật liếc mắt nhìn nàng, thần sắc nhanh chóng trở lại bình thường, lạnh lùng như thường lệ. Hắn không có gì phải xấu hổ, dù sao xuân cung đồ chỉ là chuyện thường, huống chi phu nhân hắn xem những thứ này còn nhiều hơn hắn, có lẽ không chỉ là năm, sáu cuốn đâu.
Nghĩ như thế, Tạ Ngật sắc mặt nhàn nhạt, hỏi: “Cho nên nàng vừa rồi đi thư phòng để tìm cái này?”
“Ai bảo chàng lén lén lút lút.”
Nàng liền biết có vấn đề, quả nhiên a.
Tạ Ngật gật đầu, không cần thiết phải phủ nhận, “Có xem vài lần.”
Thẩm Thư Dao khẽ bĩu môi, vài lần mà thôi, nàng không tin! Nàng ôm cuốn sách, giơ lên ngang đầu, nói: “Lần sau chúng ta cùng nhau xem đi.”
Nếu là trước kia, Tạ Ngật chắc chắn sẽ lạnh mặt nói nàng đang làm , sau đó giáo huấn nàng một trận. Thẩm Thư Dao đã chuẩn bị sẵn lời để phản bác hắn, nhưng không ngờ Tạ Ngật lại nhìn vào mắt nàng, trầm thấp đáp một tiếng: “Ừ.”
Thẩm Thư Dao ngạc nhiên trừng mắt, không thể tin vào những gì vừa nghe. Nàng hưng phấn xoay vòng, sau đó vội vàng buông cuốn sách, sửa sang lại vẻ ngoài của mình.
“Chàng đợi ta với, ta cũng đi xem.”
Tóc không kịp chải, liền tùy ý xử lý vài cái, đem áo ngoài mặc vào.
“Nàng đừng đi, chỉ là việc nhỏ.”
Thẩm Thư Dao lắc đầu, cảm thấy chuyện này không đơn giản, nàng dám khẳng định đây không phải là chuyện nhỏ.
“Ta ngày đó nói với mẫu thân những lời ấy, chắc chắn bà nghe lọt tai, cho nên hiện tại Thu di nương tính kế sau lưng, bị mẫu thân phát hiện rồi.”
“Ta chỉ đoán thôi!” Nàng chen thêm một câu.
Nam nhân hơi nhíu mày, rồi hỏi: “Nàng đã nói với mẫu thân cái gì?”
“Không có gì, chỉ là một số việc hậu trạch, như thiếp thất sẽ tính kế chủ mẫu linh tinh. Còn có chính là di nương sinh hài tử, gia sản liền sẽ ít đi vài phần.”
Nói xong, Tạ Ngật im lặng một lúc, hắn đỡ trán, ánh mắt lộ vẻ bất đắc dĩ, tựa hồ đang trách nàng, sao lại nói ra những lời này.
Thẩm Thư Dao không chịu yếu thế, nhìn thẳng vào hắn, kiêu ngạo nói: “Sao nào? Chàng muốn có thêm đệ đệ hay muội muội sao? Chàng muốn, nhưng ta không muốn đâu. Nếu có nhiều đệ đệ muội muội, tương lai phân gia sản không phải ít đi sao? Ta không dễ nuôi đâu, cái gì cũng phải tốt nhất, con ta cũng vậy!”
Nàng dừng một chút, hỏi hắn: “Chàng nói gì đi?”
Lời này thật sự ngang ngược, con nối dõi trong đại gia tộc vô cùng quan trọng, con cái tất nhiên là càng nhiều càng tốt, cành lá tốt tươi, gia tộc hưng thịnh.
Tạ Ngật bóp mặt nàng, biểu cảm không có gì khác thường, “Nàng có lý. Lời này đừng nói ra bên ngoài.”
“Ừm, biết rồi.”
Vừa ra đến trước cửa, nam nhân bóp cằm nàng, hung hăng hôn nàng một hồi, đặc biệt s@c tình hàm lộng, d@m mĩ kéo thành sợi, hôn tới mức mặt nàng ửng hồng thở hổn hển mới buông ra.
Môi mềm, lại ngọt, non non mọng mọng, nhịn được mới là lạ.
–
Hai người đến sân của thu di nương đã là một nén nhang sau, Tạ Quần và Lâm thị ầm ĩ đã ngừng lại, mỗi người ngồi trên ghế trong phòng, cúi đầu trầm tư. Tạ Tuấn cũng tới, đứng ở cửa không nói lời nào, thấy bọn họ đến liền vội vàng tiến lên, chào hỏi trước, rồi thấp giọng nói vài câu.
“Thu di nương đã tìm cho phụ thân một ngựa gầy*, giấu trong viện, dụ phụ thân mỗi đêm đều tới. Đêm nay bị mẫu thân phát hiện, liền xảy ra chuyện.”
*Từ mang tính hơi vũ nhục, chỉ ấu nữ được nuôi dưỡng dạy dỗ thành gái lầu xanh để dâng lên quan viên, dễ dàng bị nhục mạ.
Thẩm Thư Dao nghe được, môi sưng đỏ nhướng lên, vẻ mặt kinh ngạc. Quả nhiên là náo nhiệt, đúng như nàng đã đoán.
“Sao đệ lại biết?”
Nàng đi phía trước một bước, cách Tạ Tuấn rất gần, nâng cằm lên nhìn hắn, đôi mắt không chớp. Tạ Ngật tai nghe, mắt nhìn, ngay sau đó liền kéo nàng một về phía sau, đừng đứng gần như vậy.
Thẩm Thư Dao không hiểu lý do, quay đầu trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi lại quay lại nhìn Tạ Tuấn, chờ hắn nói về sự việc của Thu di nương.
Tạ Tuấn nhìn đại ca mình một cái, rồi nhỏ giọng nói: “Lúc ta đến, bọn họ vẫn còn đang cãi nhau, ta đứng ở cửa nghe thấy, mẫu thân tức điên, còn nói…”
“Còn nói gì?” Nàng truy hỏi.
Tạ Tuấn biểu cảm vi diệu, nhìn về phía Tạ Ngật, rồi tiến đến bên tai hắn, nói nhỏ: “Phụ thân có lòng nhưng không có sức, Thu di nương khuyến khích phụ thân dùng thuốc.”
Sắc mặt nam nhân khó coi, cúi đầu nhìn người đang cố gắng nghe lén, vẻ mặt càng thêm nặng nề. Hắn đẩy cái đầu tròn tròn ra, khẽ ừ một tiếng, rồi bước vào trong phòng.
Tạ Quần và Lâm thị ngồi ở hai bên, trên mặt đất còn có hai người quỳ, một người là Thu di nương, người kia là ngựa gầy Thu di nương đã tìm.
Nhìn dáng vẻ, người này rất yếu đuối, sườn mặt nhu mì, quỳ trên mặt đất, thân thể hơi oằn xuống, như thể không có xương cốt. Mềm yếu như một đóa hoa, khiến người ta có cảm giác muốn bảo vệ.
Thẩm Thư Dao nhìn một cái, không chút suy nghĩ liền duỗi tay che lại mắt nam nhân, không muốn hắn nhìn.
Trước mắt chớp mắt một cái đã đen nhánh, Tạ Ngật nhíu mày kéo tay nàng ra, ánh mắt dò hỏi.
“Nàng ta xinh đẹp.” Không muốn hắn nhìn.
Tạ Ngật bất đắc dĩ thở dài, không nghĩ ra đầu óc nàng phát triển theo kiểu gì, hắn còn không thể nhìn một cái. Tạ Ngật để nàng ngồi một bên, đừng nói chuyện lung tung.
Nàng ngượng ngùng thu tay, nhìn trái nhìn phải, sau đó ngồi vào Lâm thị bên người. Lâm thị đã khóc một hồi, hai mắt đỏ bừng, cảm xúc bi thương nhìn không sót gì, đang rất đau lòng, còn có thất vọng, đối với trượng phu thật thất vọng.
Thẩm Thư Dao mấp máy môi, không biết nên nói lời gì an ủi bà, suy nghĩ mấy lúc, liền duỗi tay qua, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo lộ ra bên ngoài. Lâm thị ngước mắt, hốc mắt hồng hồng nhìn nàng, lại muốn khóc.
Nàng nắm chặt, không buông tay, Lâm thị liền nhịn không được nhẹ giọng khóc thút thít.
Tạ Ngật cũng hiểu tương đối mọi chuyện, lại nhìn cảnh tượng trước mắt, không hỏi Tạ Quần một tiếng, liền ra quyết định.
“Thu di nương đưa đi đến nông thôn đi, đến nỗi này, không thể giữ lại.”
Tạ Quần kinh ngạc nhìn Tạ Ngật, hắn là cha, vậy mà Tạ Ngật không hỏi ý kiến hắn, lại quyết định như vậy, thực sự là không coi hắn ra gì.
“Tạ Ngật, con không hỏi ý kiến của ta.”
Tạ Quần bất mãn mở miệng, ngay sau đó, hu di nương bắt đầu kêu oan, ỷ vào Tạ Quần, làm vẻ mặt đáng thương khóc lóc. Đêm khuya, lại một phen ầm ĩ, Tạ Ngật phiền muộn nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Tạ Quần, mười phần áp bách.
“Phụ thân, đừng làm hỏng quy củ.”
Xướng, kỹ* không được qua cửa, Tạ gia xưa nay tộc quy* không thể bỏ, Thu di nương dùng thuốc, cũng phải xử trí, hai người này, một người cũng không thể giữ.
*Phụ nữ làm nghề ca hát, nhảy múa, kỹ nữ, ….
*Quy củ gia tộc
Tạ Quần bị Tạ Ngật nói đến nói không ra lời, làm trò cho cả phủ, trưởng bối như hắn giờ đây chẳng còn mặt mũi gì, hắn là phụ thân của Tạ Ngật a.
“Chỉ là nhất thời hồ đồ, không đến mức đuổi đi.”
Trong phòng, sắc mặt mọi người khác nhau, Tạ Tuấn không dám lên tiếng, Thẩm Thư Dao cũng chẳng cần mở miệng, Lâm thị sợ người được giữ lại, vừa định lên tiếng thì Thẩm Thư Dao đã lắc đầu với bà, nở một nụ cười nhẹ, để Lâm thị yên tâm.
Tạ Ngật khó có thể nói gì thêm, dù sao cha ruột hắn mà hồ đồ, nếu tin tức này lan ra ngoài, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh gia tộc, hắn vừa bận tâm thể diện gia đình, cũng phải để Lâm thị bớt giận.
Quả nhiên, ngay sau đó, âm thanh lạnh lùng của nam nhân dừng lại bên tai, “Phụ thân khăng khăng giữ người lại, lão nhân gia bên kia không dễ dàng giải thích, phụ thân định thuyết phục như thế nào?”
Tạ Quần tức giận đến ngực phập phồng, môi giật giật, nhưng chẳng nói được câu nào.
Tạ Ngật xoa trán, cảm thấy mệt mỏi, tay vừa nhấc, ra hiệu cho gã sai vặt đối diện, lập tức kéo hai người đi. Mặc cho họ khóc lóc kêu gào, Tạ Ngật không hề dao động, ánh mắt sắc bén như dao, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Tạ Quần.
Cho đến khi tiếng khóc kêu tan biến, Tạ Quần cũng không mở miệng thêm, tức giận vung tay áo bỏ đi.
Một lúc lâu sau, nha hoàn đỡ Lâm thị quay về phòng nghỉ ngơi, Tạ Tuấn cũng trở lại sân, một trò khôi hài cuối cùng cũng kết thúc.
–
Đêm khuya đen nhánh, lạnh lẽo, bóng người kéo dài, mờ mờ ảo ảo.
Thẩm Thư Dao nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “Phụ thân năm nay 45, đã phải dùng thuốc.”
Lời nói giấu không được kinh ngạc, nàng còn cho rằng nam nhân cũng phải được đến 50 chứ.
Tạ Ngật chậc một tiếng, không tiếng động thở dài, “Nghe lén cái này làm gì?”
Vốn dĩ đêm nay phiền lòng, trước mắt nghe được nàng nói lời này, cảm xúc phiền muộn bỗng nhiên tan đi một chút.
Nam nhân cong môi, tiếng nói thanh nhuận, “Trong đầu suy nghĩ cái gì?”
Không nghĩ cũng biết, nhất định là chuyện quan hệ thân mật nam nữ. Aiz, phu nhân biết quá nhiều.
“Không nghĩ gì cả, chỉ là thuận miệng nói thôi.”
Lời là nói như vậy, nhưng là đôi mắt đã dời xuống, vi diệu nhìn vài cái.
Tạ Ngật phát hiện, đem nàng đầu xoay đi, hừ cười nói: “Mau được ba tháng đi.”
Ý vị ám chỉ rõ ràng, mặt nàng hồng hồng gật đầu, rất là chờ mong.
“Nhanh thôi.”
“Ừm.”
Hai người trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, không nói rõ, nhưng biết là ý gì.
Lặng im giây lát, Thẩm Thư Dao nghĩ đến sáu quyển sách kia, kéo hắn cánh tay hỏi: “Sáu quyển sách đó chàng xem xong rồi sao? Thích nhất quyển nào a?”
“Chỉ nhìn thoáng qua.”
Nàng hừ một tiếng, không thú vị, không nói thật. Tạ Ngật nhìn nàng cười, thôi, nói đi, không có gì mà nói không nên lời.
“Ừm, xem xong rồi, có hai quyển quả thật không tồi.”
Tối tăm ánh sáng nhìn không thấy gương mặt nàng ửng đỏ, nhưng có thể nhìn thấy đôi mắt long lanh ánh nước, tràn đầy chờ mong cùng tò mò.
“Là cái gì, chàng nói với ta đi!”
Nàng dựa vào gần, nửa thân mình như dựa vào hắn, đường cong mềm mại cách xiêm y vẫn cảm nhận được rõ ràng. Cứng rắn cùng mềm mại va chạm, đối lập rõ ràng, rồi lại vẫn hài hòa.
“Trở về chàng nói cho ta là quyển nào với.”
Nam nhân nuốt nước bọt, cằm căng chặt, ánh mắt càng thêm thâm trầm, “Muốn biết thì đi cùng ta.”
Trong một góc tối tăm, nhìn không thấy biểu cảm trên mặt, nhưng có thể thấy rõ da thịt trắng nõn, tiếng than kiều mị thoảng qua tai. Cảm quan nhạy cảm, lỗ chân lông hưng phân giãn ra, k1ch thích xưa nay chưa từng có.
Qua thật lâu mới bình ổn.