Phu Quân Hắn Không Hiểu Phong Tình
Chương 29
Đảo mắt đã tới cuối tháng 10, thời tiết ngày càng lạnh, sớm muộn gì cũng cảm nhận được gió lạnh nhẹ, phải thêm áo ấm. Đặc biệt là vào buổi tối, nhiệt độ thấp hơn ban ngày, chăn đệm cũng cần phải dày thêm vào.
Cửa sổ không dám mở ra, sợ gió lạnh ùa vào, càng thêm lạnh cóng. Thẩm Thư Dao từ trước đến nay thể hàn, mùa hè thì không sợ nóng, nhưng mùa đông nhất định sợ lạnh, tay chân luôn lạnh cóng, phải giữ ấm nhiều hơn.
Buổi tối một mình nằm ở trên giường, chân làm thế nào đều ấm không được, định là trước khi ngủ dùng nước làm ấm chân, nhưng sau khi lên giường không quá một hồi, chân liền lạnh lại. Thẩm Thư Dao vì thế thở dài ngủ không được, thế nhưng cái này chỉ là một nguyên nhân trong đó, còn có một nguyên nhân quan trọng là, Tạ Ngật đã nhiều ngày hành vi kỳ quái, sau bữa tối luôn ở lại thư phòng thật lâu, đợi vừa lúc nàng ngủ rồi mới trở về phòng.
Liên tục năm sáu ngày, đêm nay vẫn là như thế. Sao vậy, bị lời nàng nói ngày ấy dọa tới rồi?
Không nên a, khoảng thời gian trước nàng nói dùng miệng Tạ đại nhân, Tạ Ngật giáo huấn nàng một lúc lâu, không chịu. Ngày đó nàng nói với Tạ Ngật, nếu không nàng dùng miệng thử xem, Tạ Ngật khiếp sợ nói không ra lời, nhìn chằm chằm môi nàng thật lâu, yết hầu lăn lộn, chỉ nói một câu “Làm bậy!”, liền chạy sang thư phòng. Những ngày sau, liền trở thành như vậy, buổi tối ngồi trong thư phòng thật lâu, phỏng chừng là sợ nàng buổi tối dính người.
Thẩm Thư Dao không nghĩ ra, một nam nhân như hắn, sợ hãi cái gì? Nàng còn không sợ, không thể tưởng tượng được, Tạ Ngật thế mà còn không bằng nàng. Aiya, thất vọng a!
Vẫn chưchưa buồn ngủ, Thẩm Thư Dao từ trên giường bò dậy, khoác thêm áo ấm rồi đi đến thư phòng tìm hắn, nàng muốn biết Tạ Ngật đang làm gì trong thư phòng.
Đêm nay, người gác đêm là Lưu Nhất, so với A Tứ thì cao lớn cường tráng hơn, tính tình cũng trầm tĩnh, rất ít khi thấy hắn cười. Thấy nàng thì lễ phép khom người, rồi bảo nàng đợi một lát, hắn vào thông báo một chút.
Thẩm Thư Dao vốn đang không vui, lúc này tâm trạng càng tệ hơn, mặt lạnh nói: “Ta vào thư phòng còn phải đợi thông báo sao? Tạ Ngật không tin tưởng ta à?”
Lưu Nhất không dám trả lời, do dự một lúc rồi lách người sang một bên, để nàng đi vào.
Thẩm Thư Dao hừ một tiếng, thở phì phì đẩy cửa bước vào, Tạ Ngật không biết đang xem cái sách gì, mãi đến khi nàng vào mới hoàn hồn, hoảng loạn vội vàng đóng sách lại, thở gấp một lúc, rồi ngẩng đầu lên.
“Còn chưa ngủ sao?”
“Chàng cũng chưa ngủ.” Nàng chậm rãi tiến lại gần, tò mò nhìn vào tay hắn, định xem thử hắn đang đọc sách gì.
“Đọc sách gì thế?”
Nam nhân ánh mắt thâm thúy, khuôn mặt tuấn mỹ hơi ửng đỏ, vành tai cũng ửng hồng, không giống vẻ bình thường của hắn. Hắn vội vàng giấu sách ra phía sau, cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Binh pháp,nàng không thích xem đâu.”
Binh pháp sao, nói dối! phụ thân nàng rất thích xem binh pháp, khi còn nhỏ nàng cũng đã xem qua một ít, có thể hiểu được.
“Ta thích xem, đưa cho ta.”
Tạ Ngật nhướng mày, vẻ mặt có chút lúng túng, hắn đứng dậy đặt sách lại trên kệ, sau đó ôm lấy eo nàng, kéo nàng ra ngoài.
“Muộn rồi, không tốt cho mắt, về ngủ đi.”
Che che giấu giấu, chắc chắn có vấn đề.
Thẩm Thư Dao đi theo hắn, trước khi rời đi, nàng quay đầu nhìn về phía kệ sách, ghi nhớ vị trí vừa rồi.
Trong miệng lẩm bẩm không hài lòng, “Được lắm, chàng không cho ta xem, vậy chàng cũng đừng nhìn ta.”
Nam nhân c ắn môi dưới, thầm nghĩ, không thể để nàng biết, nếu biết rồi thì sẽ không được yên bình nữa.
–
Tháng 11 vừa mới bắt đầu đã có vài ngày mưa nhỏ, trời lạnh hơn rất nhiều, lá vàng rơi xuống, cảm giác mùa đông càng ngày càng đến gần.
Tạ Ngật dầm mưa trở về, vạt áo ướt sũng, khuôn mặt hơi tối đi. Tren mặt hắn phủ tầng nước, nhìn vào càng thêm phần lạnh lẽo, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng của hắn.
Hắn vỗ vỗ vạt áo bị ướt, bước vào nhà, vừa vào cửa liền thấy Thẩm Thư Dao đang lục tung mọi thứ, tìm kiếm một vật gì đó. Không tìm thấy trong rương, nàng liền mượn ghế bên cạnh, đứng lên, tiếp tục tìm trên kệ sách.
Tạ Ngật nhìn thấy mà kinh hãi, bước nhanh tiến lên, ôm Thẩm Thư Dao từ trên ghế xuống, giọng điệu nghe như trách móc nhưng lại tràn đầy lo lắng: “Làm gì mà đứng cao như vậy, tìm cái gì? Để Tuệ Hương các nàng tìm đi.”
“Hỏi rồi, Tuệ Hương nói không rõ.”
Chân vừa chạm đất, Thẩm Thư Dao đẩy hắn ra, đôi mắt lướt qua mọi thứ, suy nghĩ một lúc, nàng để đồ vật ở đâu, sao tìm mãi không thấy?
“Cái gì vậy? Quan trọng thế sao?”
Tạ Ngật mới từ bên ngoài vào, trên người mang theo hơi lạnh kèm hơi nước, cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt. Thẩm Thư Dao rụt người lại, sờ qua sờ lại hai tay mình.
“Chàng thay quần áo trước đi, đừng để bị cảm lạnh.” Đôi mắt nàng lướt qua người hắn, rồi lại nói: “Ta tìm cái nhật kí của ta đâu rồi, không biết để ở đâu nữa?”
Tạ Ngật biểu cảm kỳ lạ, ánh mắt lóe lên, tự rót cho mình một ly trà nóng, “Hình như bị thiêu rồi.”
Sau đó hắn lại bổ sung thêm một câu: “Chính nàng nói với tađó.”
Bọn họ cãi nhau chiến tranh lạnh, nguyên nhân chủ yếu chính là cái nhật kí kia, bây giờ nhắc lại, Tạ Ngật liền cảm thấy đau đầu, cảm xúc lập tức trở nên nặng nề. Nam nhân xốc mí mắt lên, liếc nàng một cái, giọng nói có chút khẩn trương, sắc mặt cũng lộ rõ vẻ căng thẳng.
Thẩm Thư Dao gãi gãi đầu, biểu hiện không mấy để tâm, “À, vậy à, thôi, nhớ kỹ lần nữa là được.”
Nói xong, Tạ Ngật thở phào nhẹ nhõm, sau đó hắn nhìn thấy Thẩm Thư Dao cầm một cuốn vở nhỏ trên kệ sách, lấy bút lên và bắt đầu viết gì đó. Tạ Ngật không tiếng động tiến lại gần, muốn xem nàng viết gì.
Kết quả, vừa khi hắn lại gần, Thẩm Thư Dao liền ngăn lại, trừng mắt nhìn hắn bằng đôi mắt xinh đẹp, “Tránh ra, chàng không cho ta xem, thì cũng đừng nhìn của ta.”
Nàng làm động tác như muốn cắn người, “Đừng nhìn trộm!”
Tạ Ngật sờ sờ mũi, thức thời lùi lại, nhưng hắn quá tò mò, thỉnh thoảng lại liếc nhìn, nhớ lại những lời trong nhật kí trước kia, lòng hắn vẫn còn sợ hãi.
Không biết lần này nàng viết gì về hắn?
Thẩm Thư Dao viết xong một lúc đã xong, rồi xoay vòng tại chỗ, tìm một nơi tốt để cất giấu, bỏ vào chỗ cất ngân phiếu của mình, như vậy nàng sẽ không quên. Thấy ngân phiếu, nàng cũng sẽ nhớ đến cuốn vở nhỏ.
Cảm thấy mỹ mãn, nàng lười biếng vươn vai, vừa quay đầu lại thì thấy Tạ Ngật đứng không xa, đôi mắt của hắn đang dõi theo hướng hộp ngân phiếu, nàng đang đánh giá hắn mà hắn lại không phát hiện ra. Nàng hừ một tiếng, chu miệng cảnh cáo hắn: “Chàng đừng động lung tung.”
“Ta không phải người như vậy.”
Quỷ mới tin, ai biết có nhìn lén hay không.
Giống như chính nàng vậy, Tạ Ngật không cho nàng xem sách, nàng liền muốn tìm cơ hội lén vào thư phòng, xem thử Tạ Ngật giấu nàng cái gì, loại binh thư gì mà không thể cho nàng xem?
Nàng hoài nghi, đó không phải binh thư, mà là thứ khác.
Ban đêm, mưa đã tạnh, không khí tràn đầy hơi ẩm, còn có mùi bùn đất, không nồng nhưng lại dễ chịu.
Tạ Ngật không vào thư phòng, ngồi ở mép giường đọc sách một lúc rồi ngủ. Thẩm Thư Dao lại bỗng nhiên không thể ngủ được, lăn qua lộn lại, giống như chiếc bánh nướng áp chảo, nàng nghiêng đầu nhìn, trong lòng đầy suy nghĩ, trăm mối tơ vò.
Nghĩ đến thư phòng của hắn, Thẩm Thư Dao chậm rãi bò dậy, chuẩn bị đi một chuyến, tìm cho ra rõ ràng.
Nhẹ nhàng xốc chăn lên, nàng vừa dùng tay chân bò được vài bước, vượt qua hạ th@n người đàn ông, chưa kịp nâng một chân còn lại lên, Tạ Ngật liền tỉnh dậy.
Trong mắt mơ màng, buồn ngủ, mọi thứ mờ mịt không rõ, nhưng khi thấy tư thế của nàng, Tạ Ngật lập tức tỉnh lại, cảm giác buồn ngủ hoàn toàn biến mất.
Thẩm Thư Dao quay đầu thấy hắn đã tỉnh, sợ hãi ngồi phịch xuống, ngay lập tức, nam nhân phát ra tiếng rên, cơ thể căng chặt, lửa nóng bừng bừng.
Tạ Ngật giọng điệu căng thẳng, nói: “Thẩm Thư Dao, nàng càng ngày càng làm càn.”
Nàng vội vã xua tay, giải thích: “Không phải, không đúng, là hiểu lầm, ta…”
Aiz, nàng giải thích không rõ, tư thế trước mắt này, nàng có nói cái gì, Tạ Ngật đều không tin đi.
“Có thể rụt rè một chút không, sinh hài tử cần phải đủ kiên nhẫn.”
“Đều nói không phải rồi!” Nàng giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích, thở dài nhìn lên trời, “Ta chỉ là muốn đi uống nước thôi.”
Tạ Ngật khẽ động nửa thân trên, để nàng xuống trước, nàng a a hai tiếng, sau đó nhấc chân ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt liếc qua, thấy dưới chăn hơi phồng lên một chút. Thẩm Thư Dao cười thầm, nghĩ trong lòng, người này thật sự không thể kìm chế, nàng chỉ vô tình thôi cũng đã thành như vậy.
Tạ Ngật xấu hổ hơi nghiêng người, cằm nâng lên, nói: “Nước ở bên cạnh, uống đi. Lần sau nhớ kêu ta.”
“A, được.”
Tạ Ngật nhìn chằm chằm vào nàng, nàng một ngụm lại một ngụm, uống hai ngụm nước rồi buông ra. Để tránh bị Tạ Ngật phát hiện, nàng uống xong nước rồi nằm lại, chờ lần sau tìm cơ hội vào thư phòng.
Nàng ngẩng đầu nhìn xuống, Tạ Ngật phát hiện lập tức ngăn cản tầm mắt nàng, Thẩm Thư Dao bất đắc dĩ nằm xuống, hỏi: “Tạ Ngật, chàng không sao chứ?”
Nam nhân thở d ốc, giọng nói nhẹ khàn, khác hẳn với lúc trước, “Nàng trước ngủ đi.”
Nói rồi, hắn vén rèm lên, đi ra ngoài. Một lát sau, trong phòng vang lên tiếng nước chảy, Thẩm Thư Dao đoán được điều gì, buồn cười nằm trong chăn.
–
Hôm đó, Tạ Ngật đến chính ngọ vẫn chưa trở về, Thẩm Thư Dao rảnh rỗi, muốn đi dạo quanh nha môn, tiện thể xem xem hắn đang bận chuyện gì.
Mới ra khỏi cổng Lan Viên, nàng gặp ngay Lâm thị. Nàng định quay về, nhưng nghĩ lại thấy không cần thiết, nàng đâu có làm gì sai, sợ cái gì!
Lâm thị quả thật gọi nàng lại, đành bất đắc dĩ quay trở về Lan Viên.
Khi để Như Ý trở về, Thẩm Thư Dao nghĩ đến Lâm thị sẽ tìm nàng, cuối cùng cũng đến, nhưng so với dự đoán của nàng thì hơi muộn một chút.
Một ly trà sau, Lâm thị bắt đầu nói rõ lý do đến, đơn giản chỉ là hỏi trách, lời nói lạnh nhạt, nghe xong Thẩm Thư Dao cảm thấy trong lòng hụt hẫng.
Đợi Lâm thị nói đến miệng khô lưỡi khô, Thẩm Thư Dao mới khẽ cười, nhìn Lâm thị mà nói: “Mẫu thân, phụ thân trong hậu viện có hai thê thiếp, ngài có muốn giúp phụ thân nạp thêm thê thiếp không?”
Lâm thị nhíu mày, bắt đầu quở trách nàng: “Đang nói chuyện của ngươi cùng lão đại, có liên quan gì đến phụ thân ngươi?”
Nàng lắc đầu, nói một cách thấm thía: “Mẫu thân, ta hiểu tâm ý của ngài, đơn giản là sợ ta mang thai, không có người hầu hạ Tạ Ngật. Nhưng việc nạp thê thiếp này Tạ Ngật không muốn, ta càng không muốn. Ngài nghĩ xem, thê thiếp phân chia yêu thương của phu quân là một chuyện, nhưng nếu sinh con rồi, lại còn phải chia phần gia sản, ai có thể vui vẻ đây?”
“Phụ thân trong hậu viện có hai vị di nương, nhưng lại không có con cái, mẫu thân ngài thì sao, có hai đứa con trai, lão đại lại còn tranh đua tốt, hiện giờ lão tử không tiểu tử, về sau càng không cần phải nói. Ngài bây giờ thì không lo, nhưng ngày trước ta thấy hai vị di nương, họ vẫn còn phong vận, còn trẻ tuổi, hơn nữa phụ thân thân thể cũng không tệ, mỗi đêm vẫn còn đi, có thai chỉ là sớm muộn thôi.”
“Giả như phụ thân già rồi còn có con, chắc chắn sẽ kỳ vọng nhiều vào đứa con này, sau này có thứ tốt cũng sẽ nghĩ đến di nương, gia sản cũng sẽ phần lớn cho nàng một ít, ngài thì nhận được càng ít. Hơn nữa ta nghe nói có một số chủ tử không sinh được con, liền đem nha hoàn hồi môn đưa đến chủ quân bên gối, dùng cách này để tranh sủng.”
“Hai vị di nương vẫn chưa có con, chắc chắn đang ở cùng một chiến tuyến. Ngày trước ta thấy họ ngồi trong đình hóng gió, lẩm bẩm cái gì đó, trong bụng không biết đang nghĩ cái gì xấu. Mẫu thân, ngài cẩn thận một chút. Tạ Ngật là con trai ngài, ta là đứng phía , ngài muốn thì để ta giúp không? Xem xem họ đang làm gì sau lưng?”
Thẩm Thư Dao dừng lại, nhìn thấy bà trợn mắt há mồm, rồi tiếp tục nói: “Ngài còn nhớ Lý thị lang không? Sau khi phu nhân của hắn đi, lập tức nâng di nương lên làm chính thê, mẫu thân, ngài phải chú ý đến thân thể đấy.”
Lâm thị kinh ngạc nhìn nàng chăm chú, sớm đã quên đi chuyện của Như Ý, thậm chí cũng không có cách nào phản bác lời nói vừa rồi của nàng.
“Mặt ngoài gió êm sóng lặng, sau lưng sẽ là sóng gió mãnh liệt.”
–
Lâm thị đi rồi, sắc mặt khó coi khi rời khỏi Lan Viên, bị lời nói của nàng làm sợ hãi.
Nàng nhìn bóng dáng Lâm thị, cười nói: “Ai nha, sau này không có rảnh để quản ta nữa.”
Tuệ Hương khẽ cười, hỏi nàng vừa rồi nói có phải thật không.
Thẩm Thư Dao gật đầu: “Trước kia khi đi thăm Vạn phủ, gặp một vị di nương ở đó, rất giống hai vị di nương này. Bề ngoài thì có vẻ vô dục vô cầu, nhưng sau lưng lại tìm hai nha hoàn cho Vạn đại nhân, để ạn đại nhân mỗi ngày đi qua, cuối cùng một nha hoàn mang thai. Vạn phu nhân là người cuối cùng biết đến chuyện này.”
Thẩm Thư Dao chỉ muốn nhắc nhở rằng, đừng để không quản được việc của lão gia mình mà lại đi lo chuyện của con trai.
Hậu viện của Tạ Ngật, nàng quản là được.