Yêu Quái Khách Điếm Cuộc Sống Lắm Gian Truân Của Những Kẻ Phi Nhân
Chương 1
1.
Cuối cùng bệ hạ cÅ©ng hạ chỉ, phán tá»™i tru di cá»u tá»™c ta.
Ta tháºt sá»± vui mừng đến ná»—i không kìm được, ta ở trong phòng mà muốn hét lá»›n lên. Nhiệm vụ lần nà y kết thúc là ta có thể trở vá» Äịa phủ tiếp tục là m Ãp hồn sứ. Trá»i biết vì cái nhiệm vụ chết tiệt do Diêm VÆ°Æ¡ng giao phó mà ta đã ở dÆ°Æ¡ng gian bao nhiêu lâu rồi.
MÆ°á»i tám năm! MÆ°á»i tám năm đó các vị!
TrÆ°á»›c khi là m ngÆ°á»i, ta chÆ°a từng nghÄ© thá»i gian ở dÆ°Æ¡ng gian trôi qua cháºm đến váºy. Ta cứ tưởng ở phà m giá»›i, mấy chục năm sinh mệnh chỉ nhÆ° má»™t cái chá»›p mắt là hết. Vì thế khi Diêm VÆ°Æ¡ng giao nhiệm vụ, ta tá»± nguyện xung phong.
Ngà y trÆ°á»›c, ta oai phong lẫm liệt, giỠđây, ta hối háºn không kịp.
NhÆ°ng hôm nay ta quá hÆ°ng phấn, cuối cùng ta cÅ©ng sắp hoà n thà nh nhiệm vụ, công thà nh thân thoái. Trong phòng, ta áp sát và o cá»a, và o cá»a sổ, bốn bá» xác nháºn không ai, sau đó ta chạm và o ngá»c bá»™i Ä‘eo trên cổ, khẽ gá»i:
“Äại nhân, đại nhân… đại nhân…â€
Ta gá»i rất lâu, phÃa ngá»c bá»™i má»›i vá»ng lại âm thanh lÆ°á»i nhác:
“Nói Ä‘i.â€
Ta ép giá»ng xuống, nhÆ°ng không thể kìm được ná»—i vui sÆ°á»›ng trong lòng, giá»ng nói đầy vẻ hân hoan không che giấu nổi:
“KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng bị tru di cá»u tá»™c rồi! Ta sắp được trở vá» Äịa phủ!â€
“Ồ?†Diêm VÆ°Æ¡ng đại nhân đáp lại qua loa: “Khi nà o?â€
Ta đáp: “Nghe đồn chiá»u nay sẽ hạ chỉ, mùa thu hà nh hình.â€
“Váºy cÅ©ng có nghÄ©a là chÆ°a nháºn thánh chỉ…†Diêm VÆ°Æ¡ng cảm thấy ta lại Ä‘ang báo cáo thông tin giả, nên có chút khó chịu.
“Không không không…†Ta vá»™i nói: “Lần nà y chắc chắn tám chÃn phần. Ca ca của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng tạo phản, hắn đã bị bắt rồi.â€
“Ồ…†Diêm VÆ°Æ¡ng giá»ng thản nhiên, tá»±a nhÆ° đối vá»›i mấy chuyện hồng trần nà y đã không còn lạ lẫm.
Hắn lại “Ừm†má»™t tiếng rồi má»›i nói: “Nếu đã váºy, thì chúng ta gặp lại ở Hoà ng Tuyá»n sau mùa thu.â€
Nói xong, Diêm VÆ°Æ¡ng liá»n biến mất. Ta gá»i thế nà o hắn cÅ©ng không hồi đáp nữa. Và i ngà y sau trong lao ngục, nhân lúc đêm khuya vắng lặng, ta lén há»i các quá»· sai khác của Äịa phủ, lúc nà y ta má»›i biết Äịa phủ bắt đầu báºn rá»™n, Diêm VÆ°Æ¡ng Ä‘ang bà y biện chà o đón ngÆ°á»i nà o đó.
Hừm.
Tháºt ngại ghê. Dù gì cÅ©ng là lão quá»· cả rồi, đâu phải chÆ°a từng gặp nhau, mÆ°á»i tám năm chẳng phải thá»i gian quá lâu cá»› chi phải rầm rá»™ váºy?
Ta âm thầm đếm ngón tay, tÃnh ngà y trở vá» Äịa phủ. Nếu may mắn, có khi còn kịp Ä‘i chợ quá»· tháng nà y, thuáºn tiện hÆ¡n chút nữa, có thể dá»± lá»… sinh nháºt Diêm VÆ°Æ¡ng đại nhân.
Ta tÃnh toán kỹ cà ng, nhÆ°ng đêm trÆ°á»›c ngà y hà nh hình lại xảy ra chuyện. Không biết kẻ nà o chẳng sợ chết đánh gục toà n bá»™ ngục tốt, muốn Ä‘Æ°a ta chạy trốn.
“Ta không Ä‘i!â€
Khi ấy, ta nhất quyết từ chối.
Nhìn cảnh sắp tá»›i cá»a Diêm VÆ°Æ¡ng, ai mà đi theo hắn thì tháºt ngốc.
NgÆ°á»i ấy trông rất ngạc nhiên, đôi mắt nhìn ta trân trối má»™t hồi, cuối cùng má»™t chưởng đánh ta bất tỉnh.
Hừm…
Thân thể ngÆ°á»i phà m, quả là yếu á»›t nhÆ° váºy.
–
Khi ta tỉnh lại thì trá»i đã sáng, nghÄ© chắc cÅ©ng đã tá»›i giá» hà nh hình. Ta ngồi đỠđẫn trên giÆ°á»ng, lòng ta trống rá»—ng. Chết cÅ©ng không kịp, váºy là sao? Không được, ta phải chết thôi.
Vá»›i ý chà kiên định, ta nhanh chóng xuống giÆ°á»ng, lục tìm khắp nÆ¡i trong và ngoà i căn phòng để tìm má»™t món vÅ© khÃ.
Äáng giáºn là khắp nhà trên, nhà dÆ°á»›i, tháºm chà ta trèo cả lên xà nhà mà cÅ©ng không tìm được lấy má»™t sợi dây thừng.
Äáºp đầu và o tÆ°á»ng không nhỉ?
Má»™t kế hoạch hiện lên trong đầu. NhÆ°ng nhìn quanh, đây lại là má»™t căn nhà tranh. Nhà tranh… liệu có Ä‘áºp chết ngÆ°á»i không?
Ta suy nghÄ© hồi lâu, tháºt không muốn vừa không chết được lại thà nh ra ngá»› ngẩn.
Ta đứng đó suy ngẫm, tháºm chà còn tÃnh đến chuyện lấy đầu Ä‘áºp xuống đất. Cuối cùng, ta quyết định ra ngoà i mà tìm cách chết cho rồi.
NhÆ°ng vừa bÆ°á»›c chân ra khá»i căn nhà tranh, ta liá»n nhìn thấy ngÆ°á»i Ä‘ang Ä‘i lên báºc thá»m.
“Mẫn Tuân…â€
Ta kinh ngạc. Äây chẳng phải là vị tiểu hoà ng đế đã hạ lệnh tru di cá»u tá»™c ta sao? Sao lại tìm tá»›i đây nhanh nhÆ° váºy?
Tháºt đúng là tìm mòn gót sắt chẳng thấy, tình cá» gặp không chút công phu.
Ta láºp tức chìa cổ ra, chỠđược hắn xá» lý ngay tại chá»—: “NgÆ°Æ¡i giết ta Ä‘i.â€
Tiểu hoà ng đế khẽ cau mà y.
Phải rồi… xá» lý tại chá»— gấp gáp thế nà y có vẻ không hợp vá»›i trình tá»± rắc rối của trần gian. Ta rụt cổ lại, ngoan ngoãn chìa hai cổ tay ra: “Thôi thì, hãy bắt ta vá», ngà y mai hẳn xá» trảm.â€
Sợ hắn hiểu lầm ta câu giá», ta bổ sung thêm má»™t câu: “Tất nhiên, hôm nay hà nh hình cÅ©ng được.â€
Tiểu hoà ng đế cau mà y chặt hÆ¡n, hắn nhìn ta, ngữ khà không chấp nháºn sá»± phủ nháºn: “NgÆ°Æ¡i háºn ta.â€
Ta xua tay: “NgÆ°Æ¡i nghÄ© nhiá»u rồi.â€
Tiểu hoà ng đế nghiến răng: “NhÆ°ng ta… đã tru di cá»u tá»™c ngÆ°Æ¡i. NgÆ°Æ¡i phải háºn ta chứ.â€
“Ta…â€
Thôi kệ, nói nhiá»u vô Ãch. Hắn nói háºn thì cứ háºn Ä‘i. Mấy chuyện đó không quan trá»ng, quan trá»ng là khi nà o ta má»›i được chết.
“Bao giá» thì Ä‘i?†ta há»i.
“Äi đâu?†Tiểu hoà ng đế giả ngÆ¡.
“Vá»â€¦ hà nh hình…?†Ta thá» gợi ý.
Tiểu hoà ng đế trông nhÆ° muốn phát há»a. Hắn cố đè nén cÆ¡n giáºn, giải thÃch vá»›i ta: “Hôm qua là ta cứu ngÆ°Æ¡i ra, sao còn phải dẫn ngÆ°Æ¡i quay lại?â€
“Hả…†Ta ngẩn ngÆ°á»i.
Tiểu hoà ng đế nói: “NgÆ°Æ¡i yên tâm, ta đã đổi ngÆ°á»i, không ai biết ngÆ°Æ¡i còn sống. Qua và i năm chá» sá»± việc lắng xuống, ta sẽ cho ngÆ°Æ¡i má»™t thân pháºn má»›i, lúc đó ngÆ°Æ¡i có thể…â€
“Khoan đã…â€
ChÆ°a đợi hắn nói xong, ta láºp tức ngắt lá»i, Ä‘Æ°a bà n tay run rẩy lên nhìn hắn, không dám tin:
“à ngÆ°Æ¡i là … tru di cá»u tá»™c ta… lại bá» sót má»™t ngÆ°á»i?â€
Tháºt ra ta muốn nói là … chẳng lẽ chỉ còn thiếu má»—i ta thôi sao?
Tiểu hoà ng đế nhìn ta, cố gắng giải thÃch: “Tụng nhi… chuyện ca ca và phụ thân ngÆ°Æ¡i tạo phản tháºt khó dẹp yên triá»u đình và lòng dân. NhÆ°ng ta biết, những Ä‘iá»u đó không liên quan gì tá»›i ngÆ°Æ¡i…â€
“NgÆ°Æ¡i là m sao biết là không có liên quan?†Ta cau mà y nhìn tiểu hoà ng đế: “Chuyện nà y ta cÅ©ng có tham gia. ChÃnh xác mà nói… là ta đã bà y mÆ°u.â€
Tiểu hoà ng đế sững ngÆ°á»i, khóe mắt giáºt giáºt, thân hình lảo đảo suýt ngã.
“Tụng nhi… ngÆ°Æ¡i…â€
Hắn á khẩu, còn ta cà ng thêm cạn lá»i.
Rõ rà ng chứng cứ đã bà y ra rà nh rà nh ra đó, sao vị tiểu hoà ng đế phà m nhân nà y cứ như mù lòa không nhìn thấy chứ?
Thôi kệ, nói nhiá»u vô Ãch.
“Váºy khi nà o chúng ta Ä‘i?†ta há»i.
Hình nhÆ° Tiểu hoà ng đế Ä‘au lòng nhiá»u hÆ¡n tức giáºn. Äôi mắt hắn Ä‘á» hoe, ánh mắt đẫm lệ. Hắn há»i: “Vì sao lại là m váºy?â€
Vì sao… tất nhiên là vì hoà n thà nh nhiệm vụ, thuáºn lợi trở vá» Äịa phủ… nhÆ°ng ta không thể nói ra. Xem ra, nếu không Ä‘Æ°a cho hắn má»™t lý do đủ tháºt và hợp tình, hắn sẽ không chịu bá» qua.
Ta còn Ä‘ang nghÄ© thì hắn chợt há»i:
“Là vì Lý Mục Hoà ?â€
“Ai cÆ¡?†Ta ngÆ¡ ngẩn há»i lại.
Suy nghÄ© má»™t hồi, ta má»›i nhá»› tá»›i vị thiếu niên mệnh bạc mà hắn nói. ÄÃch tá» của phủ đại tÆ°á»›ng quân năm xÆ°a, vị thiếu tÆ°á»›ng quân Lý Mục Hoà đã mất khi còn rất trẻ.
“Phải!†Ta trợn mắt nhìn tiểu hoà ng đế, hạ giá»ng lạnh lùng: “Nếu không phải tiên đế hồ đồ, phủ đại tÆ°á»›ng quân đã không chịu ná»—i oan khuất. Nếu không phải ngÆ°Æ¡i nhắm mắt là m ngÆ¡, Lý Mục Hoà đã không tạo phản! Nếu không phải ngÆ°Æ¡i dùng ta là m mồi nhá», Lý Mục Hoà cÅ©ng không chết!â€
Ta hằn há»c nói liá»n má»™t hÆ¡i, trái tim vặn vẹo má»™t cách khó chịu. NhÆ°ng cÅ©ng chỉ là cái thân xác phà m nhân nà y cảm thấy khó chịu mà thôi. Nói tháºt, ta không há» Ä‘au buồn, tháºm chà còn có chút quên mất dung mạo của thiếu niên đó.
Sắc mặt tiểu hoà ng đế tái nhợt, môi run lên, vẫn cố giải thÃch: “Ta đã nói rất nhiá»u lần rồi… ta chÆ°a từng dùng ngÆ°Æ¡i là m mồi nhá»â€¦ đó là …â€
“Äủ rồi!â€
Ta không để hắn nói hết, bởi ta cảm thấy những Ä‘iá»u đó không quan trá»ng. Äiá»u quan trá»ng là thân thể phà m nhân nà y giỠđây cảm thấy khó thở, khiến ta cá»±c kỳ bức bối. Ta chỉ mong mau chóng thoát khá»i thân xác nà y, trở vá» Äịa phủ tiêu dao.
Ngay lúc ấy, ta phát hiện thanh kiếm đeo bên hông tiểu hoà ng đế.
Xin lá»—i, xem ra ta phải chết ngay trÆ°á»›c mặt ngÆ°Æ¡i rồi. NghÄ© váºy, ta lao tá»›i, nhanh chóng rút lấy thanh kiếm của hắn.
“Mẫn Tuân, trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n, ta đợi ngÆ°Æ¡i.â€
Nói xong, ta Ä‘Æ°a kiếm ngang qua cổ, thoáng thấy dòng máu phun ra bắn lên mặt tiểu hoà ng đế, nhìn thấy đôi mắt hoảng hốt kinh hãi của hắn. Äiá»u cuối cùng ta nhá»›, là ánh mắt hắn mở to rÆ¡i lệ, gục đầu khóc lá»›n.
Ta chết trong vòng tay của hắn. ChÃnh xác mà nói, KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng mÆ°á»i tám tuổi đã chết trong vòng tay của hắn.
Nghe nói, lá»i nói cuối cùng của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng luôn được tiểu hoà ng đế ghi nhá»›, vì câu nói ấy, hắn Ä‘au khổ suốt ba năm, tâm bệnh thà nh táºt, đến lúc chết cÅ©ng không thể buông bá».
Trá»i biết, ta chỉ muốn nói đúng theo nghÄ©a Ä‘en thôi, chỉ muốn nhắc nhở hắn rằng ta sẽ chá» hắn trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n.
Dù gì, ta vốn là má»™t Ãp hồn sứ.
2.
Ta là má»™t vị Ãp Hồn Sứ của Âm Phủ, phẩm cấp cao hÆ¡n các quá»· sai bình thÆ°á»ng nhiá»u. Ngoà i lúc diện kiến Diêm VÆ°Æ¡ng, ta cÅ©ng rất Ãt khi cÆ°á»i. Trong Âm Phủ, bá»n há» Ä‘á»u tôn kÃnh gá»i ta má»™t tiếng “Lâm đại nhân.â€
Trong Âm Phủ, Ãp Hồn Sứ tổng cá»™ng chỉ có năm ngÆ°á»i. Má»™t ngÆ°á»i vì kết hôn vá»›i thần tiên chốn Cá»u Trùng Thiên mà bị Ä‘Æ°a lên trá»i, má»™t ngÆ°á»i vì thả trá»™m phạm nhân nÆ¡i rừng Niá»…u Niá»…u mà bị giam lại, còn má»™t ngÆ°á»i vì đắc tá»™i các vị quan lá»›n mà bị giáng chức là m
Mạnh Bà . Hiện nay, trong Âm Phủ chỉ còn lại ta và Äà n Phùng, hai vị Ãp Hồn Sứ.
Hồi đó, khi gặp lại ta, Äà n Phùng mừng rỡ ôm lấy ta, nÆ°á»›c mắt nÆ°á»›c mÅ©i tèm lem: “Huynh đệ, ngÆ°Æ¡i đã trở vá» rồi. NgÆ°Æ¡i tháºt không biết đâu… chỉ còn mình ta… không, má»™t mình má»™t quỷ… cô Ä‘Æ¡n, đáng sợ đến nhÆ°á»ng nà o… Má»—i lần Ä‘Æ¡n Ä‘á»™c Ä‘i gặp Diêm VÆ°Æ¡ng, ta tháºt sá»± nhÆ° ngồi trên đống lá»a…â€
“Äược rồi, được rồi.†Má»—i lần nghe Äà n Phùng nói chuyện, ta Ä‘á»u thấy nhÆ° kim đâm và o tai.
Ta cố ý ho khan, trên mặt mỉm cÆ°á»i mà há»i: “Dạo nà y Âm Phủ đèn hoa rá»±c rỡ, chẳng phải là dịp lá»… lạt gì chứ?â€
Äà n Phùng tháºt thà gáºt đầu: “Không phải lá»… gì cả.â€
“Ồ… váºy quá long trá»ng rồi, cÅ©ng không cần thiết đến váºy.†Ta ra vẻ trầm ngâm.
“Cần thiết chứ.†Äà n Phùng nói rất nghiêm túc, là m ta cÅ©ng hÆ¡i ngại ngùng.
Ta vá»™i xua tay: “CÅ©ng chẳng phải là chuyện to tát gì…â€
“NgÆ°Æ¡i không biết sao, Quá»· VÆ°Æ¡ng sắp trở vá» rồi.†Äà n Phùng Ä‘á»™t nhiên ngắt lá»i ta.
“Quá»· VÆ°Æ¡ng?†Ta ngẩn ngÆ°á»i.
Äà n Phùng lại gáºt đầu: “Tám trăm năm rồi, cuối cùng Quá»· VÆ°Æ¡ng cÅ©ng du hà nh xong mà trở vá». Từ nay vá» sau Âm Phủ ta sẽ không cần sợ Cá»u Trùng Thiên nữa!â€
“Nhưng mà ta…†Ta đưa tay chỉ và o mình.
Ta, Lâm Phất, vị Ãp Hồn Sứ danh tiếng nhất Âm Phủ, đã lặn lá»™i xuống dÆ°Æ¡ng gian – nÆ¡i còn khắc nghiệt hÆ¡n cả địa ngục, chịu Ä‘á»±ng bao khó khăn suốt mÆ°á»i tám năm trá»i để hoà n thà nh nhiệm vụ trở vá». Váºy mà lại trùng đúng và o thá»i Ä‘iểm Quá»· VÆ°Æ¡ng hồi cung sao?!
Than ôi, sao lại nghiệt ngã đến thế!
Nhưng so với đó, còn có chuyện tệ hơn đang chỠđợi.
Sau khi Quá»· VÆ°Æ¡ng trở vá», ngà i rất không vừa lòng vá»›i phong cách quản lý của Âm Phủ mấy trăm năm qua, vì váºy đã bắt đầu cải tổ má»™t cách quy mô. Tuy các vị đại nhân không mấy hà i lòng, nhÆ°ng dù sao Quá»· VÆ°Æ¡ng cÅ©ng là háºu duệ của U Minh, há» cÅ©ng không dám nói gì.
Từ ngà y ấy, quá»· sai nà o không là m tròn trách nhiệm Ä‘á»u bị Ä‘Æ°a Ä‘i đầu thai, từng đợt, từng đợt khiến má»i quá»· lo lắng, không yên lòng.
Ta và Äà n Phùng báºn tối mặt tối mÅ©i vì thiếu quá»· sai, công việc trong Âm Phủ không ai là m, rất nhiá»u việc vốn không thuá»™c bổn pháºn của Ãp Hồn Sứ cÅ©ng chất chồng lên chúng ta.
Trong má»™t khoảnh khắc nà o đó, ta tháºm chà đã muốn trốn vá» dÆ°Æ¡ng gian, trốn vá» lại phủ Tể tÆ°á»›ng đã bị tru di cá»u tá»™c kia.
Sau nà y, ta nghe những ngÆ°á»i đã chết nói, trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n, phụ mẫu huynh đệ của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng vẫn tìm nà ng rất lâu. Quá»· sai Ä‘Æ°a hỠđến cõi luân hồi không nỡ nói sá»± tháºt, nên chỉ bảo nà ng đã ở lại Âm Phủ là m quá»· sai, không thể cùng há» chung Ä‘Æ°á»ng nữa.
Há» không biết rằng, ta từng tiá»…n há» Ä‘i. Ta và ngÆ°á»i huynh đệ bị giáng là m Mạnh Bà đã đổi thân pháºn vá»›i nhau má»™t lúc lâu.
NgÆ°á»i múc canh Mạnh Bà cho há», chÃnh là ta.
–
Hôm ấy, ta vừa từ Hoà ng Tuyá»n trở vá», chỉ còn ná»a canh giá» nữa là đến lượt sang giao ban vá»›i Äà n Phùng ở rừng Niá»…u Niá»…u. Ta Ä‘ang nghÄ© bụng sẽ chợp mắt má»™t lát ở Ä‘iện Tuyên Lang, nhÆ°ng chÆ°a kịp ngồi ấm chá»— trên báºc thá»m, ta cảm thấy có kẻ, không, là có hồn ma nà o đó Ä‘ang nhìn ta chăm chăm.
Ta giáºt mình ngẩng lên, trông thấy má»™t quá»· sai trong quan phục Ä‘ang đứng đó. Kẻ nà y trông có vẻ lạ lẫm, hẳn là má»™t quá»· sai má»›i tá»›i, mà hắn lại cứ nhìn chằm chằm ta đến phát rợn.
“NgÆ°á»i má»›i à ,†ánh mắt ta lạnh lùng, chiếu thẳng vá» phÃa hắn, cất tiếng há»i: “NgÆ°Æ¡i quen biết ta sao?â€
Quá»· sai kia cung tay hà nh lá»…, nói: “Ai mà không biết đến danh tiếng của Ãp hồn sứ Lâm đại nhân.â€
“Không phải ý đó. Ta há»i vì sao ngÆ°Æ¡i cứ nhìn ta mãi,†ta há»i.
Quá»· sai ấy bèn há»i ngược lại: “Äại nhân không nhìn ta, sao biết ta nhìn ngÆ°á»i?â€
Ta nhìn hắn, không khá»i câm nÃn, “NgÆ°Æ¡i nhà n rá»—i lắm sao?â€
Quá»· sai gáºt đầu, lại lắc đầu: “Má»›i tiá»…n má»™t vong hồn Ä‘i, giá» cÅ©ng không còn việc gì là m.â€
“Thế nà o?†Ta ngạc nhiên, “Sao dạo nà y Ãt ngÆ°á»i chết váºy? Thá» mạng con ngÆ°á»i đã… dà i ra rồi sao?â€
Nhá»› lại hồi ta còn là má»™t quá»· sai tầm thÆ°á»ng, chẳng ngà y nà o là được nghỉ ngÆ¡i, lúc nà o cÅ©ng báºn rá»™n đến tối mắt tối mÅ©i. DÆ°á»›i âm phủ thì phân biệt gì ngà y đêm, cứ bán mạng mà là m việc thôi. Sao giá» lại đến phiên những kẻ má»›i nà y nhà n hạ đến thế?
Äang nghÄ© ngợi, chợt nghe quá»· sai kia nói lạnh nhạt, “Thá» mạng con ngÆ°á»i dà i cÅ©ng chỉ trăm năm, dà i thêm được đến đâu?â€
Nghe giá»ng Ä‘iệu hắn, ta Ä‘oán hắn là má»™t quá»· sai má»›i, hẳn là vẫn còn chấp niệm chuyện kiếp trÆ°á»›c.
Ta khẽ thở dà i, rồi ôn tồn khuyên nhủ: “Là m quá»· thì Ä‘iá»u kỵ nhất là chấp niệm không buông. Nếu Ä‘i đầu thai thì thôi, nhÆ°ng giá» ngÆ°Æ¡i đã là quá»· sai, còn phải sống lâu dà i dÆ°á»›i cõi nà y. Äợi thêm và i trăm năm nữa, ngÆ°Æ¡i sẽ thấy kiếp ngÆ°á»i mấy chục năm trên trần gian cÅ©ng chỉ nhÆ° má»™t giấc má»™ng.â€
“Má»™ng ư…†Quá»· sai kia lẩm bẩm, mắt ngÆ°á»›c lên, nhìn ta chăm chú, rồi há»i: “Váºy hoá ra, trần gian vá»›i ngà i cÅ©ng chỉ là má»™t giấc má»™ng sao?â€
“Trần gian Æ°?†Ta khẽ nhÆ°á»›ng mà y, “NgÆ°Æ¡i nghe nói vá» ta, nhÆ°ng chẳng ai nói cho ngÆ°Æ¡i biết rằng ta là má»™t thai nhi chết non và sinh ra ở Äịa phủ nà y sao? Ta còn chÆ°a từng được mÆ¡ tá»›i giấc má»™ng trần gian nà o cả.â€
Quá»· sai vẫn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt sáng quắc đầy nghiêm nghị. Hắn nói: “Ta không nói vá» Ä‘iá»u đó… Ta nói đến KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng.â€
Ta sững ngÆ°á»i, rồi há»i lại: “Äến chuyện của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng ngÆ°Æ¡i cÅ©ng biết sao?â€
Quá»· sai không trả lá»i, chỉ tá»± mình nói tiếp: “Vong hồn ta vừa Ä‘Æ°a Ä‘i là Mẫn Tuân, hắn không chịu đầu thai, muốn được gặp ngà i lần cuối.â€
“Mẫn Tuân?†Ta lại ngỡ ngà ng, rồi há»i: “Hắn muốn gặp KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng sao?â€
Quá»· sai nhìn ta, thẳng thắn há»i: “Nghe nói ngà i từng hứa sẽ đợi hắn ở Hoà ng Tuyá»n. Tại sao lại không Ä‘i?â€
Giá»ng nói của quá»· sai mang theo chút chất vấn khiến ta cÅ©ng có chút chá»™t dạ.
Ta yếu á»›t đáp lại: “NgÆ°Æ¡i cÅ©ng biết đấy, Äịa phủ hiện giá» chỉ còn ta và Äà n Phùng là áp hồn sứ, ngà y nà o cÅ©ng báºn tối mắt. Hôm qua lại có quá»· đêm khuya xông và o rừng Niá»…u Niá»…u …Ta hôm qua…â€
“Rốt cuá»™c, ngà i vẫn không đặt hắn và o lòng.â€
Quá»· sai Ä‘á»™t ngá»™t ngắt lá»i, khuôn mặt xanh xao của hắn cà ng thêm âm trầm, trong giá»ng nói còn có chút… nghiến răng nghiến lợi?
Ta thấy lạ, bèn há»i: “NgÆ°Æ¡i vá»›i Mẫn Tuân quen biết sao?â€
Quá»· sai lắc đầu: “Chỉ là vừa tiá»…n hắn Ä‘i má»™t Ä‘oạn, nghe kể vá» chuyện của ngà i vá»›i hắn, cứ nghÄ© rằng ngà i không phải kẻ tuyệt tình nhÆ° thế.â€
Nói Ä‘oạn, hắn lại há»i: “Bao giá» ngà i sẽ Ä‘i gặp hắn?â€
Ta im lặng má»™t lát, rồi đáp: “Äể hắn yên lòng mà đầu thai Ä‘i thôi, ta sẽ không gặp hắn.â€
Quá»· sai trừng mắt: “Tại sao không gặp? Hắn đã chết rồi, ngà i cÅ©ng không muốn gặp hắn lần cuối sao?â€
Cái quá»· sai nà y tháºt kỳ lạ. Ta gặp hay không gặp tiểu hoà ng đế thì liên quan gì hắn mà kÃch Ä‘á»™ng đến váºy?
Ta nghi hoặc nhìn quá»· sai má»™t lúc rồi nói: “Vốn dÄ© việc ta Ä‘i gặp hắn má»™t lần cÅ©ng chẳng phải không thể, ta từng có ý định nhÆ° thế. NhÆ°ng nay vì chuyện nà y mà hắn lÆ°u lại nÆ¡i địa phủ, tức là đã sinh ra chấp niệm. Các ngÆ°Æ¡i là quá»· má»›i, thÆ°á»ng cho rằng chỉ cần xóa bá» chấp niệm là ngÆ°á»i có thể đầu thai. Thá»±c tế thì không phải váºy, viên mãn thÆ°á»ng dá»… sinh lòng ham muốn, mà ham muốn nà y lại dá»… biến thà nh yêu ma, đó là điá»u tối kỵ ở địa phủ. Vì váºy, ta sẽ không Ä‘i. NgÆ°Æ¡i sá»›m Ä‘Æ°a hắn Ä‘i đầu thai Ä‘i, coi nhÆ° chÆ°a từng gặp ta.â€
Nói chuyện vá»›i quá»· sai má»™t hồi, cÆ¡n buồn ngủ của ta tan biến. Bèn xách kiếm đứng dáºy, dá»± định Ä‘i thẳng đến rừng Niá»…u Niá»…u.
Ta vừa xoay ngÆ°á»i, quá»· sai bá»—ng nói: “Hắn yêu ngÆ°Æ¡i đến thế, ngÆ°Æ¡i lại nhẫn tâm đến váºy sao?â€
Ta nhÃu mà y, thoáng chút ngạc nhiên, tá»±a hồ chẳng hiểu lá»i hắn nói. Ta khẽ quay đầu, há»i: “NgÆ°Æ¡i nói ai yêu ai cÆ¡? NgÆ°Æ¡i nói tiểu hoà ng đế yêu KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng sao?â€
Quá»· sai ban đầu nhìn ta chằm chằm, rồi nhẹ gáºt đầu.
Ta cÆ°á»i nhạt: “Ai nói vá»›i ngÆ°Æ¡i tiểu hoà ng đế yêu KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng?â€
Quá»· sai đáp: “Trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n, Mẫn Tuân tá»± mình nói.â€
Ta lắc đầu: “Tháºt là phi thá»±c tế.â€
“à gì?†Quá»· sai tá»±a nhÆ° không nghe rõ lá»i ta.
“NgÆ°Æ¡i thá» nghÄ© xem, nếu hắn yêu KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng, tại sao lại tru di cả gia tá»™c nà ng?†Ta há»i.
Quỷ sai im lặng.
Ta lại há»i: “Sau khi KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng chết có danh pháºn gì không?â€
Quỷ sai do dự không đáp.
Ta nhà n nhạt nói: “Nghe nói chỉ có má»™t tấm bia vô danh, cô quạnh đứng ở Nam Thái SÆ¡n.â€
Quỷ sai vẫn im lặng.
Nhìn bá»™ dạng hắn, chẳng nói nổi má»™t câu, lông mà y nhÃu lại tá»±a nhÆ° chịu cú sốc lá»›n, trông có chút đáng thÆ°Æ¡ng. Ta bèn khuyên nhủ: “Cõi Ä‘á»i nhiá»u phiá»n toái, hà tất phải bà n những thứ hÆ° ảo nhÆ° thế? Tháºt ra, Mẫn Tuân và KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng ra sao, vá»›i ta và ngÆ°Æ¡i có liên can gì đâu? NgÆ°Æ¡i chẳng cần báºn tâm vì việc nà y.â€
“KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng… KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng…â€
Quá»· sai nhÃu chặt lông mà y, lắc đầu: “NgÆ°Æ¡i liên tục nhắc đến KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng, váºy chẳng phải chÃnh là ngÆ°Æ¡i sao?â€
“Ta?†Ta chá»›p chá»›p mắt: “Ta là Lâm Phất. Ta chỉ đóng vai KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng thôi.â€
Quá»· sai kinh ngạc nhìn ta: “NhÆ°ng rốt cuá»™c vẫn là ngÆ°Æ¡i sống hết cuá»™c Ä‘á»i của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng, ở bên Mẫn Tuân suốt mÆ°á»i mấy năm, cÅ©ng là ngÆ°Æ¡i.â€
“Ta vẫn không hiểu…†Ta ngáºp ngừng: “Dù thế nà o Ä‘i nữa, ta cÅ©ng chỉ là Lâm Phất, chÆ°a bao giá» coi mình là ngÆ°á»i phà m trần đó.â€
Quá»· sai nhìn ta, đôi mắt nhÆ° muốn rÆ¡i ra ngoà i: “Váºy nên ngÆ°Æ¡i chÆ°a từng chân thà nh chăng?â€
Ta khẽ cÆ°á»i, không có ý xúc phạm, tháºt lòng cảm thấy thú vị, ta kiên nhẫn giải thÃch: “Ta được Diêm VÆ°Æ¡ng nuôi lá»›n, Diêm VÆ°Æ¡ng từ khi và o địa phủ đã bị moi tim gan. Ngà i không có trái tim, ta sao có thể có lòng tháºt?â€
Quá»· sai nhìn ta chằm chằm, cà ng nhìn cà ng cÆ°á»i, không rõ là vui hay buồn, biểu tình thêm phần âm u.
“Thì ra là váºy… Môn sinh xuất sắc hÆ¡n thầy, ra là ngÆ°Æ¡i còn vô tình hÆ¡n cả Diêm VÆ°Æ¡ng không có tim. Bởi váºy nên Lâm đại nhân má»›i trở thà nh áp hồn sứ xuất sắc nhất địa phủ, ngay cả quá»· trong rừng Niá»…u Niá»…u cÅ©ng phải kinh hãi khi nghe danh.â€
Giá»ng quá»· sai dần biến đổi, lạnh lẽo âm u, là m ta rùng mình.
Khoan đã… Sao giá»ng nà y nghe quen quen…
Không kịp nghÄ© thêm, quá»· sai khẽ vung tay áo trong là n khói Ä‘en, bá»™ dạng ban đầu biến mất, thay và o đó là gÆ°Æ¡ng mặt lạ lẫm, da tái nhợt, đồng tá» sâu hun hút, ngón tay thon dà i Ä‘eo má»™t chiếc nhẫn hoà ng ngá»c ngả mà u máu.
Ngón tay tái nhợt xoay nhẹ chiếc nhẫn, hắn nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên, thản nhiên nói: “Có áp hồn sứ nhÆ° váºy, tháºt là may cho địa phủ.â€
“Ngà i…†Ta sá»ng sốt nhìn nhẫn hoà ng ngá»c, rồi ngẫm nghÄ© vá» giá»ng nói quen thuá»™c ấy…
Ta Ä‘á»™t nhiên hiểu ra, láºp tức cúi đầu hà nh lá»…: “Quá»· VÆ°Æ¡ng đại nhân!â€
Trá»i Æ¡i! Sợ chết khiếp! Quá»· VÆ°Æ¡ng thÃch đùa giỡn ngÆ°á»i khác đến thế sao? Hay là … bà i khảo nghiệm bắt đầu… không, là kết thúc rồi???
Quá»· VÆ°Æ¡ng vá»›i giá»ng nói nhÆ° băng giá, má»—i từ Ä‘á»u lạnh lẽo nhÆ° băng trôi từ địa ngục băng hà , cÆ°á»i lạnh nói: “Lâm Phất, há»· ná»™ ai dục, ngÆ°Æ¡i Ä‘á»u đã buông bá» tất cả, lÆ°u lại nÆ¡i địa phủ tháºt là uổng phÃ. Từ nay, ngÆ°Æ¡i hãy dẫn đám quá»· ở phòng giam số ba đến dÆ°Æ¡ng gian là m việc.â€
“Ph… Phòng giam số ba…â€
Ta lắp bắp chưa kịp nói xong câu, Quỷ Vương đã biến mất.
“Váºy là ta phải trở lại dÆ°Æ¡ng gian sao…â€
Äứng ngoà i rừng Niá»…u Niá»…u, ta vẫn chÆ°a hết kinh ngạc, ta kể chuyện nà y cho Äà n Phùng.
Äà n Phùng vá»›i vẻ mặt đầy thÆ°Æ¡ng cảm, vá»— nhẹ vai ta, thở dà i, chỉ nói hai chữ:
“Chia buồn…â€
3.
Vụ án đầu tiên khi ta trở vỠphà m gian đã có chút nan giải.
Vụ nà y nói tá»›i Tuyết Tang Cốc có má»™t lão quá»· ngang ngược, đã mÆ°á»i năm nay không chịu theo quá»· sai vỠđịa phủ. Má»—i lần quá»· sai xuất hiện, hắn luôn tìm cách tránh thoát. Trải qua mấy lần nhÆ° thế, quá»· sai Ä‘Ã nh bó tay.
Lý do vụ việc nà y khó giải quyết, có má»™t phần quan trá»ng: nghe nói và i năm sau khi hắn chết, váºn bạ của hắn tá»± dÆ°ng bị thiêu mất, chỉ còn lại và i mảnh giấy cháy dở. Äịa phủ vì giữ thể diện mà không dám công khai chuyện nà y. NgÆ°Æ¡i nói muốn xá» lý hắn cÅ©ng khó, vì váºn bạ đã bị cháy mất, theo lý hắn không còn hồ sÆ¡ khi còn sống, không thể chứng minh hắn từ ngÆ°á»i thà nh quá»·. Nếu hắn không phải từ ngÆ°á»i thà nh quá»·, địa phủ không có quyá»n bắt hắn. Thế nhÆ°ng nếu không bắt, trong lòng má»i ngÆ°á»i Ä‘á»u rõ rà ng, lão quá»· nà y quả tháºt là má»™t ngÆ°á»i đã chết.
Lý lẽ nà y đã khiến địa phủ Ä‘au đầu mÆ°á»i mấy năm trá»i. Mãi cho đến gần đây khi Quá»· VÆ°Æ¡ng ra lệnh thanh tra địa phủ, vụ việc lại được báo lên, rốt cuá»™c rÆ¡i và o tay những quá»· ở phòng giam số ba.
Nay, ta là đại tỷ của phòng giam số ba, đương nhiên phải đi gặp lão quỷ nơi Tuyết Tang Cốc.
TrÆ°á»›c khi Ä‘i, Diêm VÆ°Æ¡ng lo ta là m há»ng việc, dặn Ä‘i dặn lại: “Chỉ được phép dùng trÃ, không được dùng sức.â€
Mang theo lòng tá»± tin trà n đầy, tháºm chà là má»™t chút tá»± mãn, ta lại lên Ä‘Æ°á»ng trở vá» dÆ°Æ¡ng gian.
–
Nói đến Tuyết Tang Cốc, nhiá»u năm trÆ°á»›c ta đã từng đến nÆ¡i nà y. Khi ấy, ta lấy thân pháºn KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng đã ở trong cốc há»c y thuáºt suốt hai năm trá»i. Ngà y ấy, cốc chủ là Mạc Liên Thanh, giỠđây đã đổi thà nh con trai hắn là Mạc Anh.
Khi Mạc Anh nhìn thấy ta, hắn giáºt mình không Ãt. Hai mắt trợn to, ngón tay run rẩy, miệng lắp bắp mãi không nói thà nh lá»i.
Còn ta thì phong thái ung dung, khẽ cúi ngÆ°á»i, Ä‘iá»m đạm mà tá»± giá»›i thiệu: “Tại hạ, Lâm Phất của Côn Lôn.â€
Theo ta lên dÆ°Æ¡ng gian lần nà y là Tô Ôn của phòng giam số ba. Hắn cÅ©ng cúi ngÆ°á»i: “Tại hạ, Tô Ôn của Côn Lôn. Ta cùng sÆ° tá»· đến đây, hy vá»ng không quấy rầy Tuyết Tang Cốc.â€
Vì lão quá»· trong Tuyết Tang Cốc vô cùng giảo hoạt, để hắn buông lá»ng cảnh giác, ta quyết định tạo thân pháºn giả cho ta và Tô Ôn. Sở dÄ© ta chá»n danh pháºn Côn Lôn, má»™t phần vì nÆ¡i ấy xa xôi, hiếm khi qua lại vá»›i thế giá»›i bên ngoà i, lá»™ tẩy cÅ©ng cháºm. Phần khác là vì Côn Lôn rất có uy danh trên dÆ°Æ¡ng gian, hiếm ngÆ°á»i dám nghi ngá», cà ng Ãt ngÆ°á»i muốn can thiệp và o chuyện của Côn Lôn.
Lúc nà y, Mạc Anh cuối cùng cÅ©ng hoà n hồn, cúi ngÆ°á»i nói: “Tại hạ Mạc Anh của Tuyết Tang Cốc, không kịp nghênh đón từ xa, xin thứ lá»—i.â€
Mạc Anh lại nhìn ta một cái, sau đó bảo đệ tỠtrong cốc dẫn chúng ta đến gian phòng đã chuẩn bị.
Äi ngang qua Äông SÆ°Æ¡ng, ta mÆ¡ hồ ngá»i thấy má»™t hÆ°Æ¡ng thÆ¡m gá»— thông. Ta nhÃu mà y, nghiêng đầu há»i: “Ngoà i chúng ta ra, trong Tuyết Tang Cốc còn có khách sao?â€
Thiếu niên dẫn Ä‘Æ°á»ng gáºt đầu, rồi lại ngẩn ngÆ°á»i: “Sao ngà i biết được?â€
Ta liếc vá» phÃa gian Äông SÆ°Æ¡ng, đáp: “Äó là hÆ°Æ¡ng ngá»c tùng của Quy Ngá»c Thà nh.â€
Thiếu niên lại gáºt đầu: “Quả tháºt mấy ngà y trÆ°á»›c có hai vị công tá» của Quy Ngá»c Thà nh đến đây.â€
“NgÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh không tá»± tiện vượt qua Phần Kinh Äá»™. Lần nà y hỠđến đây chẳng lẽ là để há»c há»i y thuáºt?†ta há»i.
Thiếu niên ấp úng, có vẻ khó nói, trầm ngâm hồi lâu má»›i đáp: “Không phải tá»›i vì y thuáºt, chỉ là dạo gần đây xảy ra và i chuyện trong cốc nên tại hạ cần nhá» hai vị công tá» của Quy Ngá»c Thà nh tá»›i giúp đỡ.â€
Vừa nói xong, chúng ta đã đến trÆ°á»›c cá»a phòng. Ta cÅ©ng không tiện há»i thêm, Ä‘Ã nh dừng lại. Thiếu niên Ä‘Æ°a chúng ta và o phòng xong liá»n rá»i Ä‘i.
Tô Ôn nhìn ta chằm chằm má»™t hồi, bá»—ng há»i: “Äại nhân, là m sao ngà i biết đến chuyện Quy Ngá»c Thà nh?â€
“Ngạc nhiên cái gì?†Ta đặt kiếm lên án thÆ°, vừa rót má»™t chén trà nóng vừa đáp: “Nhiá»u năm trÆ°á»›c, ta có nhiệm vụ tại nhân gian, ta từng ở cốc nà y và i năm, khi ấy quen biết mấy thiếu niên của Quy Ngá»c Thà nh.â€
Nói rồi, ta lại ngẫm nghÄ©, sá»a lá»i: “Có lẽ, giỠđây không thể gá»i há» là thiếu niên được nữa rồi.â€
Tô Ôn há»i: “Váºy ngà i cÅ©ng quen biết Mạc cốc chủ à ?â€
Ta khẽ “ừ†má»™t tiếng, đáp lá»i: “Năm đó hắn chỉ khoảng mÆ°á»i lăm, mÆ°á»i sáu tuổi, thân thể yếu á»›t, tà i trà không đáng kể. Ta chÆ°a từng nghÄ© hắn sẽ trở thà nh Cốc chủ tÆ°Æ¡ng lai của Tuyết Tang Cốc.â€
Tô Ôn hÆ¡i nhÃu mà y: “NhÆ°ng nghe nói y thuáºt của Mạc Anh, Cốc chủ Tuyết Tang Cốc, rất cao thâm, ngang hà ng vá»›i Bắc LÄ©nh Tam Tuyệt gồm Tạ Lãnh của Côn Lôn và Tần Nhất Trì của Quy Ngá»c Thà nh.â€
“Việc ấy ta không rõ. Có lẽ sau nà y hắn gặp cơ duyên nà o đó.†Nói xong, ta nhấp một ngụm trà .
Ai ngá» lá»i nói của Tô Ôn khiến ta nhá»› vá» má»™t và i mảnh ký ức xÆ°a cÅ©. CÅ©ng xem nhÆ° là phÆ°á»›c là nh, phà m giá»›i có Bắc LÄ©nh Tam Tuyệt, mà ta lại quen biết hai trong ba ngÆ°á»i. Tần Nhất Trì của Quy Ngá»c Thà nh quả tháºt là tà i giá»i, nhÆ°ng tÃnh tình nóng nảy, được lý không buông tha, không lý vẫn cãi ngang, chẳng khác nà o đứa trẻ.
Tháºt không ngá», cuối cùng những kẻ không giống báºc chủ nhân nhất lại trở thà nh ngÆ°á»i đứng đầu, còn ngÆ°á»i thanh cao sáng suốt nhất ngà y nà o lại sá»›m rá»i khá»i thế gian Ä‘i gặp Diêm VÆ°Æ¡ng. Ta thÆ°á»ng hoà i nghi, lẽ nà o Lục Mệnh Ty viết váºn bạ cho ngÆ°á»i Ä‘á»i cÅ©ng chỉ là vẽ bừa.
Thấy ta thất thần, Tô Ôn giÆ¡ tay vẫy trÆ°á»›c mặt, há»i: “Äại nhân, váºy bây giá» chúng ta phải là m gì?â€
“Chúng ta không thể hà nh Ä‘á»™ng khinh suất. NgÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh biết chút thuáºt pháp, tuy không lợi hại nhÆ° Côn Lôn, nhÆ°ng cÅ©ng dá»… nháºn ra chúng ta.â€
Tô Ôn nhÆ° hiểu ra, khẽ gáºt đầu, rồi Ä‘á»™t nhiên hÃt má»™t hÆ¡i, ngÆ¡ ngác nhìn ta, nói cháºm rãi: “NhÆ°ng mà … Äại nhân, chúng ta là sai dịch của địa phủ, đâu phải là ác quá»·. Chúng ta sợ gì chứ?â€
Ta hừ má»™t tiếng, tùy tay rót trà cho Tô Ôn, kiên nhẫn giải thÃch: “Ai quan tâm ngÆ°Æ¡i là sai dịch hay là quá»· của địa phủ? NgÆ°Æ¡i không hiểu lòng ngÆ°á»i. Con ngÆ°á»i ấy mà , đối vá»›i những gì há» không hiểu vẫn luôn ôm lấy ná»—i sợ vô bá». Trong mắt há», vạn váºt thế gian, ngÆ°Æ¡i chỉ cần khác thÆ°á»ng liá»n là dị loại, chẳng cần lý lẽ gì cả. Äây là thứ chấp niệm Ä‘iên cuồng gần nhÆ° thà nh bệnh.â€
Tô Ôn nghe thấy kiến thức của ta, trong lòng trà n ngáºp khâm phục, gáºt nhẹ đầu. Äá»™t nhiên, mắt hắn lóe lên tia sáng, há»i: “Äại nhân, váºy ngÆ°á»i nói xem, việc ngÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh tá»›i đây có liên quan gì đến pháp thuáºt của há» không?â€
“NgÆ°Æ¡i nói lão quá»· đó à ?†Ta nhÆ°á»›n mắt nhìn Tô Ôn, hạ giá»ng há»i.
Tô Ôn “ừ†má»™t tiếng, rồi lại hiện lên vẻ mặt ngá» vá»±c: “NhÆ°ng ta nghe quá»· sai từng đến Tuyết Tang Cốc kể lại, lão quá»· ấy tuy giảo hoạt, nhÆ°ng bình thÆ°á»ng vẫn xem nhÆ° lÆ°Æ¡ng thiện, không gây rắc rối cho nhân gian. Nếu là nhÆ° váºy, sao Tuyết Tang Cốc phát hiện ra hắn?â€
Ta cÅ©ng không nghÄ© ra được, Ä‘Ã nh đáp: “Dù thế nà o chúng ta cÅ©ng cần phải tìm ra lão quá»· đó trÆ°á»›c đã.â€
“Tháºt ra có má»™t việc ta vẫn không hiểu.†Tô Ôn há»i: “Lão chết nhiá»u năm váºy mà không rá»i khá»i Tuyết Tang Cốc, là vì cái gì?â€
Quả tháºt, lão quá»· đã có khả năng ấy, trong phạm vi Tuyết Tang Cốc có thể tránh thoát quá»· sai, nếu ra khá»i nÆ¡i nà y, e rằng quá»· sai mấy Ä‘á»i cÅ©ng khó lòng bắt được hắn.
“Không rá»i khá»i Tuyết Tang Cốc chỉ có hai khả năng. Má»™t, lão không muốn Ä‘i. Hai, lão không thể Ä‘i.†Ta Ä‘iá»m tÄ©nh đáp.
Qua và i lượt đối thoại, Tô Ôn – kẻ không có nhiá»u hiểu biết – nay đối vá»›i ta đã là tâm phục khẩu phục. Hắn Ä‘i quanh ta, há»i rất nhiá»u vá» chuyện Tuyết Tang Cốc năm xÆ°a. Äêm xuống, cuối cùng ta cÅ©ng tiá»…n hắn Ä‘i, vừa nằm xuống giÆ°á»ng, mắt còn chÆ°a khép hẳn thì bên ngoà i Ä‘á»™t nhiên vang lên má»™t tiếng hét chói tai.
Ta báºt dáºy, chá»™p lấy thanh kiếm trên bà n, nhanh chóng lao ra ngoà i.
“Có ai không!†Có ngÆ°á»i hét to.
Theo hÆ°á»›ng âm thanh, ta nhanh chóng đến được Äông SÆ°Æ¡ng, nÆ¡i mà hai vị công tá» Quy Ngá»c Thà nh Ä‘ang ở. Cá»a phòng mở toang, bên cạnh cá»a là má»™t thiếu niên mặc y phục của Tuyết Tang Cốc, mặt mà y trắng bệch, có lẽ đã sợ đến ngất Ä‘i.
Má»™t thiếu niên khác gần nhÆ° cùng lúc đến vá»›i ta, nhìn trang phục thì chắc là ngÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh. Hắn chÆ°a kịp bÆ°á»›c qua cá»a đã sững sá» kinh hãi. Chỉ thấy má»™t thiếu niên mặc y phục giống hắn Ä‘ang nằm trên đất, cổ há»ng đã bị cắt, nhÆ°ng xung quanh lại không có má»™t giá»t máu, còn thi thể đã hóa thà nh má»™t bá»™ xác khô. Thiếu niên kia sắc mặt xám xịt, đôi mắt trợn trừng, đến má»™t con quá»· nhÆ° ta còn phải khiếp sợ, huống chi là thiếu niên phà m nhân kia – ngÆ°á»i đầu tiên phát hiện ra cảnh tượng nà y.
“Ta sẽ ở đây trông coi, ngÆ°Æ¡i mau Ä‘i gá»i ngÆ°á»i đến.â€
Ta hÆ°á»›ng vá» thiếu niên Quy Ngá»c Thà nh mà nói. Thiếu niên cÅ©ng chẳng há» phòng bị, vá»™i và ng ôm quyá»n vá»›i ta má»™t cái, rồi cầm kiếm Ä‘i tìm ngÆ°á»i.
Thiếu niên vừa rá»i Ä‘i, ta nheo mắt lại, há»i: “Có nhá»› ngÆ°Æ¡i chết thế nà o không?â€
Kẻ vừa chết thảm đứng cách đó không xa, nhìn thoáng qua thân xác nằm trên đất của mình, hắn lắc đầu.
Ai dà …ngÆ°á»i vừa chết thÆ°á»ng vẫn còn rất mÆ¡ hồ. Äừng nói ngÆ°Æ¡i há»i hắn chết ra sao, ngay cả há»i hắn là ai, có khi hắn cÅ©ng không trả lá»i được.
“NgÆ°Æ¡i là ai? Tại sao lại có thể thấy ta?†Kẻ chết thảm nhìn ta, chÆ°a đợi ta đáp đã lại há»i: “Quá»· sai? NgÆ°Æ¡i là quá»· sai?â€
“Ta là sai dịch của địa phủ, nhÆ°ng không phải quá»· sai đến Ä‘Æ°a ngÆ°Æ¡i Ä‘i.â€
Ta đáp ngắn gá»n.
Kẻ chết thảm nhÃu mà y, không nói gì.
Ta bảo: “Thá»i gian không còn nhiá»u, quá»· sai đến đón ngÆ°Æ¡i sẽ sá»›m tá»›i. NgÆ°Æ¡i không muốn biết mình chết nhÆ° thế nà o sao?â€
“Ta có thể là m gì?†Kẻ chết thảm há»i.
Ta há»i: “Còn nhá»› trÆ°á»›c khi chết ngÆ°Æ¡i đã là m gì không?â€
Kẻ chết thảm nhìn thi thể mình nằm trên đất, đáp: “Ta vừa trở vá» từ bên ngoà i, tìm ngÆ°á»i trong cốc xin má»™t bình trà . Sau đó ngồi chá»â€¦ rồi tiếp đến… ta đã gục xuống ở đây.â€
Lá»i hắn nói quả tháºt bá» qua phần mấu chốt nhất. NhÆ°ng thôi, có còn hÆ¡n không.
“Ta nghĩ có lẽ ta đã bị trúng tà .†Kẻ chết thảm đột nhiên nói.
“Tà ?†Ta nhÃu mà y: “à ngÆ°Æ¡i là gì?â€
Kẻ chết thảm đáp: “TrÆ°á»›c ta, nÆ¡i nà y đã có mấy ngÆ°á»i liên tiếp chết, nghi là có tà ma quấy phá. Mạc cốc chủ má»›i má»i ngÆ°á»i Quy Ngá»c Thà nh chúng ta đến.â€
“Tà ma?†Ta chăm chú nhìn kẻ chết thảm: “Tại sao lại nói là tà ma?â€
Kẻ chết thảm đáp: “Bởi vì bá»n há» chết thảm khốc quái dị, mà lại giống nhau đến lạ, không giống do ngÆ°á»i gây ra.â€
“Giống nhÆ° cách ngÆ°Æ¡i chết?†Ta há»i.
Kẻ chết thảm gáºt đầu.
ChÆ°a kịp để ta nói thêm gì, kẻ chết thảm Ä‘á»™t nhiên há»i:
“Nếu ngÆ°Æ¡i không phải đến đón ta, thì cá»› sao lại có sai dịch của địa phủ vô duyên vô cá»› ở đây?â€
Ta đáp: “NgÆ°Æ¡i đã chết rồi, ta cÅ©ng không giấu ngÆ°Æ¡i là m gì. Äịa phủ Ä‘ang truy Ä‘uổi má»™t con quá»·, hiện Ä‘ang ở Tuyết Tang Cốc nà y.â€
Kẻ chết thảm trừng mắt: “Há chẳng phải là kẻ chúng ta Ä‘ang tìm sao?!â€
“Không đúng.†Ta đáp: “Con quá»· đó đã chết nhiá»u năm, chÆ°a từng hại ngÆ°á»i. Không thể nà o Ä‘á»™t nhiên gây loạn.â€
Kẻ chết thảm có vẻ không phục, sắc mặt lúc nà y cà ng thêm tái nhợt. Hắn nhìn chằm chằm ta mà nói: “Äó dù sao cÅ©ng là quá»·, sao ngÆ°Æ¡i có thể dùng tâm tÆ° của ngÆ°á»i thÆ°á»ng để nhìn nháºn má»™t con quá»·? HÆ¡n nữa, các ngÆ°Æ¡i địa phủ rốt cuá»™c là là m cái gì? Äể má»™t con quá»· đã chết bao năm gây hại nhân gian!â€
Ta lạnh lùng nhìn kẻ chết thảm, từng chữ từng chữ nói: “NgÆ°Æ¡i cÅ©ng đã thà nh quá»· rồi, nói váºy vỠđồng loại của mình e là không hợp cho lắm. HÆ¡n nữa, thế gian nà y, có quá»· ngu thì cÅ©ng có quá»· thông minh, mà trong số quá»· thông minh lại có và i kẻ gian xảo. Äịa phủ cÅ©ng không phải vạn năng, luôn có và i con quá»· tạm thá»i thoát khá»i sá»± kiểm soát, ngÆ°Æ¡i nên hiểu Ä‘iá»u đó, chúng ta cÅ©ng Ä‘ang hết sức truy bắt.â€
Kẻ chết thảm không tranh cãi thêm, chỉ lạnh nhạt nói: “NgÆ°Æ¡i hẳn là quá»· giá»i ngụy biện nhất của địa phủ rồi.â€
Ta nhếch mép cÆ°á»i, ôm quyá»n nói: “Quá khen quá khen, áp hồn sứ Lâm Phất, dám há»i huynh Ä‘Ã i là ai?â€
Kẻ chết thảm cÅ©ng ôm quyá»n: “Quy Ngá»c Thà nh, Tần Nhất Hà nh.â€
“Tần Nhất Hà nh?†Ta ngẩn ra, há»i: “Tần Nhất Trì là gì của ngÆ°Æ¡i?â€
Kẻ chết thảm im lặng má»™t lúc, rồi má»›i đáp: “Huynh trưởng của ta.â€
“Huynh đệ đồng bà o?†Ta há»i.
Kẻ chết thảm gáºt đầu.
Ta nhìn Tần Nhất Hà nh trÆ°á»›c mặt, dù đã chết nhÆ°ng vẫn đứng thẳng lÆ°ng, thá»±c ra có thể thấy đôi chút bóng dáng Tần Nhất Trì. Chỉ là tÃnh cách hai huynh đệ dÆ°á»ng nhÆ° khác biệt hoà n toà n, Ãt nhất, hiện giá» nhìn qua là váºy.
“Ta đã chết, e rằng đại ca ta sẽ không buông tha Tuyết Tang Cốc. Nếu có thể, xin cô nÆ°Æ¡ng giúp ta chuyển lá»i, lần nà y ta chết là do thuáºt pháp kém cá»i, mong Quy Ngá»c Thà nh không là m khó Tuyết Tang Cốc. Bằng không, ta Tần Nhất Hà nh chết không nhắm mắt.â€
“NgÆ°Æ¡i nghÄ© đại ca Tần Nhất Trì của ngÆ°Æ¡i sẽ nghe ta sao?†Ta không phải là không sẵn lòng giúp hắn truyá»n lá»i. Chỉ là má»™t là truyá»n lá»i cho quá»· chẳng khác nà o tá»± báo thân pháºn, hai là Tần Nhất Trì từ nhỠđã cố chấp, không dá»… nghe lá»i ngÆ°á»i khác, ta dù có nói cÅ©ng chẳng Ãch gì.
Kẻ chết thảm không nói gì, ta lại bảo: “Dù váºy, ta cÅ©ng có thể giúp ngÆ°Æ¡i hoà giải má»™t chút, để huynh trưởng của ngÆ°Æ¡i không là m Ä‘iá»u gì quá đáng.â€
“Äa tạ.†Kẻ chết thảm gáºt đầu.
“Chá»› vá»™i cảm Æ¡n.†Ta cháºm rãi há»i: “TrÆ°á»›c tiên nói xem Quy Ngá»c Thà nh các ngÆ°Æ¡i đã Ä‘iá»u tra được gì?â€
Kẻ chết thảm đáp: “Từ hai tháng trÆ°á»›c, trong Tuyết Tang Cốc liên tiếp có ngÆ°á»i chết bất thÆ°á»ng. Cổ há»ng bị rạch, máu trong ngÆ°á»i Ä‘á»u bị hút sạch. NhÆ°ng máu Ä‘i đâu mãi chẳng ai biết.â€
“Váºy nên các ngÆ°Æ¡i nghÄ© là có yêu ma quấy phá?†Ta há»i.
Kẻ chết thảm gáºt đầu: “Pháp bảo Phạm Âm Linh quả tháºt phát hiện có quá»· trong cốc, chỉ tiếc cho đến lúc nà y ta vẫn chÆ°a nhìn thấy nó. Nay nghÄ© lại, có lẽ chÃnh là con quá»· mà địa phủ Ä‘ang tìm.â€
“Ta…â€
Ta chÆ°a kịp nói hết, phÃa sau Ä‘á»™t nhiên truyá»n đến tiếng bÆ°á»›c chân của má»™t nhóm ngÆ°á»i, không bao lâu sau, cả bá»n ùn ùn xuất hiện.
Cảnh tượng trÆ°á»›c mắt khiến bá»n há» từng ngÆ°á»i má»™t sợ hãi không Ãt. Lúc nà y sắc mặt Mạc Anh chẳng còn chút máu nà o, so vá»›i kẻ chết thảm Ä‘ang nằm dÆ°á»›i đất cÅ©ng chẳng khác là bao.
“Quỷ… quỷ… quỷ lại đến rồi!†Một thiếu niên đứng bên cạnh Mạc Anh chỉ và o xác của kẻ chết thảm mà lẩm bẩm.
Mạc Anh cắn răng, quay sang thiếu niên của Quy Ngá»c Thà nh nói: “Tuyết Tang Cốc của ta đã liên luỵ đến Tần công tá».â€
Thiếu niên của Quy Ngá»c Thà nh nhÃu mà y đáp: “Ta đã gá»i thÆ° vá» Quy Ngá»c Thà nh, nhá» ngÆ°á»i đến nháºn thi hà i của sÆ° huynh ta.â€
Ta nhìn thoáng qua kẻ chết thảm đứng cách đó không xa, rồi ôm quyá»n vá»›i Mạc Anh: “Nếu có việc gì cần đến sÆ° tá»· đệ chúng ta giúp đỡ, xin cứ nói.â€
Mạc Anh nhìn ta, thở dà i: “Hiện tại tháºt có má»™t chuyện nan giải, muốn nhá» hai vị giúp sức.â€
Ta liếc nhìn Tô Ôn Ä‘ang đến trá»…, rồi gáºt đầu vá»›i Mạc Anh: “Sẵn lòng cống hiến.â€
Cuối cùng bệ hạ cÅ©ng hạ chỉ, phán tá»™i tru di cá»u tá»™c ta.
Ta tháºt sá»± vui mừng đến ná»—i không kìm được, ta ở trong phòng mà muốn hét lá»›n lên. Nhiệm vụ lần nà y kết thúc là ta có thể trở vá» Äịa phủ tiếp tục là m Ãp hồn sứ. Trá»i biết vì cái nhiệm vụ chết tiệt do Diêm VÆ°Æ¡ng giao phó mà ta đã ở dÆ°Æ¡ng gian bao nhiêu lâu rồi.
MÆ°á»i tám năm! MÆ°á»i tám năm đó các vị!
TrÆ°á»›c khi là m ngÆ°á»i, ta chÆ°a từng nghÄ© thá»i gian ở dÆ°Æ¡ng gian trôi qua cháºm đến váºy. Ta cứ tưởng ở phà m giá»›i, mấy chục năm sinh mệnh chỉ nhÆ° má»™t cái chá»›p mắt là hết. Vì thế khi Diêm VÆ°Æ¡ng giao nhiệm vụ, ta tá»± nguyện xung phong.
Ngà y trÆ°á»›c, ta oai phong lẫm liệt, giỠđây, ta hối háºn không kịp.
NhÆ°ng hôm nay ta quá hÆ°ng phấn, cuối cùng ta cÅ©ng sắp hoà n thà nh nhiệm vụ, công thà nh thân thoái. Trong phòng, ta áp sát và o cá»a, và o cá»a sổ, bốn bá» xác nháºn không ai, sau đó ta chạm và o ngá»c bá»™i Ä‘eo trên cổ, khẽ gá»i:
“Äại nhân, đại nhân… đại nhân…â€
Ta gá»i rất lâu, phÃa ngá»c bá»™i má»›i vá»ng lại âm thanh lÆ°á»i nhác:
“Nói Ä‘i.â€
Ta ép giá»ng xuống, nhÆ°ng không thể kìm được ná»—i vui sÆ°á»›ng trong lòng, giá»ng nói đầy vẻ hân hoan không che giấu nổi:
“KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng bị tru di cá»u tá»™c rồi! Ta sắp được trở vá» Äịa phủ!â€
“Ồ?†Diêm VÆ°Æ¡ng đại nhân đáp lại qua loa: “Khi nà o?â€
Ta đáp: “Nghe đồn chiá»u nay sẽ hạ chỉ, mùa thu hà nh hình.â€
“Váºy cÅ©ng có nghÄ©a là chÆ°a nháºn thánh chỉ…†Diêm VÆ°Æ¡ng cảm thấy ta lại Ä‘ang báo cáo thông tin giả, nên có chút khó chịu.
“Không không không…†Ta vá»™i nói: “Lần nà y chắc chắn tám chÃn phần. Ca ca của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng tạo phản, hắn đã bị bắt rồi.â€
“Ồ…†Diêm VÆ°Æ¡ng giá»ng thản nhiên, tá»±a nhÆ° đối vá»›i mấy chuyện hồng trần nà y đã không còn lạ lẫm.
Hắn lại “Ừm†má»™t tiếng rồi má»›i nói: “Nếu đã váºy, thì chúng ta gặp lại ở Hoà ng Tuyá»n sau mùa thu.â€
Nói xong, Diêm VÆ°Æ¡ng liá»n biến mất. Ta gá»i thế nà o hắn cÅ©ng không hồi đáp nữa. Và i ngà y sau trong lao ngục, nhân lúc đêm khuya vắng lặng, ta lén há»i các quá»· sai khác của Äịa phủ, lúc nà y ta má»›i biết Äịa phủ bắt đầu báºn rá»™n, Diêm VÆ°Æ¡ng Ä‘ang bà y biện chà o đón ngÆ°á»i nà o đó.
Hừm.
Tháºt ngại ghê. Dù gì cÅ©ng là lão quá»· cả rồi, đâu phải chÆ°a từng gặp nhau, mÆ°á»i tám năm chẳng phải thá»i gian quá lâu cá»› chi phải rầm rá»™ váºy?
Ta âm thầm đếm ngón tay, tÃnh ngà y trở vá» Äịa phủ. Nếu may mắn, có khi còn kịp Ä‘i chợ quá»· tháng nà y, thuáºn tiện hÆ¡n chút nữa, có thể dá»± lá»… sinh nháºt Diêm VÆ°Æ¡ng đại nhân.
Ta tÃnh toán kỹ cà ng, nhÆ°ng đêm trÆ°á»›c ngà y hà nh hình lại xảy ra chuyện. Không biết kẻ nà o chẳng sợ chết đánh gục toà n bá»™ ngục tốt, muốn Ä‘Æ°a ta chạy trốn.
“Ta không Ä‘i!â€
Khi ấy, ta nhất quyết từ chối.
Nhìn cảnh sắp tá»›i cá»a Diêm VÆ°Æ¡ng, ai mà đi theo hắn thì tháºt ngốc.
NgÆ°á»i ấy trông rất ngạc nhiên, đôi mắt nhìn ta trân trối má»™t hồi, cuối cùng má»™t chưởng đánh ta bất tỉnh.
Hừm…
Thân thể ngÆ°á»i phà m, quả là yếu á»›t nhÆ° váºy.
–
Khi ta tỉnh lại thì trá»i đã sáng, nghÄ© chắc cÅ©ng đã tá»›i giá» hà nh hình. Ta ngồi đỠđẫn trên giÆ°á»ng, lòng ta trống rá»—ng. Chết cÅ©ng không kịp, váºy là sao? Không được, ta phải chết thôi.
Vá»›i ý chà kiên định, ta nhanh chóng xuống giÆ°á»ng, lục tìm khắp nÆ¡i trong và ngoà i căn phòng để tìm má»™t món vÅ© khÃ.
Äáng giáºn là khắp nhà trên, nhà dÆ°á»›i, tháºm chà ta trèo cả lên xà nhà mà cÅ©ng không tìm được lấy má»™t sợi dây thừng.
Äáºp đầu và o tÆ°á»ng không nhỉ?
Má»™t kế hoạch hiện lên trong đầu. NhÆ°ng nhìn quanh, đây lại là má»™t căn nhà tranh. Nhà tranh… liệu có Ä‘áºp chết ngÆ°á»i không?
Ta suy nghÄ© hồi lâu, tháºt không muốn vừa không chết được lại thà nh ra ngá»› ngẩn.
Ta đứng đó suy ngẫm, tháºm chà còn tÃnh đến chuyện lấy đầu Ä‘áºp xuống đất. Cuối cùng, ta quyết định ra ngoà i mà tìm cách chết cho rồi.
NhÆ°ng vừa bÆ°á»›c chân ra khá»i căn nhà tranh, ta liá»n nhìn thấy ngÆ°á»i Ä‘ang Ä‘i lên báºc thá»m.
“Mẫn Tuân…â€
Ta kinh ngạc. Äây chẳng phải là vị tiểu hoà ng đế đã hạ lệnh tru di cá»u tá»™c ta sao? Sao lại tìm tá»›i đây nhanh nhÆ° váºy?
Tháºt đúng là tìm mòn gót sắt chẳng thấy, tình cá» gặp không chút công phu.
Ta láºp tức chìa cổ ra, chỠđược hắn xá» lý ngay tại chá»—: “NgÆ°Æ¡i giết ta Ä‘i.â€
Tiểu hoà ng đế khẽ cau mà y.
Phải rồi… xá» lý tại chá»— gấp gáp thế nà y có vẻ không hợp vá»›i trình tá»± rắc rối của trần gian. Ta rụt cổ lại, ngoan ngoãn chìa hai cổ tay ra: “Thôi thì, hãy bắt ta vá», ngà y mai hẳn xá» trảm.â€
Sợ hắn hiểu lầm ta câu giá», ta bổ sung thêm má»™t câu: “Tất nhiên, hôm nay hà nh hình cÅ©ng được.â€
Tiểu hoà ng đế cau mà y chặt hÆ¡n, hắn nhìn ta, ngữ khà không chấp nháºn sá»± phủ nháºn: “NgÆ°Æ¡i háºn ta.â€
Ta xua tay: “NgÆ°Æ¡i nghÄ© nhiá»u rồi.â€
Tiểu hoà ng đế nghiến răng: “NhÆ°ng ta… đã tru di cá»u tá»™c ngÆ°Æ¡i. NgÆ°Æ¡i phải háºn ta chứ.â€
“Ta…â€
Thôi kệ, nói nhiá»u vô Ãch. Hắn nói háºn thì cứ háºn Ä‘i. Mấy chuyện đó không quan trá»ng, quan trá»ng là khi nà o ta má»›i được chết.
“Bao giá» thì Ä‘i?†ta há»i.
“Äi đâu?†Tiểu hoà ng đế giả ngÆ¡.
“Vá»â€¦ hà nh hình…?†Ta thá» gợi ý.
Tiểu hoà ng đế trông nhÆ° muốn phát há»a. Hắn cố đè nén cÆ¡n giáºn, giải thÃch vá»›i ta: “Hôm qua là ta cứu ngÆ°Æ¡i ra, sao còn phải dẫn ngÆ°Æ¡i quay lại?â€
“Hả…†Ta ngẩn ngÆ°á»i.
Tiểu hoà ng đế nói: “NgÆ°Æ¡i yên tâm, ta đã đổi ngÆ°á»i, không ai biết ngÆ°Æ¡i còn sống. Qua và i năm chá» sá»± việc lắng xuống, ta sẽ cho ngÆ°Æ¡i má»™t thân pháºn má»›i, lúc đó ngÆ°Æ¡i có thể…â€
“Khoan đã…â€
ChÆ°a đợi hắn nói xong, ta láºp tức ngắt lá»i, Ä‘Æ°a bà n tay run rẩy lên nhìn hắn, không dám tin:
“à ngÆ°Æ¡i là … tru di cá»u tá»™c ta… lại bá» sót má»™t ngÆ°á»i?â€
Tháºt ra ta muốn nói là … chẳng lẽ chỉ còn thiếu má»—i ta thôi sao?
Tiểu hoà ng đế nhìn ta, cố gắng giải thÃch: “Tụng nhi… chuyện ca ca và phụ thân ngÆ°Æ¡i tạo phản tháºt khó dẹp yên triá»u đình và lòng dân. NhÆ°ng ta biết, những Ä‘iá»u đó không liên quan gì tá»›i ngÆ°Æ¡i…â€
“NgÆ°Æ¡i là m sao biết là không có liên quan?†Ta cau mà y nhìn tiểu hoà ng đế: “Chuyện nà y ta cÅ©ng có tham gia. ChÃnh xác mà nói… là ta đã bà y mÆ°u.â€
Tiểu hoà ng đế sững ngÆ°á»i, khóe mắt giáºt giáºt, thân hình lảo đảo suýt ngã.
“Tụng nhi… ngÆ°Æ¡i…â€
Hắn á khẩu, còn ta cà ng thêm cạn lá»i.
Rõ rà ng chứng cứ đã bà y ra rà nh rà nh ra đó, sao vị tiểu hoà ng đế phà m nhân nà y cứ như mù lòa không nhìn thấy chứ?
Thôi kệ, nói nhiá»u vô Ãch.
“Váºy khi nà o chúng ta Ä‘i?†ta há»i.
Hình nhÆ° Tiểu hoà ng đế Ä‘au lòng nhiá»u hÆ¡n tức giáºn. Äôi mắt hắn Ä‘á» hoe, ánh mắt đẫm lệ. Hắn há»i: “Vì sao lại là m váºy?â€
Vì sao… tất nhiên là vì hoà n thà nh nhiệm vụ, thuáºn lợi trở vá» Äịa phủ… nhÆ°ng ta không thể nói ra. Xem ra, nếu không Ä‘Æ°a cho hắn má»™t lý do đủ tháºt và hợp tình, hắn sẽ không chịu bá» qua.
Ta còn Ä‘ang nghÄ© thì hắn chợt há»i:
“Là vì Lý Mục Hoà ?â€
“Ai cÆ¡?†Ta ngÆ¡ ngẩn há»i lại.
Suy nghÄ© má»™t hồi, ta má»›i nhá»› tá»›i vị thiếu niên mệnh bạc mà hắn nói. ÄÃch tá» của phủ đại tÆ°á»›ng quân năm xÆ°a, vị thiếu tÆ°á»›ng quân Lý Mục Hoà đã mất khi còn rất trẻ.
“Phải!†Ta trợn mắt nhìn tiểu hoà ng đế, hạ giá»ng lạnh lùng: “Nếu không phải tiên đế hồ đồ, phủ đại tÆ°á»›ng quân đã không chịu ná»—i oan khuất. Nếu không phải ngÆ°Æ¡i nhắm mắt là m ngÆ¡, Lý Mục Hoà đã không tạo phản! Nếu không phải ngÆ°Æ¡i dùng ta là m mồi nhá», Lý Mục Hoà cÅ©ng không chết!â€
Ta hằn há»c nói liá»n má»™t hÆ¡i, trái tim vặn vẹo má»™t cách khó chịu. NhÆ°ng cÅ©ng chỉ là cái thân xác phà m nhân nà y cảm thấy khó chịu mà thôi. Nói tháºt, ta không há» Ä‘au buồn, tháºm chà còn có chút quên mất dung mạo của thiếu niên đó.
Sắc mặt tiểu hoà ng đế tái nhợt, môi run lên, vẫn cố giải thÃch: “Ta đã nói rất nhiá»u lần rồi… ta chÆ°a từng dùng ngÆ°Æ¡i là m mồi nhá»â€¦ đó là …â€
“Äủ rồi!â€
Ta không để hắn nói hết, bởi ta cảm thấy những Ä‘iá»u đó không quan trá»ng. Äiá»u quan trá»ng là thân thể phà m nhân nà y giỠđây cảm thấy khó thở, khiến ta cá»±c kỳ bức bối. Ta chỉ mong mau chóng thoát khá»i thân xác nà y, trở vá» Äịa phủ tiêu dao.
Ngay lúc ấy, ta phát hiện thanh kiếm đeo bên hông tiểu hoà ng đế.
Xin lá»—i, xem ra ta phải chết ngay trÆ°á»›c mặt ngÆ°Æ¡i rồi. NghÄ© váºy, ta lao tá»›i, nhanh chóng rút lấy thanh kiếm của hắn.
“Mẫn Tuân, trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n, ta đợi ngÆ°Æ¡i.â€
Nói xong, ta Ä‘Æ°a kiếm ngang qua cổ, thoáng thấy dòng máu phun ra bắn lên mặt tiểu hoà ng đế, nhìn thấy đôi mắt hoảng hốt kinh hãi của hắn. Äiá»u cuối cùng ta nhá»›, là ánh mắt hắn mở to rÆ¡i lệ, gục đầu khóc lá»›n.
Ta chết trong vòng tay của hắn. ChÃnh xác mà nói, KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng mÆ°á»i tám tuổi đã chết trong vòng tay của hắn.
Nghe nói, lá»i nói cuối cùng của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng luôn được tiểu hoà ng đế ghi nhá»›, vì câu nói ấy, hắn Ä‘au khổ suốt ba năm, tâm bệnh thà nh táºt, đến lúc chết cÅ©ng không thể buông bá».
Trá»i biết, ta chỉ muốn nói đúng theo nghÄ©a Ä‘en thôi, chỉ muốn nhắc nhở hắn rằng ta sẽ chá» hắn trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n.
Dù gì, ta vốn là má»™t Ãp hồn sứ.
2.
Ta là má»™t vị Ãp Hồn Sứ của Âm Phủ, phẩm cấp cao hÆ¡n các quá»· sai bình thÆ°á»ng nhiá»u. Ngoà i lúc diện kiến Diêm VÆ°Æ¡ng, ta cÅ©ng rất Ãt khi cÆ°á»i. Trong Âm Phủ, bá»n há» Ä‘á»u tôn kÃnh gá»i ta má»™t tiếng “Lâm đại nhân.â€
Trong Âm Phủ, Ãp Hồn Sứ tổng cá»™ng chỉ có năm ngÆ°á»i. Má»™t ngÆ°á»i vì kết hôn vá»›i thần tiên chốn Cá»u Trùng Thiên mà bị Ä‘Æ°a lên trá»i, má»™t ngÆ°á»i vì thả trá»™m phạm nhân nÆ¡i rừng Niá»…u Niá»…u mà bị giam lại, còn má»™t ngÆ°á»i vì đắc tá»™i các vị quan lá»›n mà bị giáng chức là m
Mạnh Bà . Hiện nay, trong Âm Phủ chỉ còn lại ta và Äà n Phùng, hai vị Ãp Hồn Sứ.
Hồi đó, khi gặp lại ta, Äà n Phùng mừng rỡ ôm lấy ta, nÆ°á»›c mắt nÆ°á»›c mÅ©i tèm lem: “Huynh đệ, ngÆ°Æ¡i đã trở vá» rồi. NgÆ°Æ¡i tháºt không biết đâu… chỉ còn mình ta… không, má»™t mình má»™t quỷ… cô Ä‘Æ¡n, đáng sợ đến nhÆ°á»ng nà o… Má»—i lần Ä‘Æ¡n Ä‘á»™c Ä‘i gặp Diêm VÆ°Æ¡ng, ta tháºt sá»± nhÆ° ngồi trên đống lá»a…â€
“Äược rồi, được rồi.†Má»—i lần nghe Äà n Phùng nói chuyện, ta Ä‘á»u thấy nhÆ° kim đâm và o tai.
Ta cố ý ho khan, trên mặt mỉm cÆ°á»i mà há»i: “Dạo nà y Âm Phủ đèn hoa rá»±c rỡ, chẳng phải là dịp lá»… lạt gì chứ?â€
Äà n Phùng tháºt thà gáºt đầu: “Không phải lá»… gì cả.â€
“Ồ… váºy quá long trá»ng rồi, cÅ©ng không cần thiết đến váºy.†Ta ra vẻ trầm ngâm.
“Cần thiết chứ.†Äà n Phùng nói rất nghiêm túc, là m ta cÅ©ng hÆ¡i ngại ngùng.
Ta vá»™i xua tay: “CÅ©ng chẳng phải là chuyện to tát gì…â€
“NgÆ°Æ¡i không biết sao, Quá»· VÆ°Æ¡ng sắp trở vá» rồi.†Äà n Phùng Ä‘á»™t nhiên ngắt lá»i ta.
“Quá»· VÆ°Æ¡ng?†Ta ngẩn ngÆ°á»i.
Äà n Phùng lại gáºt đầu: “Tám trăm năm rồi, cuối cùng Quá»· VÆ°Æ¡ng cÅ©ng du hà nh xong mà trở vá». Từ nay vá» sau Âm Phủ ta sẽ không cần sợ Cá»u Trùng Thiên nữa!â€
“Nhưng mà ta…†Ta đưa tay chỉ và o mình.
Ta, Lâm Phất, vị Ãp Hồn Sứ danh tiếng nhất Âm Phủ, đã lặn lá»™i xuống dÆ°Æ¡ng gian – nÆ¡i còn khắc nghiệt hÆ¡n cả địa ngục, chịu Ä‘á»±ng bao khó khăn suốt mÆ°á»i tám năm trá»i để hoà n thà nh nhiệm vụ trở vá». Váºy mà lại trùng đúng và o thá»i Ä‘iểm Quá»· VÆ°Æ¡ng hồi cung sao?!
Than ôi, sao lại nghiệt ngã đến thế!
Nhưng so với đó, còn có chuyện tệ hơn đang chỠđợi.
Sau khi Quá»· VÆ°Æ¡ng trở vá», ngà i rất không vừa lòng vá»›i phong cách quản lý của Âm Phủ mấy trăm năm qua, vì váºy đã bắt đầu cải tổ má»™t cách quy mô. Tuy các vị đại nhân không mấy hà i lòng, nhÆ°ng dù sao Quá»· VÆ°Æ¡ng cÅ©ng là háºu duệ của U Minh, há» cÅ©ng không dám nói gì.
Từ ngà y ấy, quá»· sai nà o không là m tròn trách nhiệm Ä‘á»u bị Ä‘Æ°a Ä‘i đầu thai, từng đợt, từng đợt khiến má»i quá»· lo lắng, không yên lòng.
Ta và Äà n Phùng báºn tối mặt tối mÅ©i vì thiếu quá»· sai, công việc trong Âm Phủ không ai là m, rất nhiá»u việc vốn không thuá»™c bổn pháºn của Ãp Hồn Sứ cÅ©ng chất chồng lên chúng ta.
Trong má»™t khoảnh khắc nà o đó, ta tháºm chà đã muốn trốn vá» dÆ°Æ¡ng gian, trốn vá» lại phủ Tể tÆ°á»›ng đã bị tru di cá»u tá»™c kia.
Sau nà y, ta nghe những ngÆ°á»i đã chết nói, trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n, phụ mẫu huynh đệ của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng vẫn tìm nà ng rất lâu. Quá»· sai Ä‘Æ°a hỠđến cõi luân hồi không nỡ nói sá»± tháºt, nên chỉ bảo nà ng đã ở lại Âm Phủ là m quá»· sai, không thể cùng há» chung Ä‘Æ°á»ng nữa.
Há» không biết rằng, ta từng tiá»…n há» Ä‘i. Ta và ngÆ°á»i huynh đệ bị giáng là m Mạnh Bà đã đổi thân pháºn vá»›i nhau má»™t lúc lâu.
NgÆ°á»i múc canh Mạnh Bà cho há», chÃnh là ta.
–
Hôm ấy, ta vừa từ Hoà ng Tuyá»n trở vá», chỉ còn ná»a canh giá» nữa là đến lượt sang giao ban vá»›i Äà n Phùng ở rừng Niá»…u Niá»…u. Ta Ä‘ang nghÄ© bụng sẽ chợp mắt má»™t lát ở Ä‘iện Tuyên Lang, nhÆ°ng chÆ°a kịp ngồi ấm chá»— trên báºc thá»m, ta cảm thấy có kẻ, không, là có hồn ma nà o đó Ä‘ang nhìn ta chăm chăm.
Ta giáºt mình ngẩng lên, trông thấy má»™t quá»· sai trong quan phục Ä‘ang đứng đó. Kẻ nà y trông có vẻ lạ lẫm, hẳn là má»™t quá»· sai má»›i tá»›i, mà hắn lại cứ nhìn chằm chằm ta đến phát rợn.
“NgÆ°á»i má»›i à ,†ánh mắt ta lạnh lùng, chiếu thẳng vá» phÃa hắn, cất tiếng há»i: “NgÆ°Æ¡i quen biết ta sao?â€
Quá»· sai kia cung tay hà nh lá»…, nói: “Ai mà không biết đến danh tiếng của Ãp hồn sứ Lâm đại nhân.â€
“Không phải ý đó. Ta há»i vì sao ngÆ°Æ¡i cứ nhìn ta mãi,†ta há»i.
Quá»· sai ấy bèn há»i ngược lại: “Äại nhân không nhìn ta, sao biết ta nhìn ngÆ°á»i?â€
Ta nhìn hắn, không khá»i câm nÃn, “NgÆ°Æ¡i nhà n rá»—i lắm sao?â€
Quá»· sai gáºt đầu, lại lắc đầu: “Má»›i tiá»…n má»™t vong hồn Ä‘i, giá» cÅ©ng không còn việc gì là m.â€
“Thế nà o?†Ta ngạc nhiên, “Sao dạo nà y Ãt ngÆ°á»i chết váºy? Thá» mạng con ngÆ°á»i đã… dà i ra rồi sao?â€
Nhá»› lại hồi ta còn là má»™t quá»· sai tầm thÆ°á»ng, chẳng ngà y nà o là được nghỉ ngÆ¡i, lúc nà o cÅ©ng báºn rá»™n đến tối mắt tối mÅ©i. DÆ°á»›i âm phủ thì phân biệt gì ngà y đêm, cứ bán mạng mà là m việc thôi. Sao giá» lại đến phiên những kẻ má»›i nà y nhà n hạ đến thế?
Äang nghÄ© ngợi, chợt nghe quá»· sai kia nói lạnh nhạt, “Thá» mạng con ngÆ°á»i dà i cÅ©ng chỉ trăm năm, dà i thêm được đến đâu?â€
Nghe giá»ng Ä‘iệu hắn, ta Ä‘oán hắn là má»™t quá»· sai má»›i, hẳn là vẫn còn chấp niệm chuyện kiếp trÆ°á»›c.
Ta khẽ thở dà i, rồi ôn tồn khuyên nhủ: “Là m quá»· thì Ä‘iá»u kỵ nhất là chấp niệm không buông. Nếu Ä‘i đầu thai thì thôi, nhÆ°ng giá» ngÆ°Æ¡i đã là quá»· sai, còn phải sống lâu dà i dÆ°á»›i cõi nà y. Äợi thêm và i trăm năm nữa, ngÆ°Æ¡i sẽ thấy kiếp ngÆ°á»i mấy chục năm trên trần gian cÅ©ng chỉ nhÆ° má»™t giấc má»™ng.â€
“Má»™ng ư…†Quá»· sai kia lẩm bẩm, mắt ngÆ°á»›c lên, nhìn ta chăm chú, rồi há»i: “Váºy hoá ra, trần gian vá»›i ngà i cÅ©ng chỉ là má»™t giấc má»™ng sao?â€
“Trần gian Æ°?†Ta khẽ nhÆ°á»›ng mà y, “NgÆ°Æ¡i nghe nói vá» ta, nhÆ°ng chẳng ai nói cho ngÆ°Æ¡i biết rằng ta là má»™t thai nhi chết non và sinh ra ở Äịa phủ nà y sao? Ta còn chÆ°a từng được mÆ¡ tá»›i giấc má»™ng trần gian nà o cả.â€
Quá»· sai vẫn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt sáng quắc đầy nghiêm nghị. Hắn nói: “Ta không nói vá» Ä‘iá»u đó… Ta nói đến KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng.â€
Ta sững ngÆ°á»i, rồi há»i lại: “Äến chuyện của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng ngÆ°Æ¡i cÅ©ng biết sao?â€
Quá»· sai không trả lá»i, chỉ tá»± mình nói tiếp: “Vong hồn ta vừa Ä‘Æ°a Ä‘i là Mẫn Tuân, hắn không chịu đầu thai, muốn được gặp ngà i lần cuối.â€
“Mẫn Tuân?†Ta lại ngỡ ngà ng, rồi há»i: “Hắn muốn gặp KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng sao?â€
Quá»· sai nhìn ta, thẳng thắn há»i: “Nghe nói ngà i từng hứa sẽ đợi hắn ở Hoà ng Tuyá»n. Tại sao lại không Ä‘i?â€
Giá»ng nói của quá»· sai mang theo chút chất vấn khiến ta cÅ©ng có chút chá»™t dạ.
Ta yếu á»›t đáp lại: “NgÆ°Æ¡i cÅ©ng biết đấy, Äịa phủ hiện giá» chỉ còn ta và Äà n Phùng là áp hồn sứ, ngà y nà o cÅ©ng báºn tối mắt. Hôm qua lại có quá»· đêm khuya xông và o rừng Niá»…u Niá»…u …Ta hôm qua…â€
“Rốt cuá»™c, ngà i vẫn không đặt hắn và o lòng.â€
Quá»· sai Ä‘á»™t ngá»™t ngắt lá»i, khuôn mặt xanh xao của hắn cà ng thêm âm trầm, trong giá»ng nói còn có chút… nghiến răng nghiến lợi?
Ta thấy lạ, bèn há»i: “NgÆ°Æ¡i vá»›i Mẫn Tuân quen biết sao?â€
Quá»· sai lắc đầu: “Chỉ là vừa tiá»…n hắn Ä‘i má»™t Ä‘oạn, nghe kể vá» chuyện của ngà i vá»›i hắn, cứ nghÄ© rằng ngà i không phải kẻ tuyệt tình nhÆ° thế.â€
Nói Ä‘oạn, hắn lại há»i: “Bao giá» ngà i sẽ Ä‘i gặp hắn?â€
Ta im lặng má»™t lát, rồi đáp: “Äể hắn yên lòng mà đầu thai Ä‘i thôi, ta sẽ không gặp hắn.â€
Quá»· sai trừng mắt: “Tại sao không gặp? Hắn đã chết rồi, ngà i cÅ©ng không muốn gặp hắn lần cuối sao?â€
Cái quá»· sai nà y tháºt kỳ lạ. Ta gặp hay không gặp tiểu hoà ng đế thì liên quan gì hắn mà kÃch Ä‘á»™ng đến váºy?
Ta nghi hoặc nhìn quá»· sai má»™t lúc rồi nói: “Vốn dÄ© việc ta Ä‘i gặp hắn má»™t lần cÅ©ng chẳng phải không thể, ta từng có ý định nhÆ° thế. NhÆ°ng nay vì chuyện nà y mà hắn lÆ°u lại nÆ¡i địa phủ, tức là đã sinh ra chấp niệm. Các ngÆ°Æ¡i là quá»· má»›i, thÆ°á»ng cho rằng chỉ cần xóa bá» chấp niệm là ngÆ°á»i có thể đầu thai. Thá»±c tế thì không phải váºy, viên mãn thÆ°á»ng dá»… sinh lòng ham muốn, mà ham muốn nà y lại dá»… biến thà nh yêu ma, đó là điá»u tối kỵ ở địa phủ. Vì váºy, ta sẽ không Ä‘i. NgÆ°Æ¡i sá»›m Ä‘Æ°a hắn Ä‘i đầu thai Ä‘i, coi nhÆ° chÆ°a từng gặp ta.â€
Nói chuyện vá»›i quá»· sai má»™t hồi, cÆ¡n buồn ngủ của ta tan biến. Bèn xách kiếm đứng dáºy, dá»± định Ä‘i thẳng đến rừng Niá»…u Niá»…u.
Ta vừa xoay ngÆ°á»i, quá»· sai bá»—ng nói: “Hắn yêu ngÆ°Æ¡i đến thế, ngÆ°Æ¡i lại nhẫn tâm đến váºy sao?â€
Ta nhÃu mà y, thoáng chút ngạc nhiên, tá»±a hồ chẳng hiểu lá»i hắn nói. Ta khẽ quay đầu, há»i: “NgÆ°Æ¡i nói ai yêu ai cÆ¡? NgÆ°Æ¡i nói tiểu hoà ng đế yêu KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng sao?â€
Quá»· sai ban đầu nhìn ta chằm chằm, rồi nhẹ gáºt đầu.
Ta cÆ°á»i nhạt: “Ai nói vá»›i ngÆ°Æ¡i tiểu hoà ng đế yêu KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng?â€
Quá»· sai đáp: “Trên Ä‘Æ°á»ng Hoà ng Tuyá»n, Mẫn Tuân tá»± mình nói.â€
Ta lắc đầu: “Tháºt là phi thá»±c tế.â€
“à gì?†Quá»· sai tá»±a nhÆ° không nghe rõ lá»i ta.
“NgÆ°Æ¡i thá» nghÄ© xem, nếu hắn yêu KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng, tại sao lại tru di cả gia tá»™c nà ng?†Ta há»i.
Quỷ sai im lặng.
Ta lại há»i: “Sau khi KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng chết có danh pháºn gì không?â€
Quỷ sai do dự không đáp.
Ta nhà n nhạt nói: “Nghe nói chỉ có má»™t tấm bia vô danh, cô quạnh đứng ở Nam Thái SÆ¡n.â€
Quỷ sai vẫn im lặng.
Nhìn bá»™ dạng hắn, chẳng nói nổi má»™t câu, lông mà y nhÃu lại tá»±a nhÆ° chịu cú sốc lá»›n, trông có chút đáng thÆ°Æ¡ng. Ta bèn khuyên nhủ: “Cõi Ä‘á»i nhiá»u phiá»n toái, hà tất phải bà n những thứ hÆ° ảo nhÆ° thế? Tháºt ra, Mẫn Tuân và KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng ra sao, vá»›i ta và ngÆ°Æ¡i có liên can gì đâu? NgÆ°Æ¡i chẳng cần báºn tâm vì việc nà y.â€
“KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng… KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng…â€
Quá»· sai nhÃu chặt lông mà y, lắc đầu: “NgÆ°Æ¡i liên tục nhắc đến KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng, váºy chẳng phải chÃnh là ngÆ°Æ¡i sao?â€
“Ta?†Ta chá»›p chá»›p mắt: “Ta là Lâm Phất. Ta chỉ đóng vai KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng thôi.â€
Quá»· sai kinh ngạc nhìn ta: “NhÆ°ng rốt cuá»™c vẫn là ngÆ°Æ¡i sống hết cuá»™c Ä‘á»i của KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng, ở bên Mẫn Tuân suốt mÆ°á»i mấy năm, cÅ©ng là ngÆ°Æ¡i.â€
“Ta vẫn không hiểu…†Ta ngáºp ngừng: “Dù thế nà o Ä‘i nữa, ta cÅ©ng chỉ là Lâm Phất, chÆ°a bao giá» coi mình là ngÆ°á»i phà m trần đó.â€
Quá»· sai nhìn ta, đôi mắt nhÆ° muốn rÆ¡i ra ngoà i: “Váºy nên ngÆ°Æ¡i chÆ°a từng chân thà nh chăng?â€
Ta khẽ cÆ°á»i, không có ý xúc phạm, tháºt lòng cảm thấy thú vị, ta kiên nhẫn giải thÃch: “Ta được Diêm VÆ°Æ¡ng nuôi lá»›n, Diêm VÆ°Æ¡ng từ khi và o địa phủ đã bị moi tim gan. Ngà i không có trái tim, ta sao có thể có lòng tháºt?â€
Quá»· sai nhìn ta chằm chằm, cà ng nhìn cà ng cÆ°á»i, không rõ là vui hay buồn, biểu tình thêm phần âm u.
“Thì ra là váºy… Môn sinh xuất sắc hÆ¡n thầy, ra là ngÆ°Æ¡i còn vô tình hÆ¡n cả Diêm VÆ°Æ¡ng không có tim. Bởi váºy nên Lâm đại nhân má»›i trở thà nh áp hồn sứ xuất sắc nhất địa phủ, ngay cả quá»· trong rừng Niá»…u Niá»…u cÅ©ng phải kinh hãi khi nghe danh.â€
Giá»ng quá»· sai dần biến đổi, lạnh lẽo âm u, là m ta rùng mình.
Khoan đã… Sao giá»ng nà y nghe quen quen…
Không kịp nghÄ© thêm, quá»· sai khẽ vung tay áo trong là n khói Ä‘en, bá»™ dạng ban đầu biến mất, thay và o đó là gÆ°Æ¡ng mặt lạ lẫm, da tái nhợt, đồng tá» sâu hun hút, ngón tay thon dà i Ä‘eo má»™t chiếc nhẫn hoà ng ngá»c ngả mà u máu.
Ngón tay tái nhợt xoay nhẹ chiếc nhẫn, hắn nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên, thản nhiên nói: “Có áp hồn sứ nhÆ° váºy, tháºt là may cho địa phủ.â€
“Ngà i…†Ta sá»ng sốt nhìn nhẫn hoà ng ngá»c, rồi ngẫm nghÄ© vá» giá»ng nói quen thuá»™c ấy…
Ta Ä‘á»™t nhiên hiểu ra, láºp tức cúi đầu hà nh lá»…: “Quá»· VÆ°Æ¡ng đại nhân!â€
Trá»i Æ¡i! Sợ chết khiếp! Quá»· VÆ°Æ¡ng thÃch đùa giỡn ngÆ°á»i khác đến thế sao? Hay là … bà i khảo nghiệm bắt đầu… không, là kết thúc rồi???
Quá»· VÆ°Æ¡ng vá»›i giá»ng nói nhÆ° băng giá, má»—i từ Ä‘á»u lạnh lẽo nhÆ° băng trôi từ địa ngục băng hà , cÆ°á»i lạnh nói: “Lâm Phất, há»· ná»™ ai dục, ngÆ°Æ¡i Ä‘á»u đã buông bá» tất cả, lÆ°u lại nÆ¡i địa phủ tháºt là uổng phÃ. Từ nay, ngÆ°Æ¡i hãy dẫn đám quá»· ở phòng giam số ba đến dÆ°Æ¡ng gian là m việc.â€
“Ph… Phòng giam số ba…â€
Ta lắp bắp chưa kịp nói xong câu, Quỷ Vương đã biến mất.
“Váºy là ta phải trở lại dÆ°Æ¡ng gian sao…â€
Äứng ngoà i rừng Niá»…u Niá»…u, ta vẫn chÆ°a hết kinh ngạc, ta kể chuyện nà y cho Äà n Phùng.
Äà n Phùng vá»›i vẻ mặt đầy thÆ°Æ¡ng cảm, vá»— nhẹ vai ta, thở dà i, chỉ nói hai chữ:
“Chia buồn…â€
3.
Vụ án đầu tiên khi ta trở vỠphà m gian đã có chút nan giải.
Vụ nà y nói tá»›i Tuyết Tang Cốc có má»™t lão quá»· ngang ngược, đã mÆ°á»i năm nay không chịu theo quá»· sai vỠđịa phủ. Má»—i lần quá»· sai xuất hiện, hắn luôn tìm cách tránh thoát. Trải qua mấy lần nhÆ° thế, quá»· sai Ä‘Ã nh bó tay.
Lý do vụ việc nà y khó giải quyết, có má»™t phần quan trá»ng: nghe nói và i năm sau khi hắn chết, váºn bạ của hắn tá»± dÆ°ng bị thiêu mất, chỉ còn lại và i mảnh giấy cháy dở. Äịa phủ vì giữ thể diện mà không dám công khai chuyện nà y. NgÆ°Æ¡i nói muốn xá» lý hắn cÅ©ng khó, vì váºn bạ đã bị cháy mất, theo lý hắn không còn hồ sÆ¡ khi còn sống, không thể chứng minh hắn từ ngÆ°á»i thà nh quá»·. Nếu hắn không phải từ ngÆ°á»i thà nh quá»·, địa phủ không có quyá»n bắt hắn. Thế nhÆ°ng nếu không bắt, trong lòng má»i ngÆ°á»i Ä‘á»u rõ rà ng, lão quá»· nà y quả tháºt là má»™t ngÆ°á»i đã chết.
Lý lẽ nà y đã khiến địa phủ Ä‘au đầu mÆ°á»i mấy năm trá»i. Mãi cho đến gần đây khi Quá»· VÆ°Æ¡ng ra lệnh thanh tra địa phủ, vụ việc lại được báo lên, rốt cuá»™c rÆ¡i và o tay những quá»· ở phòng giam số ba.
Nay, ta là đại tỷ của phòng giam số ba, đương nhiên phải đi gặp lão quỷ nơi Tuyết Tang Cốc.
TrÆ°á»›c khi Ä‘i, Diêm VÆ°Æ¡ng lo ta là m há»ng việc, dặn Ä‘i dặn lại: “Chỉ được phép dùng trÃ, không được dùng sức.â€
Mang theo lòng tá»± tin trà n đầy, tháºm chà là má»™t chút tá»± mãn, ta lại lên Ä‘Æ°á»ng trở vá» dÆ°Æ¡ng gian.
–
Nói đến Tuyết Tang Cốc, nhiá»u năm trÆ°á»›c ta đã từng đến nÆ¡i nà y. Khi ấy, ta lấy thân pháºn KhÆ°Æ¡ng Diệp Tụng đã ở trong cốc há»c y thuáºt suốt hai năm trá»i. Ngà y ấy, cốc chủ là Mạc Liên Thanh, giỠđây đã đổi thà nh con trai hắn là Mạc Anh.
Khi Mạc Anh nhìn thấy ta, hắn giáºt mình không Ãt. Hai mắt trợn to, ngón tay run rẩy, miệng lắp bắp mãi không nói thà nh lá»i.
Còn ta thì phong thái ung dung, khẽ cúi ngÆ°á»i, Ä‘iá»m đạm mà tá»± giá»›i thiệu: “Tại hạ, Lâm Phất của Côn Lôn.â€
Theo ta lên dÆ°Æ¡ng gian lần nà y là Tô Ôn của phòng giam số ba. Hắn cÅ©ng cúi ngÆ°á»i: “Tại hạ, Tô Ôn của Côn Lôn. Ta cùng sÆ° tá»· đến đây, hy vá»ng không quấy rầy Tuyết Tang Cốc.â€
Vì lão quá»· trong Tuyết Tang Cốc vô cùng giảo hoạt, để hắn buông lá»ng cảnh giác, ta quyết định tạo thân pháºn giả cho ta và Tô Ôn. Sở dÄ© ta chá»n danh pháºn Côn Lôn, má»™t phần vì nÆ¡i ấy xa xôi, hiếm khi qua lại vá»›i thế giá»›i bên ngoà i, lá»™ tẩy cÅ©ng cháºm. Phần khác là vì Côn Lôn rất có uy danh trên dÆ°Æ¡ng gian, hiếm ngÆ°á»i dám nghi ngá», cà ng Ãt ngÆ°á»i muốn can thiệp và o chuyện của Côn Lôn.
Lúc nà y, Mạc Anh cuối cùng cÅ©ng hoà n hồn, cúi ngÆ°á»i nói: “Tại hạ Mạc Anh của Tuyết Tang Cốc, không kịp nghênh đón từ xa, xin thứ lá»—i.â€
Mạc Anh lại nhìn ta một cái, sau đó bảo đệ tỠtrong cốc dẫn chúng ta đến gian phòng đã chuẩn bị.
Äi ngang qua Äông SÆ°Æ¡ng, ta mÆ¡ hồ ngá»i thấy má»™t hÆ°Æ¡ng thÆ¡m gá»— thông. Ta nhÃu mà y, nghiêng đầu há»i: “Ngoà i chúng ta ra, trong Tuyết Tang Cốc còn có khách sao?â€
Thiếu niên dẫn Ä‘Æ°á»ng gáºt đầu, rồi lại ngẩn ngÆ°á»i: “Sao ngà i biết được?â€
Ta liếc vá» phÃa gian Äông SÆ°Æ¡ng, đáp: “Äó là hÆ°Æ¡ng ngá»c tùng của Quy Ngá»c Thà nh.â€
Thiếu niên lại gáºt đầu: “Quả tháºt mấy ngà y trÆ°á»›c có hai vị công tá» của Quy Ngá»c Thà nh đến đây.â€
“NgÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh không tá»± tiện vượt qua Phần Kinh Äá»™. Lần nà y hỠđến đây chẳng lẽ là để há»c há»i y thuáºt?†ta há»i.
Thiếu niên ấp úng, có vẻ khó nói, trầm ngâm hồi lâu má»›i đáp: “Không phải tá»›i vì y thuáºt, chỉ là dạo gần đây xảy ra và i chuyện trong cốc nên tại hạ cần nhá» hai vị công tá» của Quy Ngá»c Thà nh tá»›i giúp đỡ.â€
Vừa nói xong, chúng ta đã đến trÆ°á»›c cá»a phòng. Ta cÅ©ng không tiện há»i thêm, Ä‘Ã nh dừng lại. Thiếu niên Ä‘Æ°a chúng ta và o phòng xong liá»n rá»i Ä‘i.
Tô Ôn nhìn ta chằm chằm má»™t hồi, bá»—ng há»i: “Äại nhân, là m sao ngà i biết đến chuyện Quy Ngá»c Thà nh?â€
“Ngạc nhiên cái gì?†Ta đặt kiếm lên án thÆ°, vừa rót má»™t chén trà nóng vừa đáp: “Nhiá»u năm trÆ°á»›c, ta có nhiệm vụ tại nhân gian, ta từng ở cốc nà y và i năm, khi ấy quen biết mấy thiếu niên của Quy Ngá»c Thà nh.â€
Nói rồi, ta lại ngẫm nghÄ©, sá»a lá»i: “Có lẽ, giỠđây không thể gá»i há» là thiếu niên được nữa rồi.â€
Tô Ôn há»i: “Váºy ngà i cÅ©ng quen biết Mạc cốc chủ à ?â€
Ta khẽ “ừ†má»™t tiếng, đáp lá»i: “Năm đó hắn chỉ khoảng mÆ°á»i lăm, mÆ°á»i sáu tuổi, thân thể yếu á»›t, tà i trà không đáng kể. Ta chÆ°a từng nghÄ© hắn sẽ trở thà nh Cốc chủ tÆ°Æ¡ng lai của Tuyết Tang Cốc.â€
Tô Ôn hÆ¡i nhÃu mà y: “NhÆ°ng nghe nói y thuáºt của Mạc Anh, Cốc chủ Tuyết Tang Cốc, rất cao thâm, ngang hà ng vá»›i Bắc LÄ©nh Tam Tuyệt gồm Tạ Lãnh của Côn Lôn và Tần Nhất Trì của Quy Ngá»c Thà nh.â€
“Việc ấy ta không rõ. Có lẽ sau nà y hắn gặp cơ duyên nà o đó.†Nói xong, ta nhấp một ngụm trà .
Ai ngá» lá»i nói của Tô Ôn khiến ta nhá»› vá» má»™t và i mảnh ký ức xÆ°a cÅ©. CÅ©ng xem nhÆ° là phÆ°á»›c là nh, phà m giá»›i có Bắc LÄ©nh Tam Tuyệt, mà ta lại quen biết hai trong ba ngÆ°á»i. Tần Nhất Trì của Quy Ngá»c Thà nh quả tháºt là tà i giá»i, nhÆ°ng tÃnh tình nóng nảy, được lý không buông tha, không lý vẫn cãi ngang, chẳng khác nà o đứa trẻ.
Tháºt không ngá», cuối cùng những kẻ không giống báºc chủ nhân nhất lại trở thà nh ngÆ°á»i đứng đầu, còn ngÆ°á»i thanh cao sáng suốt nhất ngà y nà o lại sá»›m rá»i khá»i thế gian Ä‘i gặp Diêm VÆ°Æ¡ng. Ta thÆ°á»ng hoà i nghi, lẽ nà o Lục Mệnh Ty viết váºn bạ cho ngÆ°á»i Ä‘á»i cÅ©ng chỉ là vẽ bừa.
Thấy ta thất thần, Tô Ôn giÆ¡ tay vẫy trÆ°á»›c mặt, há»i: “Äại nhân, váºy bây giá» chúng ta phải là m gì?â€
“Chúng ta không thể hà nh Ä‘á»™ng khinh suất. NgÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh biết chút thuáºt pháp, tuy không lợi hại nhÆ° Côn Lôn, nhÆ°ng cÅ©ng dá»… nháºn ra chúng ta.â€
Tô Ôn nhÆ° hiểu ra, khẽ gáºt đầu, rồi Ä‘á»™t nhiên hÃt má»™t hÆ¡i, ngÆ¡ ngác nhìn ta, nói cháºm rãi: “NhÆ°ng mà … Äại nhân, chúng ta là sai dịch của địa phủ, đâu phải là ác quá»·. Chúng ta sợ gì chứ?â€
Ta hừ má»™t tiếng, tùy tay rót trà cho Tô Ôn, kiên nhẫn giải thÃch: “Ai quan tâm ngÆ°Æ¡i là sai dịch hay là quá»· của địa phủ? NgÆ°Æ¡i không hiểu lòng ngÆ°á»i. Con ngÆ°á»i ấy mà , đối vá»›i những gì há» không hiểu vẫn luôn ôm lấy ná»—i sợ vô bá». Trong mắt há», vạn váºt thế gian, ngÆ°Æ¡i chỉ cần khác thÆ°á»ng liá»n là dị loại, chẳng cần lý lẽ gì cả. Äây là thứ chấp niệm Ä‘iên cuồng gần nhÆ° thà nh bệnh.â€
Tô Ôn nghe thấy kiến thức của ta, trong lòng trà n ngáºp khâm phục, gáºt nhẹ đầu. Äá»™t nhiên, mắt hắn lóe lên tia sáng, há»i: “Äại nhân, váºy ngÆ°á»i nói xem, việc ngÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh tá»›i đây có liên quan gì đến pháp thuáºt của há» không?â€
“NgÆ°Æ¡i nói lão quá»· đó à ?†Ta nhÆ°á»›n mắt nhìn Tô Ôn, hạ giá»ng há»i.
Tô Ôn “ừ†má»™t tiếng, rồi lại hiện lên vẻ mặt ngá» vá»±c: “NhÆ°ng ta nghe quá»· sai từng đến Tuyết Tang Cốc kể lại, lão quá»· ấy tuy giảo hoạt, nhÆ°ng bình thÆ°á»ng vẫn xem nhÆ° lÆ°Æ¡ng thiện, không gây rắc rối cho nhân gian. Nếu là nhÆ° váºy, sao Tuyết Tang Cốc phát hiện ra hắn?â€
Ta cÅ©ng không nghÄ© ra được, Ä‘Ã nh đáp: “Dù thế nà o chúng ta cÅ©ng cần phải tìm ra lão quá»· đó trÆ°á»›c đã.â€
“Tháºt ra có má»™t việc ta vẫn không hiểu.†Tô Ôn há»i: “Lão chết nhiá»u năm váºy mà không rá»i khá»i Tuyết Tang Cốc, là vì cái gì?â€
Quả tháºt, lão quá»· đã có khả năng ấy, trong phạm vi Tuyết Tang Cốc có thể tránh thoát quá»· sai, nếu ra khá»i nÆ¡i nà y, e rằng quá»· sai mấy Ä‘á»i cÅ©ng khó lòng bắt được hắn.
“Không rá»i khá»i Tuyết Tang Cốc chỉ có hai khả năng. Má»™t, lão không muốn Ä‘i. Hai, lão không thể Ä‘i.†Ta Ä‘iá»m tÄ©nh đáp.
Qua và i lượt đối thoại, Tô Ôn – kẻ không có nhiá»u hiểu biết – nay đối vá»›i ta đã là tâm phục khẩu phục. Hắn Ä‘i quanh ta, há»i rất nhiá»u vá» chuyện Tuyết Tang Cốc năm xÆ°a. Äêm xuống, cuối cùng ta cÅ©ng tiá»…n hắn Ä‘i, vừa nằm xuống giÆ°á»ng, mắt còn chÆ°a khép hẳn thì bên ngoà i Ä‘á»™t nhiên vang lên má»™t tiếng hét chói tai.
Ta báºt dáºy, chá»™p lấy thanh kiếm trên bà n, nhanh chóng lao ra ngoà i.
“Có ai không!†Có ngÆ°á»i hét to.
Theo hÆ°á»›ng âm thanh, ta nhanh chóng đến được Äông SÆ°Æ¡ng, nÆ¡i mà hai vị công tá» Quy Ngá»c Thà nh Ä‘ang ở. Cá»a phòng mở toang, bên cạnh cá»a là má»™t thiếu niên mặc y phục của Tuyết Tang Cốc, mặt mà y trắng bệch, có lẽ đã sợ đến ngất Ä‘i.
Má»™t thiếu niên khác gần nhÆ° cùng lúc đến vá»›i ta, nhìn trang phục thì chắc là ngÆ°á»i của Quy Ngá»c Thà nh. Hắn chÆ°a kịp bÆ°á»›c qua cá»a đã sững sá» kinh hãi. Chỉ thấy má»™t thiếu niên mặc y phục giống hắn Ä‘ang nằm trên đất, cổ há»ng đã bị cắt, nhÆ°ng xung quanh lại không có má»™t giá»t máu, còn thi thể đã hóa thà nh má»™t bá»™ xác khô. Thiếu niên kia sắc mặt xám xịt, đôi mắt trợn trừng, đến má»™t con quá»· nhÆ° ta còn phải khiếp sợ, huống chi là thiếu niên phà m nhân kia – ngÆ°á»i đầu tiên phát hiện ra cảnh tượng nà y.
“Ta sẽ ở đây trông coi, ngÆ°Æ¡i mau Ä‘i gá»i ngÆ°á»i đến.â€
Ta hÆ°á»›ng vá» thiếu niên Quy Ngá»c Thà nh mà nói. Thiếu niên cÅ©ng chẳng há» phòng bị, vá»™i và ng ôm quyá»n vá»›i ta má»™t cái, rồi cầm kiếm Ä‘i tìm ngÆ°á»i.
Thiếu niên vừa rá»i Ä‘i, ta nheo mắt lại, há»i: “Có nhá»› ngÆ°Æ¡i chết thế nà o không?â€
Kẻ vừa chết thảm đứng cách đó không xa, nhìn thoáng qua thân xác nằm trên đất của mình, hắn lắc đầu.
Ai dà …ngÆ°á»i vừa chết thÆ°á»ng vẫn còn rất mÆ¡ hồ. Äừng nói ngÆ°Æ¡i há»i hắn chết ra sao, ngay cả há»i hắn là ai, có khi hắn cÅ©ng không trả lá»i được.
“NgÆ°Æ¡i là ai? Tại sao lại có thể thấy ta?†Kẻ chết thảm nhìn ta, chÆ°a đợi ta đáp đã lại há»i: “Quá»· sai? NgÆ°Æ¡i là quá»· sai?â€
“Ta là sai dịch của địa phủ, nhÆ°ng không phải quá»· sai đến Ä‘Æ°a ngÆ°Æ¡i Ä‘i.â€
Ta đáp ngắn gá»n.
Kẻ chết thảm nhÃu mà y, không nói gì.
Ta bảo: “Thá»i gian không còn nhiá»u, quá»· sai đến đón ngÆ°Æ¡i sẽ sá»›m tá»›i. NgÆ°Æ¡i không muốn biết mình chết nhÆ° thế nà o sao?â€
“Ta có thể là m gì?†Kẻ chết thảm há»i.
Ta há»i: “Còn nhá»› trÆ°á»›c khi chết ngÆ°Æ¡i đã là m gì không?â€
Kẻ chết thảm nhìn thi thể mình nằm trên đất, đáp: “Ta vừa trở vá» từ bên ngoà i, tìm ngÆ°á»i trong cốc xin má»™t bình trà . Sau đó ngồi chá»â€¦ rồi tiếp đến… ta đã gục xuống ở đây.â€
Lá»i hắn nói quả tháºt bá» qua phần mấu chốt nhất. NhÆ°ng thôi, có còn hÆ¡n không.
“Ta nghĩ có lẽ ta đã bị trúng tà .†Kẻ chết thảm đột nhiên nói.
“Tà ?†Ta nhÃu mà y: “à ngÆ°Æ¡i là gì?â€
Kẻ chết thảm đáp: “TrÆ°á»›c ta, nÆ¡i nà y đã có mấy ngÆ°á»i liên tiếp chết, nghi là có tà ma quấy phá. Mạc cốc chủ má»›i má»i ngÆ°á»i Quy Ngá»c Thà nh chúng ta đến.â€
“Tà ma?†Ta chăm chú nhìn kẻ chết thảm: “Tại sao lại nói là tà ma?â€
Kẻ chết thảm đáp: “Bởi vì bá»n há» chết thảm khốc quái dị, mà lại giống nhau đến lạ, không giống do ngÆ°á»i gây ra.â€
“Giống nhÆ° cách ngÆ°Æ¡i chết?†Ta há»i.
Kẻ chết thảm gáºt đầu.
ChÆ°a kịp để ta nói thêm gì, kẻ chết thảm Ä‘á»™t nhiên há»i:
“Nếu ngÆ°Æ¡i không phải đến đón ta, thì cá»› sao lại có sai dịch của địa phủ vô duyên vô cá»› ở đây?â€
Ta đáp: “NgÆ°Æ¡i đã chết rồi, ta cÅ©ng không giấu ngÆ°Æ¡i là m gì. Äịa phủ Ä‘ang truy Ä‘uổi má»™t con quá»·, hiện Ä‘ang ở Tuyết Tang Cốc nà y.â€
Kẻ chết thảm trừng mắt: “Há chẳng phải là kẻ chúng ta Ä‘ang tìm sao?!â€
“Không đúng.†Ta đáp: “Con quá»· đó đã chết nhiá»u năm, chÆ°a từng hại ngÆ°á»i. Không thể nà o Ä‘á»™t nhiên gây loạn.â€
Kẻ chết thảm có vẻ không phục, sắc mặt lúc nà y cà ng thêm tái nhợt. Hắn nhìn chằm chằm ta mà nói: “Äó dù sao cÅ©ng là quá»·, sao ngÆ°Æ¡i có thể dùng tâm tÆ° của ngÆ°á»i thÆ°á»ng để nhìn nháºn má»™t con quá»·? HÆ¡n nữa, các ngÆ°Æ¡i địa phủ rốt cuá»™c là là m cái gì? Äể má»™t con quá»· đã chết bao năm gây hại nhân gian!â€
Ta lạnh lùng nhìn kẻ chết thảm, từng chữ từng chữ nói: “NgÆ°Æ¡i cÅ©ng đã thà nh quá»· rồi, nói váºy vỠđồng loại của mình e là không hợp cho lắm. HÆ¡n nữa, thế gian nà y, có quá»· ngu thì cÅ©ng có quá»· thông minh, mà trong số quá»· thông minh lại có và i kẻ gian xảo. Äịa phủ cÅ©ng không phải vạn năng, luôn có và i con quá»· tạm thá»i thoát khá»i sá»± kiểm soát, ngÆ°Æ¡i nên hiểu Ä‘iá»u đó, chúng ta cÅ©ng Ä‘ang hết sức truy bắt.â€
Kẻ chết thảm không tranh cãi thêm, chỉ lạnh nhạt nói: “NgÆ°Æ¡i hẳn là quá»· giá»i ngụy biện nhất của địa phủ rồi.â€
Ta nhếch mép cÆ°á»i, ôm quyá»n nói: “Quá khen quá khen, áp hồn sứ Lâm Phất, dám há»i huynh Ä‘Ã i là ai?â€
Kẻ chết thảm cÅ©ng ôm quyá»n: “Quy Ngá»c Thà nh, Tần Nhất Hà nh.â€
“Tần Nhất Hà nh?†Ta ngẩn ra, há»i: “Tần Nhất Trì là gì của ngÆ°Æ¡i?â€
Kẻ chết thảm im lặng má»™t lúc, rồi má»›i đáp: “Huynh trưởng của ta.â€
“Huynh đệ đồng bà o?†Ta há»i.
Kẻ chết thảm gáºt đầu.
Ta nhìn Tần Nhất Hà nh trÆ°á»›c mặt, dù đã chết nhÆ°ng vẫn đứng thẳng lÆ°ng, thá»±c ra có thể thấy đôi chút bóng dáng Tần Nhất Trì. Chỉ là tÃnh cách hai huynh đệ dÆ°á»ng nhÆ° khác biệt hoà n toà n, Ãt nhất, hiện giá» nhìn qua là váºy.
“Ta đã chết, e rằng đại ca ta sẽ không buông tha Tuyết Tang Cốc. Nếu có thể, xin cô nÆ°Æ¡ng giúp ta chuyển lá»i, lần nà y ta chết là do thuáºt pháp kém cá»i, mong Quy Ngá»c Thà nh không là m khó Tuyết Tang Cốc. Bằng không, ta Tần Nhất Hà nh chết không nhắm mắt.â€
“NgÆ°Æ¡i nghÄ© đại ca Tần Nhất Trì của ngÆ°Æ¡i sẽ nghe ta sao?†Ta không phải là không sẵn lòng giúp hắn truyá»n lá»i. Chỉ là má»™t là truyá»n lá»i cho quá»· chẳng khác nà o tá»± báo thân pháºn, hai là Tần Nhất Trì từ nhỠđã cố chấp, không dá»… nghe lá»i ngÆ°á»i khác, ta dù có nói cÅ©ng chẳng Ãch gì.
Kẻ chết thảm không nói gì, ta lại bảo: “Dù váºy, ta cÅ©ng có thể giúp ngÆ°Æ¡i hoà giải má»™t chút, để huynh trưởng của ngÆ°Æ¡i không là m Ä‘iá»u gì quá đáng.â€
“Äa tạ.†Kẻ chết thảm gáºt đầu.
“Chá»› vá»™i cảm Æ¡n.†Ta cháºm rãi há»i: “TrÆ°á»›c tiên nói xem Quy Ngá»c Thà nh các ngÆ°Æ¡i đã Ä‘iá»u tra được gì?â€
Kẻ chết thảm đáp: “Từ hai tháng trÆ°á»›c, trong Tuyết Tang Cốc liên tiếp có ngÆ°á»i chết bất thÆ°á»ng. Cổ há»ng bị rạch, máu trong ngÆ°á»i Ä‘á»u bị hút sạch. NhÆ°ng máu Ä‘i đâu mãi chẳng ai biết.â€
“Váºy nên các ngÆ°Æ¡i nghÄ© là có yêu ma quấy phá?†Ta há»i.
Kẻ chết thảm gáºt đầu: “Pháp bảo Phạm Âm Linh quả tháºt phát hiện có quá»· trong cốc, chỉ tiếc cho đến lúc nà y ta vẫn chÆ°a nhìn thấy nó. Nay nghÄ© lại, có lẽ chÃnh là con quá»· mà địa phủ Ä‘ang tìm.â€
“Ta…â€
Ta chÆ°a kịp nói hết, phÃa sau Ä‘á»™t nhiên truyá»n đến tiếng bÆ°á»›c chân của má»™t nhóm ngÆ°á»i, không bao lâu sau, cả bá»n ùn ùn xuất hiện.
Cảnh tượng trÆ°á»›c mắt khiến bá»n há» từng ngÆ°á»i má»™t sợ hãi không Ãt. Lúc nà y sắc mặt Mạc Anh chẳng còn chút máu nà o, so vá»›i kẻ chết thảm Ä‘ang nằm dÆ°á»›i đất cÅ©ng chẳng khác là bao.
“Quỷ… quỷ… quỷ lại đến rồi!†Một thiếu niên đứng bên cạnh Mạc Anh chỉ và o xác của kẻ chết thảm mà lẩm bẩm.
Mạc Anh cắn răng, quay sang thiếu niên của Quy Ngá»c Thà nh nói: “Tuyết Tang Cốc của ta đã liên luỵ đến Tần công tá».â€
Thiếu niên của Quy Ngá»c Thà nh nhÃu mà y đáp: “Ta đã gá»i thÆ° vá» Quy Ngá»c Thà nh, nhá» ngÆ°á»i đến nháºn thi hà i của sÆ° huynh ta.â€
Ta nhìn thoáng qua kẻ chết thảm đứng cách đó không xa, rồi ôm quyá»n vá»›i Mạc Anh: “Nếu có việc gì cần đến sÆ° tá»· đệ chúng ta giúp đỡ, xin cứ nói.â€
Mạc Anh nhìn ta, thở dà i: “Hiện tại tháºt có má»™t chuyện nan giải, muốn nhá» hai vị giúp sức.â€
Ta liếc nhìn Tô Ôn Ä‘ang đến trá»…, rồi gáºt đầu vá»›i Mạc Anh: “Sẵn lòng cống hiến.â€