Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 46: Kí.ch tì.nh trên xe

Trái tim Úc Văn Yến như bị thiêu đốt, không thể kìm nén được cảm xúc dâng trào trong mắt, anh ép Tuyên Dụ vào cửa xe, dùng tay mình ôm lấy gáy cô giữ cố định nó lại, không cho cô bất kỳ cơ hội tránh đi nào, nhưng anh lại sợ dùng lực quá mạnh sẽ làm cô đau, nên hơi thả lỏng, dùng đầu ngón tay xoa tròn.

 

Nụ hôn mãnh liệt khiến giọng anh khàn đi, hô hấp dần trở nên nặng nề.

Tạo ra một khoảng cách, nhìn chăm chú vào người con gái trong lòng mình, Úc Văn Yến nghĩ phong cảnh đẹp nhất anh từng thấy trên đồng bằng của Luchen Linia không phải ánh hoàng hôn lộng lẫy tựa tranh sơn dầu mà là người con gái trong lòng anh lúc này, với mái tóc dài bị gió chiều thổi loạn khiến vài sợi tóc ve vuốt đôi gò má ửng hồng, đôi mắt long lanh, so với bóng đêm càng khiến người ta động t.ình hơn.

Anh miết ngón cái lên môi dưới của cô, cười nói: “Sưng lên rồi.”

Đúng như dự đoán, vết hồng lan tràn nhanh chóng từ gò má đến vành tai, như một bông hồng đỏ Ecuador.

Tuyên Dụ đưa mắt ra xa, ngắm nhìn hoàng hôn đang dần biến mất chỉ để lại màu cam rực rỡ nơi đường chân trời.

Khi tia sáng cuối cùng biến mất, cánh cửa xe sau lưng cô bị mở ra, cô đột nhiên ngã thẳng vào ghế ngồi phía sau, sau đó anh cũng theo lên xe, kéo cửa lại bằng tay trái của mình, khoảng xe trở nên khép kín, trong xe tối tăm, mơ hồ.

Không gian quá nhỏ, nên anh chỉ có thể quỳ gối gi.ữa hai chân cô, những ngón tay thon dài móc lấy góc áo, chạm vòng eo đi lên.

Trước mặt anh bỗng nhiên được thả lỏng, hai tay Tuyên Dụ siết chặt trên bả vai anh, móng tay hơi lún vào da thịt khiến anh hít một hơi lạnh thật sâu.

Thả lỏng một chút, còn chưa bắt đầu, em gấp cái gì hả. Những lời này của anh hoang dã và vô cùng ngả ngớn.

Úc Văn Yến vẫn còn thời gian dùng lời ong tiếng ve trêu chọc cô, nhưng Tuyên Dụ thì đã nóng đến độ choáng váng đầu óc.

Tuyên Dụ ấn đôi tay to lớn dưới lớp quần áo, lắp bắp nói: “Có người thì sao?”

Úc Văn Yến duỗi thẳng phần thân trên, sau đó ấn một nút bấm, vách ngăn khoang xe được nâng lên, rồi anh nói: “Trên cửa có dán lớp kính chống nhìn trộm, không nhìn thấy được đâu.”

Tuyên Dụ vẫn không buông tay, anh thả lỏng, cười nói: “A Dụ, nở nang hơn trước đây nhiều.”

“Câm miệng!” Tuyên Dụ dùng đầu gối chống lên eo anh.

Chạm tới điểm mẫn cảm khiến Úc Văn Yến có phản ứng rất lớn, anh quay sang hướng khác, khi bị Tuyên Dụ chạm vào, anh không dám động đậy, hơi thở cũng chậm lại.

Anh rút tay ra, nắm lấy cổ tay cô, kéo lên, ấn vào mép ghế, sau đó cúi người hôn cô, còn cố ý cọ vào hàm trên của cô, khiến toàn thân cô ngứa ngáy đến phát run, càng không ngừng giãy thoát.

Chà chà, cho anh hôn một lát thôi, không có cái đó nên anh sẽ không làm gì đâu. Úc Văn Yến giống như đang lấy bánh kẹo dỗ trẻ con để dụ dỗ cô.

Tuyên Dụ thì thầm: “Cái đó. . . . . . Trong túi có.”

Úc Văn Yến dừng động tác, cau mày, hạ vách ngăn xuống và lấy chiếc túi vải của cô trên ghế lái phụ, mò mẫm một lúc thì chạm phải một góc của chiếc hộp hình vuông, lấy ra cầm trong tay, khẽ cười một tiếng: “Em mua à?”

Tuyên Dụ có chút hối hận vì đã nói cho anh biết, chắc chắn sau này thỉnh thoảng anh sẽ lại lấy chuyện này để trêu chọc cô.

Úc Văn Yến bật đèn trên trần xe, Tuyên Dụ dùng cả hai tay để giữ chặt cổ tay anh: “Đừng bật đèn.”

Đèn vừa được bật lên, áo quần không chỉnh tề và dáng vẻ đỏ mặt xấu hổ của cô sẽ bị nhìn thấy rõ ràng.

Cô ngượng ngùng nói: “Nó nằm trong túi đồ được đội y tế cấp trước khi lên máy bay.”

Úc Văn Yến chơi đùa với nó vài lần, sau đó mới nhét lại vào túi vải, nâng cằm cô hôn thêm một chút nữa, rồi mới lấy áo khoác ra làm đệm lót cho cô.

Cô không cho bật đèn, anh chỉ đành mò mẫn bóc vỏ, đặt trên ngón tay trước để kiểm tra, đảm bảo chúng hoàn toàn sạch sẽ trước khi tiến vào vườn hoa.

Có lẽ là do địa điểm có vấn đề, Tuyên Dụ rất lo lắng, cô cố gắng kìm chế tiếng th.ở d.ốc, gót chân không cẩn thận đá lên cửa xe nên có chút đau.

Úc Văn Yến dùng cánh tay rảnh rỗi quấn lấy gót chân cô xoa bóp, vuốt vuốt, tay còn lại thì vẫn làm việc cần làm.

Khi nhịp thở của Tuyên Dụ đã trở lại bình thường, Úc Văn Yến mới kéo cô ngồi vào lên đùi anh.

“Em tự mình làm đi.”

Thái độ ân cần phục vụ vừa rồi được thay bằng thái độ ra lệnh.

Tuyên Dụ cắn chặt môi dưới, không muốn.

Úc Văn Yến ghé vào nói bên tai cô: “Anh không thể đảm bảo sẽ được bao lâu, nên em cứ làm những gì em cảm thấy thoải mái là được.”

Thường xuyên không đảm bảo?

Tuyên Dụ nghe được câu này, thì đã hiểu ý tứ trong lời nói của anh, sửng sốt một chút, rồi cô bật cười ra tiếng, nhưng lại sợ động tới tự tôn của anh, nên chỉ có thể vùi mặt vào hõm cổ của anh, cả người run lên vì nhịn cười.

Anh cất giọng biếng nhác: “Điều này không bình thường à, dù sao lần gần nhất cũng đã là tháng một của 4 năm trước rồi. . . . . .”

Tuyên Dụ che miệng anh lại: “Thu lại những lời lẳng lơ không biết xấu hổ của anh đi.”

Thời gian chậm rãi trôi qua, cửa kính xe đã hiện lên tầng sương mù, không khí dần trở nên loãng hơn, cô đã gần như không thở được đến hai lần vì đón nhận nụ hôn sâu của anh, cố ý cưỡng đoạt dưỡng khí của cô.

Tuyên Dụ cảm thấy anh gạt người thành quen rồi, đã dùng hết hai cái rồi nhưng anh vẫn không có ý muốn dừng lại.

Thời gian ngắn cũng chỉ là lừa gạt thôi.

“Em căng thẳng, anh cũng vậy.”

Úc Văn Yến chửi bậy một câu.

“Ưhm. . . . . . Không thể nhịn được mà, thả lỏng.” Úc Văn Yến cắn lên xương quai xanh của cô.

“Đừng thở mạnh nữa.” Tuyên Dụ lại che miệng anh.

Úc Văn Yến kéo tay của cô ra, còn làm thế anh sẽ ngạt thở mất.

Anh cứ luôn gọi tên cô, ý thức của Tuyên Dụ không biết đã bay đến tầng mây nào rồi, khiến cô không thể tỉnh táo nổi nữa.

Còn đang ở trên xe hay là đang lênh đênh trên thuyền, cô đã không phân biệt rõ ràng được nữa, chỉ cảm thấy mọi thứ đều đang đung đưa.

Sau khi gió yên biển lặng, cửa kính xe được hạ xuống, Tuyên Dụ khao khát hít thở không khí trong lành, tựa lên đầu vai anh không muốn cử động.

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, mái tóc mềm mại hơi ẩm.

Úc Văn Yến giơ tay bật trên trên trần xe, Tuyên Dụ trốn trong ngực anh, khi đã quen với bóng tối thì cô có hơi sợ ánh sáng.

Không biết Úc Văn Yến đang cúi người tìm cái gì, một lát sau anh mới nói ra điều gì không đúng: “Các em đều được phát size M à? Hay là em đã quên trước đây chúng ta đều dùng size L?”

Tuyên Dụ nhìn tàn tích của dụng cụ kế hoạch hóa gia đình, khuôn mặt nóng lên, đánh vào bả vai anh: “Ai là chúng ta với anh!”

Úc Văn Yến cười, sợ nếu lại trêu cô nữa thì cô sẽ không để ý đến mình, sau khi đỡ cô nằm xuống, anh mới vòng ra sau cốp xe lấy chai nước để lau cho cô.

Áo khoác đều đã không thể mặc được nữa, Tuyên Dụ bọc trong chăn lông ngồi trước nắp xe, cô cảm thấy xương sống và thắt lưng, đầu gối đều không thoải mái, vừa rồi lúc bật đèn lên cô mới phát hiện ra đã sưng lên, dấu tay bên trên rất rõ ràng, cô ngồi một lúc thì nằm xuống, ngắm nhìn bầu trời đầy sao trên đỉnh đầu, nghĩ thầm các vì sao ở nước ngoài lại lớn và đẹp hơn trong nước.

 

Úc Văn Yến dọn dẹp xong khoang xe, sau đó mở cửa xe để thông gió, mặc lại áo phông rồi mới đi lên phía trước tìm cô, anh chống tay lên mép rồi nhẹ nhàng nhảy lên, lấy tay làm gối cho cô rồi nằm xuống bên cạnh.

Anh nhìn chòm sao Bắc Đẩu kìa. Tuyên Dụ lười biếng đến một ngón tay cũng không muốn nhấc mà chỉ hất cằm.

Úc Văn Yến nhìn một cái đã nhận ra ‘cái thìa’ lớn trên bầu trời “Nếu là tháng 8, thì có lẽ sẽ gặp được mưa sao băng.”

“Thật đáng tiếc.” Tuyên Dụ có hơi mệt, nhưng khi cô nghĩ đến việc ngày mai sẽ phải rời đi, thì lại không nỡ lòng nhắm mắt.

“A Dụ.” Anh thì thầm vào tai cô.

Tuyên Dụ cảm thấy tai mình có chút ngứa, nghiêng đầu nhìn về phía anh: “Có chuyện gì vậy?”

“Anh rất thích em.”

Tai và thái dương nhẹ nhàng cọ lên khi anh nói.

Hốc mắt Tuyên Dụ đã hơi ướt, nhìn anh rất lâu, cười nói: “Sao anh lại nói chuyện này.”

Hai người mắng nhau đã thành quen, anh đột nhiên nói lời dịu dàng như vậy, khiến cô lại thấy hơi xấu hổ.

Trước kia nếu anh nói sớm hơn một chút, có phải chúng ta cũng sẽ không chia tay không? Úc Văn Yến hỏi.

Tuyên Dụ lắc đầu: “Đây là tình huống không thể xử lý được, đúng sai không phải do anh và em.”

“Nhưng là 4 năm, rất lâu.” Úc Văn Yến đến gần cô, “Lâu đến mức, anh cho rằng cuộc sống sau này cũng sẽ mãi mãi như thế.”

Tuyên Dụ nghiêng người theo anh: “Hiện tại thì sao?”

“Không chân thực.” Úc Văn Yến bóp mặt cô, “Quý cô này là Tuyên Dụ sao?”

Anh cố ý dùng giọng điệu kỳ quái để chọc cười Tuyên Dụ, cô cười rồi hơi ngả người ra sau, nhưng bỗng cảm thấy thắt lưng đau nhức, thì lập tức khẽ đẩy, “Anh ít nói mấy lời bay bướm này đi.”

“Vậy sau này cũng chỉ làm những chuyện vui vẻ giống như vừa rồi thôi nhé?” Úc Văn Yến hỏi.

Tuyên Dụ che miệng anh lại, cô ngồi dậy nhìn quanh bốn phía rồi lườm anh một cái, trong lòng thầm oán miệng anh không biết kín miệng lại à, ở bên ngoài mà cứ nói nhảm!

“Không có ai đâu, em yên tâm.” Úc Văn Yến kéo tay cô ra hôn.

Tuyên Dụ rút tay về: “Anh cố ý dẫn em tới đây.”

Không có ai đúng là hời cho anh rồi.

Úc Văn Yến: “Anh cũng không định sẽ làm gì, còn phải quý cô đây đã cung cấp công cụ gây án.”

“Không cần khách khí.” Tuyên Dụ nhìn thấy  dấu hôn trên xương quai xanh của anh, thì thay anh chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn, “Mấy ngày tới mặc áo sơ mi thì cài cho cẩn thận, đừng cà lơ phất phơ mà nơi lỏng cúc áo.”

“Không thì anh đeo cà vạt nhé.”

“Cũng được, thắt cà vạt cũng rất đẹp.” Tuyên Dụ thực sự thấy đẹp.

Úc Văn Yến nói: “Nóng chết mất thôi, ai thích thắt cà vạt chứ, lừa em đấy.”

Tuyên Dụ thậm chí còn không lườm lại, nhưng anh đã lập tức đầu hàng: “Được rồi, nghe cô giáo Tiểu Tuyên của chúng ta.”

Nói chuyện được nửa chừng, thì điện thoại di động của Úc Văn Yến vang lên, anh đứng dậy đi tới ghế lái cầm nó lên.

Tuyên Dụ mơ hồ nghe được anh nói sẽ lập tức trở lại, sau khi tắt điện thoại về sau, cô hỏi anh: “Phải trở về rồi sao?”

“Ừhm, có chuyện xảy ra, cần anh đi một chuyến.” Úc Văn Yến đi tới nắp xe, vươn tay về phía cô: “Lại đây.”

Tuyên Dụ vòng tay ôm lấy cổ anh, yên tâm bám vào người anh, để anh ôm vào xe.

Tuyên Dụ không mang điện thoại, trước khi đi còn dùng điện thoại của Úc Văn Yến chụp mấy bức ảnh không gian ở đồng bằng, thì phát hiện màn hình khóa đã đổi rồi, là ảnh lần trước khi cô ngủ lại nhà anh, mặc quần áo của anh xoay xoay trước gương.

“Anh chụp lúc nào vậy?” Tuyên Dụ chỉ vào màn hình khóa nói, “Thật ngốc nghếch!”

Úc Văn Yến lấy lại điện thoại, ném vào trong hốc xe: “Màn hình khóa của anh, không liên quan đến em.”

Nhưng người trên đó là em. Tuyên Dụ không hài lòng nói, “Nếu như bị những người khác nhìn thấy, bọn họ sẽ nghĩ sao hả?”

Úc Văn Yến lưu loát điều khiển xe, thờ ơ nói: “Sẽ cảm thấy bạn gái của anh là đáng yêu nhất thế giới.”

Tuyên Dụ bị câu nói này của anh làm cho á khẩu không trả lời được, nghẹn đỏ mặt, rõ ràng là đang cãi nhau, đột nhiên anh lại khen cô, nếu còn mắng tiếp, thì cô sẽ bị coi là không hiểu đạo lý.

“Tùy anh.” Tuyên Dụ ngả lưng ghế xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tuyên Dụ mơ mơ màng màng ngủ mất, lúc được Úc Văn Yến ôm xuống xe cô mới tỉnh lại.

Ngủ đi, anh đưa em về phòng. Úc Văn Yến ôm cô thật chặt.

Cả ngày và đêm qua Tuyên Dụ đều không ngủ, còn làm chuyện tiêu hao thể lực, nên cô thực sự rất mệt mỏi, đành tựa vào lồng ng.ực anh, một lần nữa rơi vào trạng thái ngủ sâu.

Tuyên Dụ tiếng điện thoại đánh thức khiến cô trở mình, cảm giác đau nhức nhanh chóng lan khắp toàn thân, và tỉnh hẳn. Hít một hơi thật sâu, việc đầu tiên là thầm mắng Úc Văn Yến, sau đó mới kéo thân thể tới tủ đầu giường lấy điện thoại.

“Là em. . . . . .” Tuyên Dụ bị âm thanh của mình dọa sợ, nên vội vàng che miệng lại.

Dương Trí cũng sợ hết hồn: “Tuyên Tuyên? Em ổn chứ hả? Bị cảm à?”

“Em không sao, không có nước nóng, nên cổ họng không được thoải mái.” Tuyên Dụ không chớp mắt nói dối, đây đều năng lực được Úc Văn Yến rèn luyện ra được .

Nghe thấy được không phải là bị bệnh, Dương Trí thở phào nhẹ nhõm, nói chuyện chính: “Hai tiếng nữa tập trung, bên đại sứ quán đã liên lạc xong máy bay, chúng ta sẽ bay thẳng về Kinh Bắc.”

“Vâng, lát nữa gặp!” Tuyên Dụ cũng không dám ngủ tiếp, đứng dậy đi rửa mặt, cũng thuận tiện tắm rửa luôn.

Sau khi tắm xong đi ra, cô nhìn thấy màn hình điện thoại sáng lên. Úc Văn Yến đã gửi cho cô một tin nhắn, là một chuỗi số lạ nhưng vừa nhìn liền biết là anh.

Số không xác định: 【Anh đã đặt đồ ăn cho em và giáo sư Dương, anh đưa cho em trước, rồi em đưa cho anh ấy nhé.】

Vậy mà anh còn chu đáo, thay cô tìm cơ hội lấy lòng, Dương Trí nhất định sẽ bị làm cho cảm động.

Anh lại gửi tới một tin nhắn khác:【Ở bên này tạm thời không đi được, không biết có thể tới sân bay tiễn em hay không, nhớ tự chăm sóc chính mình.】

Tuyên Dụ lập tức trả lời:【Không cần tiễn, anh cứ bận việc đi!】

Đợi một lúc nữa thì bác sĩ Hạ và bác sĩ Thương sẽ tới tiễn, còn có Ngụy Tiểu Sùng cùng đi. Tạm thời thì cô không muốn bị mọi người phát hiện ra cái gì, đặc biệt là Dương Trí, nếu biết bọn họ đã làm lành thì nhất định sẽ càng không ngừng buôn chuyện, hành trình 20 giờ, cô cũng không muốn nghe chú kim cô đâu.

Úc Văn Yến không trả lời lại, Tuyên Dụ liền ngầm hiểu là anh đã đồng ý rồi.

Hai giờ sau, tại sân bay thủ đô.

Dương Trí đã ngoái đầu về phía cửa mấy lần, Tuyên Dụ nghi hoặc hỏi: “Tiểu Dương, có bạn bè muốn tới tiễn thầy à?”

“Không có không có.” Dương Trí có chút lo lắng.

Tuyên Dụ cũng nhìn theo: “Thầy làm rơi đồ?”

Dương Trí kéo cô tới một góc, nói: “Thằng nhóc Úc Văn Yến kia có phải chán sống rồi hay không, còn thật sự làm căng với em? Cãi nhau thì về cãi nhau, em đã sắp phải đi rồi, cũng không tới tiễn nữa!”

Tuyên Dụ suýt nữa đã bị nghẹn nước bọt, không ngờ anh ấy đang bận tâm chuyện này.

“Anh ấy còn bận rộn công việc.” Tuyên Dụ không cảm thấy gì, hơn nữa trước đó Úc Văn Yến đã nói qua với cô rồi.

Dương Trí không hài lòng, dường như người bị lạnh nhạt là anh ấy vậy: “Hôm qua không phải cậu ấy nói muốn tới tiễn chúng ta à?”

Tuyên Dụ gật đầu.

“Vậy không phải là rõ rồi sao!” Dương Trí thẳng thắn, “Là cậu ấy nói muốn tới tiễn chúng ta, kết quả người còn không xuất hiện. Em từ xa xôi chạy tới còn không phải là muốn cùng cậu ấy nói cho rõ ràng sao? Thái độ của cậu ấy bây giờ là gì vậy? !”

Tuyên Dụ muốn giảng thích cho anh ấy hiểu, nhưng ngay lúc đó, Ngụy Tiểu Sùng vừa làm xong thủ tục đăng ký cho họ, đang cầm theo giấy chứng nhận đi tới, không đợi cậu ấy mở miệng, Dương Trí đã nói: “Các cậu là cái ngữ công chức ngoại giao nói không giữ lời, lừa gạt người khác.”

Lần này đến lượt Tuyên Dụ vội càng giải thích: “Ý tứ của giáo sư là. . . . . . Úc Văn Yến nói không giữ lời.”

Thực sự không biết phải làm sao để sửa, nên cô dứt khoát đổ hết tội lỗi lên đầu anh.

Ngụy Tiểu Sùng sửng sốt, sau đó thì lúng túng cười haha vài tiếng, nói sang chuyện khác.

Gần tới giờ lên máy bay, bác sĩ Thương và bác sĩ Hạ cũng đến, Dương Trí chào bọn họ, còn kéo theo cả Tuyên Dụ.

“Lần tới tôi vào bếp, khi về nước mọi người nhớ nể mặt tới ăn một bữa nhé.” Dương Trí rất thích hai bác sĩ trẻ tuổi này.

Nói một câu đi. Dương Trí ra hiệu cho Tuyên Dụ.

Mấy sinh viên được anh ấy hướng dẫn này, đừng tưởng rằng anh ấy không biết ở sau lưng tài giỏi đến mức nào, lần nào cũng đều giả vờ câm điếc, hội nghị cũng không đi xã giao, chỉ hận rèn sắt không thành thép!

Tuyên Dụ cung kính nói: “Lần sau có cơ hội, hai người hãy tới nhà giáo sư ăn cơm, nếu không chê tôi ngốc nghếch, tôi muốn hỏi một số vấn đề chuyên môn, luận văn tốt nghiệp của tôi vừa hay có liên quan tới phương diện này.”

Mắt Dương Trí tối sầm lại, cơ hội tốt như vậy lại không đi thêm wechat, nói chuyện về luận văn tốt nghiệp làm cái gì, có trợ thủ mạnh nhất như giáo sư Dương đây còn chưa đủ à?!

“Được, lần sau chúng tôi nhất định sẽ tới.” Bác sĩ Hạ mỉm cười, nhìn ra Dương Trí có ý khác, cũng nhìn ra Tuyên Dụ cố ý giả ngu, lại cảm thấy hai thầy trò này đúng là rất thú vị.

Bác sĩ Thương cũng đã nhìn ra, còn nói: “Cô giáo Tiểu Tuyên nếu không phiền, khi nào quay về tôi mời cô bữa cơm, trước khi đến đây cô đã giúp tôi dịch mấy chục trang tài liệu chuyên ngành rồi, đã giúp tôi một việc lớn đấy.”

“Chỉ là tiện tay thôi, hầu hết các bản dịch tôi nhận đều liên quan đến y tế, không cần khách sáo!” Tuyên Dụ đưa tay ra bắt tay với bọn họ, muốn tránh đi chủ đề mời cơm.

Dương Trí lập tức đồng ý, còn khen năng lực chuyên môn của Tuyên Dụ vô cùng tốt, bọn họ lúc nào cũng có thể tìm cô.

Ngụy Tiểu Sùng cắt ngang mấy người bọn họ, nhắc nhở đến giờ lên máy bay, và có thể đi qua cửa kiểm tra an ninh.

Dương Trí đẩy hành lý qua, vẫn rất không phân rõ phải trái mà nói với Ngụy Tiểu Sùng: “Cũng làm phiền các cậu rồi, nếu không có nhóm các cậu thì chúng tôi đã không thể thuận lợi về nước.”

“Giáo sư Dương khách khí rồi!” Ngụy Tiểu Sùng dù sao cũng mới làm việc không bao lâu, đối mặt với thái độ cung kính của nhân vật lớn này vẫn có hơi hoảng sợ, “Lần này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đại sứ quán không có đủ nhân viên, tất cả mọi người đều đang bận, có sơ suất gì cũng mong giáo sư lượng thứ bỏ qua.”

Dương Trí lại khách khí ứng phó thêm hai câu, sau đó gọi Tuyên Dụ tới kiểm tra an ninh.

Tuyên Dụ đứng sau đội kiểm tra an ninh, ngay lúc cô chuẩn bị bước qua máy an ninh, thì đã vô thức quay đầu về phía cửa chính, trong lòng vẫn có chút lạc lõng, tuy không đến mức khổ sở, suy nghĩ chỉ thoáng qua, cô tỉnh lại và tiến lên một bước.

“A Dụ!”

Bỗng nhiên có một giọng nói gọi cô lại.

Tuyên Dụ quay đầu, thấy Úc Văn Yến xuất hiện ở cửa ra vào, góc áo bay bay trong gió, đang bước nhanh về phía cô.

Một số người đều sửng sờ, không biết tại sao đột nhiên anh lại xuất hiện ở đây, và Dương Trí là người coi như là đã biết một nửa câu chuyện thì đang dương dương tự đắc, thầm nghĩ tên nhóc nhà cậu diễn không nổi nữa rồi chứ gì, người đi rồi mới biết đuổi theo, ai mà thèm chú ý tới cậu chứ!

Ngụy Tiểu Sùng đang chuẩn bị đón thì Úc Văn Yến đã sượt qua người cậu ấy, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Tuyên Dụ như chưa từng xê dịch nửa mm.

Anh bước về phía trước, ôm mặt Tuyên Dụ lên rồi hôn lên môi cô, vài giây sau mới buông ra, sau đó ôm chặt người vào lòng: “Muộn nhất là tháng sau anh sẽ trở về, ở nhà đợi anh.”

 

Tuyên Dụ chỉ ngây ngốc đưa tay ra, đặt tay vào sau lưng anh vỗ vỗ: “Ừhm. . . . . . Được.”

“Đi thôi, có thông báo thúc giục rồi.” Úc Văn Yến chỉnh lại quai trên chiếc vải trên vai cô.

Tuyên Dụ bị một nụ hôn làm cho choáng váng đầu óc, nghe theo sự hướng dẫn của nhân viên công tác, phối hợp kiểm tra.

Mấy người Ngụy Tiểu Sùng đứng phía sau che nửa mặt, dọa họ gần chết rồi, đầu óc nhanh chóng quay cuồng, thầm nghĩ ngày vừa rồi tràn ngập hỗn loạn, phải liên tục đi trấn an dân chúng, Úc Văn Yến còn đảm nhận vị trí phó tổ trưởng đội xử lý, công việc bận rộn đến không có thời gian nghỉ ngơi, thế mà lại có thể theo đuổi cô giáo Tiểu Tuyển về tay?

Bác sĩ Hạ thấy cảnh này, thật lòng nở một nụ cười, nói với bác sĩ Thương: “Đáng tiếc, hoa có chủ rồi.”

“Không sao, tôi cũng chỉ mới dự định phát triển, còn chưa chính thức tấn công.” bác sĩ Thương vỗ vai bác sĩ Hạ, với một nụ cười đùa cợt: “Thay vì lo lắng cho tôi, cậu nên lo lắng cho chính mình một chút đi, trong bệnh viện còn có một vị khó hầu hạ hơn kìa, nghe nói là vợ cũ của cậu nhỉ, cậu cũng nhanh chóng đi khuyên nhủ người ta đi, đừng có ở mãi trong bệnh viện, ảnh hưởng đến công việc bình thường của chúng tôi đấy.”

Ánh mắt của bác sĩ Hạ lạnh xuống, không ở lại lâu nữa mà nhanh chân rời đi.

Ngụy Tiểu Sùng ở bên này chậm gần 10 phút, mới đi lên trước hỏi: “Anh Yến, cô giáo Tiểu Tuyên này. . . . . . Còn chị dâu. . . . . .”

Có cần em giả vờ không nhìn thấy chân anh đạp hai thuyền không?

“Cậu nói mấy lời vô nghĩa này làm gì, quay về làm việc đi.” Úc Văn Yến nhìn thấy Tuyên Dụ đã đi vào, thì quay người rời đi.

Ngụy Tiểu Sùng đuổi theo: “Chính là. . . . . .”

Úc Văn Yến: “Tôi đã báo lại với ngài đại sứ, sau này công việc của tôi sẽ do Trần Thời tiếp nhận, cậu đi theo cậu ấy học hỏi nhiều vào, tháng sau tôi sẽ về nước.”

“A. . . . . . Chính là chị dâu, tất cả mọi người đều nói chị ấy xinh đẹp hào phóng, anh làm như vậy. . . . . . Không đúng, công việc a, em với anh Trần không được đâu, em tình nguyện bị anh mắng cũng không muốn ở cùng một tảng băng đâu.” Ngụy Tiểu Sùng không theo kịp tiếp tấu của Úc Văn Yến.

Úc Văn Yến liếc nhìn Ngụy Tiểu Sùng, không mắng chửi cậu ấy như bình thường, mà chỉ mỉm cười: “Thấy không?”

“Làm sao ạ?” Ngụy Tiểu Sùng hết nhìn Đông rồi lại nhìn Tây.

Úc Văn Yến cầm lấy mũ trong tay Ngụy Tiểu Sùng, chụp lên đầu cậu ấy, cười tùy ý khoa lại trương: “Chị dâu xinh đẹp hào phóng của cậu.”

Nói xong anh bước lên xe trước, Ngụy Tiểu Sùng gần một phút đồng hồ mới kịp phản ứng.

Cô giáo Tiểu Tuyên chính là chị dâu?!!

Suy nghĩ cẩn thận lại nhưng chi tiết chung đụng giữa họ, vô cùng mơ hồ. . . . . .

Bọn họ thật sự a. . . . . . Ngụy Tiểu Sùng nhớ lại những lời mình đã nói, quá mất mặt! Muốn tìm miếng đậu hũ đập đầu chết quách đi mất.

Ở trên máy bay, Tuyên Dụ dành một giờ để giải thích cho Dương Trí đến cuối cùng chuyện gì xảy ra, đương nhiên đã lược bỏ qua vài chuyện.

“Chiều hôm qua anh ấy đã tới tìm em, còn dẫn em tới đồng bằng ngắm trời trăng, trò chuyện về thi từ ca phú và triết học nhân sinh, sau đó hai đứa liền làm lành?” Dương Trí hỏi lại.

Tuyên Dụ xấu hổ: “Không có thi từ ca phú và triết học nhân sinh, chúng em chỉ trò chuyện bình thường thôi.”

“Tuyên Dụ, em bao nhiêu tuổi rồi hả, một bầu trời sau và một mảnh đồng bằng là có thể dỗ dành được em à?” Dương Trí nói, “Nói chuyện bình thường, mâu thuẫn được giải quyết sao?”

“Mâu thuẫn. . . . . .” Tuyên Dụ nghĩ đến bà và gia đình bên ngoại của Úc Văn Yến, “Về nước rồi nói sau.”

Mặc kệ sẽ xảy ra chuyện gì, cô cũng lựa chọn đối mặt.

Dương Trí đeo bịt mắt lên: “Tôi khó mà chấp nhận được, ngủ một lát đã, em đừng có tìm tôi nói chuyện.”

Tuyên Dụ bị dáng vẻ cụ già khó tính của anh ấy chọc cười.

Hôm sau, Tuyên Dụ hạ cánh ở Bắc Kinh, không thấy Trần Tả Ninh tới đón cô, nên Dương Trí đưa cô về nhà.

Tuyên Dụ cho là Trần Tả Ninh có việc ở bệnh viện nên tạm thời không đi được, trên đường trở về chung cư cô gửi cho cô ấy một tin nhắn.

Khi tới dưới lầu, cô nhìn thấy có vài người vây quanh thảo luận, thầm nghĩ không biết đã xảy ra chuyện gì?

“Mấy người đàn ông kia thật đáng sợ, lúc họ xông vào trong phòng, tôi nghe nói chỉ có một cô gái nhỏ, chị gái đã ra khỏi nhà, cũng không biết người cô ấy thế nào rồi.”

. . . . . .

 

Tuyên Dụ bị dọa đến sững người, nghĩ đến là Trần Tả Ninh, cô bỏ lại hành lý vội vàng chạy lên lầu.