Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 44: Thuận đường tới hỏi người yêu chuyện chia tay

Buổi sáng Tuyên Dụ đi tới quán cà phê mà cô đã hẹn với Mạnh Thanh Dã, gọi một ly cà phê, ngồi xuống rồi lấy laptop ra.

 

Mới vừa mở máy Đường Phục Tông đã gửi tin nhắn tới thì được mở ra.

Đường Phục Tông:【Điện thoại di động của cậu ấy đã tắt, không trả lời.】

Trong ba tháng qua, có lẽ là do hy vọng rồi lại thất vọng quá nhiều lần, khi lại nhìn thấy ba chữ không trả lời, tôi đã không còn chút cảm giác nào gì nữa.

Tuyên Dụ gõ ‘Cám ơn’ vào chỗ nhập tin nhắn chuẩn bị gửi đi, Đường Phục Tông nói:【Anh có tìm một người bạn hỏi thăm thử, người khác không sao, chắc là do nhiệm vụ có tính bảo mật rất cao, nên không thể liên lạc với bên ngoài.】

Tuyên Dụ:【Dạ, em tin anh.】

Cô không còn ai để có thể tin tưởng nữa, cũng không thể chạy đến đơn vị yêu cầu trả lời.

Đường Phục Tông:【Về chuyện đơn đăng ký của em, anh khuyên em nên nộp đơn ở nước ngoài, em cũng không thể đợi mãi ở trong nước, đi ra ngoài nhiều hơn chút.】

Tuyên Dụ:【Dạ, em nghe anh.】

Đường Phục Tông:【Anh sẽ gửi cho em danh sách các trường học, em dành chút thời gian tìm hiểu, có các mẫu đơn đăng ký trong đó được đóng gói trong file nén.】

Tuyên Dụ:【Dạ được.】

Đường Phục Tông nghi ngờ hỏi:【Sao anh nói gì em cũng đều trả lời ‘dạ’ hết vậy, em cũng nên tự phán đoán xem đó là tốt hay xấu chứ.】

Tuyên Dụ:【Anh cũng không thể vô duyên vô cớ quan tâm đến em.】

Đường Phục Tông bỗng nhiên không trả lời tin nhắn, Tuyên Dụ đưa cho anh ấy một cái bậc thang:【Tấm lòng của mẹ già, luôn luôn lo lắng cho bầy con thơ, anh chắc chắn sẽ không hại em.】

Lần này Đường Phục Tông trả lời rất nhanh:【Đúng đúng đúng, anh nói nhiều, anh lắm lời.】

Tuyên Dụ:【Được rồi, không làm trễ nãi công việc của anh nữa, em tiếp tục viết luận văn đây.】

Đường Phục Tông ngăn Tuyên Dụ offline, hỏi:【Hè này đến công ty của anh thực tập được không? Đi thêm vài hội nghị để làm quen với một vài người trong ngành đi.】

Tuyên Dụ từ chối:【Không được, thầy của em đã sắp xếp cho em một kỳ thực tập vào mùa hè này.】

Đường Phục Tông:【Được rồi, thầy của các em sắp xếp thì sẽ không tệ đâu, cố gắng lên.】

Đường Phục Tông nói rất nhiều, có thể sẽ chuyển sang một chủ đề mới, Tuyên Dụ gửi một cái biểu tượng cảm xúc, kết thúc cuộc trò chuyện, đặt wechat ở chế độ không thông báo tin nhắn mới, yên tĩnh viết luận văn một lúc.

Mạnh Thanh Dã tới muộn, chạy chậm tới rồi lau mồ hôi trên trán, thở hổn hển nói: “Xin lỗi Tuyên Tuyên, đường từ công ty đến đây bị kẹt xe, chị tới trễ.”

“Không sao, em đã gọi trà sữa camellia cho chị rồi.” Tuyên Dụ đẩy một cốc trà sữa lớn về phía Mạnh Thanh Dã.

Cô ấy cắm ống hút vào uống một ngụm lớn, uống được một phần ba ly mới thở một hơi dài nhẹ nhõm: “Chị sống lại rồi!”

Tuyên Dụ hỏi: “Chuyện công việc đã quyết định xong chưa?”

“Xong cả rồi, chị đã ký bản quyền dịch thuật với nhà xuất bản, xem như làm việc ở nhà.” Mạnh Thanh Dã không hứng thú lắm với công việc của bản thân, nói bằng giọng điệu bình thường, nói tới một phần công việc khác, vẻ mặt tươi cười: “Chị bắt đầu trở thành một blogger chia sẻ cuộc sống hằng ngày và chuyện học tập vào nửa cuối năm ngoái, chị đã trở nên hot một chút từ hai tháng trước.”

“Hôm nay chị hẹn em ra đây là để nói chuyện này sao?” Tuyên Dụ định hôm nay sẽ ở nhà viết luận văn, nhưng hôm trước Mạnh Thanh Dã tìm cô, muốn nói chuyện với cô.

Mạnh Thanh Dã gật đầu: “Trước mắt chị không để lộ mặt, cũng không tiện công khai, lỡ như làm không tốt, số liệu quá thấp, sẽ làm mất mặt Tiểu Dương nhà chúng ta.”

Tuyên Dụ đóng laptop lại: “Nói đi, em có có thể giúp được gì.”

“Những người hâm mộ theo dõi chị đều là những người học ngôn ngữ, mọi người để lại lời tin nhắn ở phần bình luận rằng muốn nghe phương pháp học tập cùng với một số lời chia sẻ kinh nghiệm từ các thiên tài xung quanh chị.” Mạnh Thanh Dã chấp tay lại, làm ra vẻ mặt tràn đầy mong đợi: “Em, em chính là thiên tài học tập đầu tiên chị muốn phỏng vấn.”

“Em cũng không phải là thiên tài học tập gì cả, nếu như chị có thể phỏng vấn Tiểu Dương, vậy thì sẽ có nhiều thứ để xem hơn đấy.” Tuyên Dụ đề nghị.

Mạnh Thanh Dã lắc đầu: “Lượng tương tác trên kênh của chị quá thấp, khi đăng lên không có ai khen hay bình luận gì cho Tiểu Dương, mặt mũi của thầy ấy phải để ở đâu đây?”

Tuyên Dụ khẽ cười một tiếng, còn khá quan tâm đến Dương Trí.

Cảm thấy đây cũng không phải việc khó gì, Tuyên Dụ liền đồng ý.

Hai người đi đến căn hộ mà Mạnh Thanh Dã thuê, thiết bị quay chụp ở đây tương đối đầy đủ.

Bởi vì không phải là phát sóng trực tiếp, hậu kỳ sẽ chỉnh sửa, không có kịch bản trước, sẽ tổ chức theo hình thức tiệc trà, Mạnh Thanh Dã gợi ý đề tài, Tuyên Dụ sẽ theo sự dẫn dắt của cô ấy.

Mạnh Thanh Dã đọc lại nội dung phỏng vấn đêm qua đã thức khuya viết lại, vẻ mặt nghiêm túc, Tuyên Dụ ngồi ở bên cạnh chờ, yên lặng nhìn cô ấy, có thể thấy Mạnh Thanh Dã rất thích nghề tay trái này.

“Ok, chúng ta bắt đầu.” Mạnh Thanh Dã điều chỉnh ống kính, chỉ có phần thân trên của họ là được quay, hậu kỳ sẽ chèn nhãn dán để che mặt đi.

Mạnh Thanh Dã mở đầu thật ngắn ngọn, tiếp đến Tuyên Dụ đơn giản tự giới thiệu về mình.

“Đây là đàn em yêu dấu của tôi, siêu siêu giỏi.” Mạnh Thanh Dã không biết lấy thông tin của cô từ đâu, nói về bằng cấp và các chứng chỉ danh dự mà cô đã đạt được.

Mạnh Thanh Dã: “Nghe nói em thi lấy chứng chỉ trong một lần là qua phải không?”

Tuyên Dụ: “Đúng vậy, hồi học đại học thi một lần là đậu.”

“Có kinh nghiệm gì để chuẩn bị cho kỳ thi không?”

“Em không phải là thí sinh có thiên phú, dựa vào việc kiên trì mỗi ngày.”

Tuyên Dụ có linh cảm Mạnh Thanh Dã sẽ hỏi cô xem cô có bạn học cùng hay không, quả nhiên vấn đề kế tiếp là nó, cô cũng không né tránh, thoải mái lặp lại những gì mình đã từng chia sẻ trong lớp.

Mạnh Thanh Dã: “Nhiều chuyện một chút, chị nghe nói, bạn trai của em đã trở thành quá khứ rồi.”

“Ừm……” Tuyên Dụ trầm tư một chút, cười nói: “Miễn cưỡng coi là hiện tại tiếp diễn đi.”

Mặc dù không liên lạc được với Úc Văn Yến, nhưng không ai chính thức nói chia tay, vậy thì coi như vẫn đang ở bên nhau.

“Mô tả như thế này, giống như đang học ngữ pháp vậy.” Mạnh Thanh Dã nói đùa, Tuyên Dụ bị chọc cười.

Bỗng nhiên sau một lúc dừng lại, Mạnh Thanh Dã cảm thấy có gì đó không đúng, ngạc nhiên nói: “Chuyện này diễn ra khi nào? Úc Văn Yến sao? Hở? Người yêu cũ của em là Úc Văn Yến à?”

Cô ấy biết hai người họ có qua lại với nhau thông qua sự việc của Diêu Khai Ẩn, bây giờ nghe tin bọn họ ở bên nhau, ngạc nhiên đến nỗi mắt muốn rơi ra, trực tiếp nhảy khỏi băng ghế.

“Trước kia em đã từng nói về người yêu cũ chưa?” Mạnh Thanh Dã bắt đầu nhớ lại, nhận ra Tuyên Dụ rất kín miệng, thật sự là chưa từng nhắc đến chuyện của người yêu cũ, thậm chí không ai biết cô từng có bạn trai.

“Trời ạ!” Mạnh Thanh Dã dùng hai tay ôm lấy đầu: “Cho nên, em là Bạch Nguyệt Quang!”

“Cái gì mà Bạch Nguyệt Quang chứ, mọi người đừng nói nhảm.” Tuyên Dụ bình tĩnh uống nước: “Bọn em cũng giống như những cặp đôi bình thường khác, không có kịch tính như trong tưởng tượng của mọi người đâu.”

 

“Không kịch tính chút nào sao?” Mạnh Thanh Dã bắt đầu đếm đầu ngón tay, đếm những tin đồn mình thấy trên diễn đàn: “Đầu tiên, vì người mình yêu mà chạy đến đại học Kinh Bắc; thứ hai, trong cuộc thi tranh luận nào đó, suýt chút nữa thì đứng cuối cùng, nghe nói vì người yêu bị ngã phải vào bệnh viện, nên tự động nhận thua vội vàng chạy đến bệnh viện; thứ ba, giành được vị trí đầu tiên trong đại hội thể thao trường, trong bài phát biểu cảm nghĩ khi nhận thưởng đã nói rằng muốn lấy hạng nhất để làm quà quà sinh nhật cho bạn gái. Còn có rất nhiều rất nhiều chuyện nữa!”

Trên diễn đàn mọi người đều nói Úc Văn Yến là một mười yêu đương mất não, may mà sự nghiệp vẫn ổn, nếu không thì đã không trở thành nhà ngoại giao Úc mà mọi người ghen tị ngưỡng mộ như bây giờ.

Tuyên Dụ hơi cau mày, nói ra sự thật: “Thứ nhất, giáo sư Dương là một người rất giỏi trong ngành, Úc Văn Yến luôn muốn thi nghiên cứu sinh của anh ấy; thứ hai, lúc ấy trong khoa Luật có người Đường Phục Tông không ưa dự thi, anh ấy đi góp vui rồi ra oai, cuộc thi tranh luận chú trọng quy tắc, mà anh ấy chỉ giỏi ngụy biện, ngày đó chạy đến xem anh ấy thi, trên đường đến vô tình bị té, không có đến bệnh viện, hai chuyện này là ngẫu nhiên. Thứ ba……..”

Mạnh Thanh Dã nhìn Tuyên Dụ với vẻ mặt ‘Em cứ ngụy biện tiếp đi, chị sẽ nghe’ thì cô khựng lại. Cô ấy lập tức nói: “Nhìn xem! Em không thể phản bác được nữa rồi kìa.”

“Chuyện này không có cách nào phản bác được, em vẫn luôn cho rằng mình rất giỏi, nhưng người giỏi có người giỏi hơn, khi tham gia cuộc thi ở trường đại học em đã khóc vì bị tổn thương, chịu đả kích rất lớn, buồn mất mấy ngày.” Tuyên Dụ chuyển đề tài: “Chuyện ở đại học, đừng nói đến nữa.”

Mạnh Thanh Dã cẩn thận hỏi: “Bây giờ sao rồi? Bọn em có ổn không?”

Nghe nói sau khi Úc Văn Yến ra nước ngoài, bọn em không có liên lạc.

“Không liên lạc được, không biết có ổn hay không.” Tuyên Dụ liếc nhìn thời gian: “Lúc năm giờ em có việc, tiếp tục phỏng vấn không?”

“Tiếp tục!” Mạnh Thanh Dã cũng làm xong công việc chính trước.

Bốn giờ rưỡi chiều, Tuyên Dụ thu dọn đồ đạc, nói điện thoại, cười rất vui vẻ, giọng cũng nhiệt tình: “Ừ, tôi có thể, dự một tuần sau sẽ khởi hành… Không thành vấn đề… Phiền bác sĩ Hạ rồi.”

Mạnh Thanh Dã vẫn nhìn chằm chằm vào Tuyên Dụ, sau khi cô cúp điện thoại, không nhịn được hỏi: “Vậy bây giờ… ờ, tình trạng của bọn em như thế nào rồi?”

“Mất liên lạc rồi.” Cô trả lời dứt khoát.

“Không phải chứ, chẳng phải em đã đến nhà anh ấy ăn cơm vào đêm giao thừa hay sao?” Mạnh Thanh Dã đã đặc biệt mời Tuyên Dụ và Trần Tả Ninh đến nhà cô ấy ăn tết, nhưng cô từ chối, nói là cô đang ở nhà Úc Văn Yến nên không đi được, cô ấy tưởng bọn họ đã đến bước gặp phụ huynh hai bên nói chuyện hôn nhân.

Tuyên Dụ hỏi ngược lại: “Có mâu thuẫn sao? Ông Úc và bác Úc mời bọn em ăn cơm giao thừa, cũng không phải là anh ấy mời, giao thừa cũng không xuất hiện, chuyện này không liên quan tới anh ấy.”

“Tuyên Tuyên, em giận sao?” Mạnh Thanh Dã giống như phát hiện ra thế giới mới, đây chính là Tuyên Dụ từ trước đến giờ chưa từng có tâm sự, thay đổi từ dịu dàng khéo léo, thành kiểu nói chuyện châm chọc ẩn ý.

Tuyên Dụ: “Không có, em đang trần thuật lại sự thật thôi.”

“Được được được, trần thuật lại sự thật, chị cũng cho rằng đó là sự thật.” Mạnh Thanh Dã đẩy bả vai Tuyên Dụ, đưa cô đến trước thang máy: “Xe chị gọi cho em đã đến, về đến nhà thì nhắn tin cho chị.”

Tuyên Dụ đi vào trong thang máy, nhớ lại những lời không chút suy nghĩ đã nói ra vào lúc nãy, có như vậy chút không hài lòng.

Ngồi lên xe, xác nhận thông tin hành khách với tài xế, cô lấy điện thoại di động ra, nhắn vào dãy số đầu trong giao diện nhắn tin.

Tuyên Dụ:【Quà thăm hỏi do mọi người tặng trong dịp tết đã được gửi đến nhà của em, không làm thì không nhận phúc lợi, em định ném đi.】

Gửi xong cô cất điện thoại di động, cô biết tin nhắn này sẽ giống như đá chìm đáy biển cùng với 274 tin nhắn trước đó.

Không có phản hồi.

Lúc hoàng hôn thì bầu trời giống như một ly rượu whisky với đá, đường phố như đang trôi lơ lửng, hạ cửa xe xuống, khói bụi trần gian bay về phía cô, nghe tiếng kèn khiến trái tim cô như lật qua một trang.

Hôm nay là 91 ngày Úc Văn Yến đi đến Lusagna và cũng không liên lạc được.

Tuyên Dụ từng có rất nhiều cảm xúc, mong đợi, thất vọng, vô cùng lo lắng, bất an, tức giận, bây giờ thì sợ, cô hiếm khi hỏi thăm về những chuyện liên quan đến anh nữa, lo anh sẽ xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn trong lúc thực hiện nhiệm vụ bí mật, nếu đó là tai nạn mà cô không thể chấp nhận được thì cô phải làm sao?

Cô vẫn bối rối, gửi thêm tin nhắn mới.

【Chết tiệt, sau này sẽ không nhắn tin cho anh nữa.】

Đầu tháng Năm, Tuyên Dụ và đội y tế khởi hành sân bay Kinh Bắc, Trần Tả Ninh đích thân tới đưa.

“Hộp thuốc em chuẩn bị cho chị rất đầy đủ, nếu chị cảm thấy có gì không thoải mái thì nói với bác sĩ Hạ.” Trần Tả Ninh vỗ vỗ vị trí của hộp thuốc trong vali.

Dương Trí cười nói: “Em gái của em thật chu đáo.”

“Đúng vậy, bọn em chưa từng xa nhau lâu như vậy.” Tuyên Dụ trêu chọc Trần Tả Ninh: “Có phải em căng thẳng quá rồi không?”

Trần Tả Ninh trừng mắt nhìn Tuyên Dụ: “Em không đùa đâu, thể chất của chị yếu, đột nhiên thay đổi môi trường sống, chắc chắn sẽ không thích nghi được.”

“Có một phương thuốc cổ xưa, sau khi đến nơi, dùng đất ở chỗ đó hòa với nước rồi uống một ngụm, sau đó sẽ thích nghi được thôi.” Dương Trí cố làm ra vẻ sâu xa nói.

“Giáo sư Dương, uống nước lẫn với đất sẽ dễ nhập viện hơn đấy.” Một thanh niên đi tới, khuôn mặt đẹp trai, mày kiếm mắt sáng, cả người đầy vẻ chính trực, dường như mang đến cho người ta cảm giác bị áp bức.

Trần Tả Ninh gọi một tiếng đàn anh.

Bác sĩ Hạ nói: “Em yên tâm đi, có đội ngũ y tế đi cùng, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

“Đúng vậy, em cứ yên tâm.” Tuyên Dụ lại lo Trần Tả Ninh ở một mình trong nước sẽ không chăm sóc tốt cho bản thân.

Trần Tả Ninh đã tra cứu qua rồi, nguy cơ ngộ độc từ việc ăn uống linh tinh rất cao, dặn dò: “Đừng ăn thô uống thô ở đó, phải uống nước đã đun sôi và ăn đồ ăn chín, em đã chuẩn bị sẵn mì ăn liền cho chị rồi, nếu không ổn thì ăn cái này.”

Dương Trí cắt đứt cuộc trò chuyện ấm áp của chị em họ, nhắc nhở: “Đi kiểm tra an ninh thôi, chuẩn bị lên máy bay.”

Tuyên Dụ đi cùng bọn họ, trên đường đi kiểm tra an ninh vừa bước vừa quay đầu nhìn Trần Tả Ninh một cái, rất bất đắc dĩ.

Dương Trí không phải lần đầu tiên đi đến Luchen Linia, lần này đến đây để tham dự một hội nghị tiện thể nghiên cứu. Tuyên Dụ là lần đầu tiên, sau khi lên máy bay có chút căng thẳng, cô chủ động đăng ký tham gia một dự án nghiên cứu để có cơ hội ra ngoài, mượn cớ là luận văn tốt nghiệp, suy nghĩ thật sự trong lòng cô, Dương Trí biết rõ, mở một con mắt nhắm một con mắt đồng ý.

Hành trình dài gần 20 giờ đồng hồ, giữ chừng phải chuyển tuyến tại một thành phố cảng, dừng lại khoảng 2 giờ, gần như cả ngày đều ở trên đường.

Tuyên Dụ và Dương Trí ngồi cạnh nhau, anh ấy giới thiệu với cô về đội y tế,  một đội ngũ bác sĩ không biên giới.

Tưởng rằng đó là sự phổ biến khoa học chuyên nghiệp, khi Dương Trí giới thiệu có cảm giác giống như đang giới thiệu đối tượng mai mối cho Tuyên Dụ.

“Bác sĩ Thương – là bác sĩ y khoa, chuyên ngành y học lâm sàng tại Đại học Y, người Sùng Đô thuộc gia đình công chức, bằng tuổi với em, thầy cảm thấy có thể hòa hợp.”

“Bác sĩ Hạ – là bác sĩ y khoa, chuyên ngành y học lâm sàng tại Học viện Quân sự, người Kinh Bắc có cha mẹ buôn bán, lớn hơn em hai tuổi, thầy cho là thích hợp nhất.”

“Còn có…”

“Tiểu Dương.” Tuyên Dụ ngắt lời: “Thầy không thể giới thiệu một chút về lĩnh vực nghiên cứu của bọn họ được sao?”

Dương Trí bĩu môi: “Thầy làm sao biết được, cả ngày hỏi thăm chuyện của người khác, nhưng thầy là giáo sư, người hướng dẫn thạc sĩ, thầy không muốn mất mặt bộ không được sao?”

Tuyên Dụ không nói, chẳng lẽ hỏi thăm lĩnh vực nghiên cứu khó hơn hỏi thăm hoàn cảnh gia đình sao?

“Ý của tôi rất rõ ràng, em có hiểu không. Em đã đi một chặng đường dài đến Luchen Linia, thằng nhóc kia nếu không cho em mặt mũi, em quay đầu liền… Chọn bác sĩ Hạ hoặc bác sĩ Thương, chọc tức chết cậu ta!” Dương Trí lo học trò yêu quý của mình bị tổn thương.

Tuyên Dụ cười cười, đưa trái cây đã chuẩn bị xong cho anh ấy: “Được rồi, thầy yên tâm, thân phận của anh ấy như vậy, em cũng không dám làm gì quá đáng.”

Dương Trí hừ hừ mấy cái, cầm một quyển tiểu thuyết lịch sử lên xem, không để ý đến Tuyên Dụ nữa.

Đêm khuya, Tuyên Dụ mơ mơ màng màng tỉnh lại, dần dần không còn buồn ngủ nữa, nhìn bầu trời đêm tối đen ngoài cửa sổ, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi trước bóng tối, cho dù bây giờ ở đây có ánh sáng thì tia sáng cũng sẽ kéo dài vô tận.

Nỗi sợ hãi khiến cô tỉnh táo, đột nhiên cảm thấy mình bị cơn tức giận làm mờ đầu óc, trong ba tháng qua, cô tìm tất cả mọi cách để đi đến Luchen Linia, cô không biết mình có thể gặp được anh hay không, có lẽ qua nửa tháng cũng sẽ không tìm được, chẳng lẽ cô phải đến đứng canh trước cửa lãnh sự quán sao?

Mà lần gặp tiếp theo diễn ra sớm hơn so với dự đoán của Tuyên Dụ.

Lúc xuống máy bay, cầm hành lý đi ra, Bác sĩ Hạ chỉ vào một tấm bảng hiệu ở xa xa, nói: “Người đón chúng ta ở đằng kia kìa.”

Tuyên Dụ nhìn theo, sửng sốt, mũi thấy hơi cay cay, cố nén tâm trạng rối bời nhẹ nhàng rời mắt đi.

Xa xa, Úc Văn Yến đang lười biếng ngồi trên băng ghế dài che chắn ngọn lửa châm thuốc, anh thấy Tuyên Dụ cũng ngây ngẩn, cho là mình hoa mắt.

“Tại sao thằng nhóc đó không nói gì với mình hết vậy?” Úc Văn Yến dụi điếu thuốc mới vừa đốt đi, vứt vào thùng rác, nhét bao thuốc lá và bật lửa vào trong túi, đặt hai chân đang bắt chéo xuống, vuốt phẳng lại vết nhăn trên quần tây, anh vỗ vỗ, nhận thấy áo sơ mi của mình bị nhăn, muốn cứu chữa, xắn tay áo lên, nhưng không có chút hiệu quả gì.

Anh có chút khó chịu, sớm biết thế này thì đã rửa mặt chải đầu một chút.

Ngụy Tiểu Sùng thấp giọng nói: “Chẳng phải em đã nói với anh Yến trên đường đi rồi sao, chúng ta tới đón đội y tế.”

“Cậu thì mặc đẹp rồi.” Úc Văn Yến thậm chí đang nghĩ xem không biết có nên cởi áo vest của cậu ấy ra rồi mặc vào hay không.

Ngụy Tiểu Sùng vui vẻ vẫy tay với mấy người ở phía đối diện, nói: “Anh Yến, đây là lần đầu tiên em tiếp đón người khác, cho nên rất kích động, vui vẻ.”

“Đừng lo anh Yến, anh đẹp trai, mặc bao bố cũng đẹp.” Ngụy Tiểu Sùng cười, an ủi bằng mấy câu rất vô ích.

Luchen Linia có khí hậu nhiệt đới sa mạc, thời tiết khô ráo ít mưa, ở đây ba năm, anh trở nên da thô thịt dày, trở về nước dưỡng một năm tốt lên nhiều, nhưng chỉ trong vòng một tháng kể từ khi trở lại đây, da của anh lại trở nên thô ráp, màu da cũng tối đi, bình thường công việc bận rộn, trừ trường hợp quan trọng sẽ phải ăn mặc trang trọng, thường ngày không chăm chút đến việc ăn mặc, quần tây áo sơ mi tiêu chuẩn, hình tượng hoàn toàn thô kệch, có thể nói là cẩu thả.

Úc Văn Yến nhìn Ngụy Tiểu Sùng nhìn từ trên xuống dưới, chú ý đến mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ ra phía sau của cậu ấy, vô thức đưa tay lên sờ lên tóc mình, đúng rồi, cái này cũng chưa được xử lý.

Trong khi anh đang cân nhắc về hình ảnh cá nhân của mình, đội y tế đã đến.

Người dẫn đội là bác sĩ Hạ tiến lên, Ngụy Tiểu Sùng gọi Úc Văn Yến một tiếng, trong đầu nghĩ người chưa bao giờ mắc lỗi trong công việc như anh Yến lại bắt đầu lơ là.

“Anh Yến, làm việc.” Ngụy Tiểu Sùng đụng cánh tay Úc Văn Yến một cái.

Úc Văn Yến không nghĩ nữa, bắt tay hàn huyên với bác sĩ Hạ.

Tuyên Dụ nghe hai người bọn họ nói chuyện xã giao, cảm thấy buồn chán, quay đầu nhìn về phía Dương Trí, muốn anh ấy nhanh chóng ngừng chủ đề này lại.

“Thầy định tạo bất ngờ cho em à?” Tuyên Dụ hỏi.

Dương Trí: “Haha, nửa tháng tới bọn họ sẽ đi cùng chúng ta, cấp trên chỉ đích danh anh ấy đi cùng, hoàn toàn đủ thời gian để cho các em nói chuyện rõ ràng.”

Tuyên Dụ liếc nhìn Úc Văn Yến, tâm trạng hết sức phức tạp.

 

Nhóm người lên xe đón khách, Dương Trí và bác sĩ Hạ có chuyện cần nói với nhau, ngồi ở hàng trước, Tuyên Dụ ngồi hàng sau, sau khi mọi cảm xúc đã phai nhạt, cô chỉ còn lại sự mệt mỏi sau khi kết thúc chuyến đi.

Ngụy Tiểu Sùng đi ngang qua, cười vẫy tay với Tuyên Dụ, cô mỉm cười đáp lại.

Cùng lúc đó, cô nhìn thấy ánh nhìn mãnh liệt của Úc Văn Yến ở phía sau Ngụy Tiểu Sùng, đầy vẻ nghi ngờ và bối rối khi cô xuất hiện ở Luchen Linia.

Ngụy Tiểu Sùng ngồi đối diện Tuyên Dụ cách một lối đi, vỗ vỗ chỗ ngồi bị bỏ trống: “Anh Yến, anh qua đây ngồi đi.”

Vừa nói xong, Úc Văn Yến trực tiếp ngồi cạnh Tuyên Dụ, quần áo cọ xát vào nhau, cả người Tuyên Dụ hơi căng thẳng, đáy lòng có cảm giác tê dại.

Ngụy Tiểu Sùng giật mình, theo phản xạ muốn nhảy dựng lên, trong đầu nghĩ đây là muốn làm gì vậy, mặc dù cô Tiểu Tuyên này quả thật rất đẹp, nhưng anh Yến cũng không thể trực tiếp tiến lên dụ dỗ người ta được.

Nghe bạn bè trong đơn vị nói anh ở trong nước đã có bạn gái, cũng đã đến giai đoạn bàn chuyện cưới gả, chị dâu không có ở đây cũng không thể làm bậy được! Cậu ấy muốn nhắc nhở anh phải nhớ thân phận của mình là nhân viên công chức, không thể làm chuyện chuyện trái đạo đức được!

“Anh Yến, ngồi sai rồi……….” Cậu ấy nhỏ giọng nhắc nhở.

Úc Văn Yến thờ ơ liếc nhìn, không nói lời nào, không nhúc nhích.

“Ngồi đâu cũng được, xe rất rộng.” Tuyên Dụ thản nhiên cười cười, nhìn Ngụy Tiểu Sùng nói.

Cô ngồi xích vào, hơi cau mày, mùi gỗ thoang thoảng trên người Úc Văn Yến lẫn với mùi thuốc lá nồng nặc, từ khi nào anh lại nghiện thuốc lá đến mức như vậy?

Ngụy Tiểu Sùng như ngồi trên bàn chông, nghĩ thầm, hay cậu ấy khuấy động bầu không khí một chút nhỉ?

Cậu ấy nhanh chóng tìm chủ đề thích hợp, Úc Văn Yến mở miệng trước, hỏi: “Em tới đây làm gì?”

“Anh Yến hỏi cô Tiểu Tuyên lần này tới Luchen Linia là để làm việc gì.” Ngụy Tiểu Sùng vội vàng bổ sung, thầm nghĩ câu hỏi này thật xúc phạm, lỡ như người ta tố cáo với cấp trên là thái độ tiếp đón của bọn họ không tốt, bọn họ sẽ không có kết quả tốt.

Tuyên Dụ cười với Ngụy Tiểu Sùng nói: “Đến đây tham gia hội nghị quan trọng với thầy.”

Sau đó cô dựa vào ghế, giọng lạnh nhạt lại: “Thuận đường tới hỏi người yêu của tôi một câu, anh ấy nghĩ như thế nào về việc nói chia tay vào tháng trước.”

Ngụy Tiểu Sùng ngơ ngác, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, nói những chuyện riêng tư như vậy có ổn không……….?

“Bạn trai của cô Tiểu Tuyên làm việc ở Luchen Linia sao, thật là trùng hợp, anh ấy làm gì vậy?” Ngụy Tiểu Sùng cười cứng ngắc, lòng như lửa đốt, tại sao công việc tiếp đón đầu tiên của cậu ấy lại khó khăn thế này.

Tuyên Dụ cười dịu dàng với Ngụy Tiểu Sùng: “Cũng giống như cậu vậy.”

Bàn tay đang đặt ở trên đùi của Úc Văn Yến siết chặt, anh nhận ra Tuyên Dụ nói chuyện với người khác đều cười rất dịu dàng, nhưng đối với anh lại trở nên cực kỳ lạnh lùng.

Ngụy Tiểu Sùng cười khan: “Giống tôi……….”

Là như này sao? Nghề phục vụ? Làm người tiếp đón? Trả lời như thế nào bây giờ!

 

“Ồ, kể một chút được không?” Úc Văn Yến thờ ơ hỏi, mười ngón tay đan vào nhau để ở trước người, ngồi miễn cưỡng coi như là đàng hoàng.

Tuyên Dụ học theo giọng điệu lạnh nhạt của anh khi châm chọc người khác: “Anh thấy được à? Không phải anh giả chết sao?”