Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 3: Bị đá rồi mà còn muốn tôi phải đối xử tốt với cô sao

Hồi lâu, Tuyên Dụ nhấn nút gửi lời mời kết bạn cho đối phương, trong lòng thầm nghĩ không được để tình cảm cá nhân xen vào công việc. 

Cô lịch sự nhập lời mời kết bạn, đầu tiên là xin lỗi vì đã làm phiền đêm khuya, còn giải thích nguyên nhân, tận dụng tối đa 50 ký tự có thể nhập, sau khi xác nhận không có sai sót thì nhấn gửi.

 

Chưa tới ba giây——

Hệ thống hiện ra thông báo “Đối phương từ chối lời mời kết bạn của bạn.”

Tuyên Dụ sửng sốt. 

Não bị đơ trong vài giây ngắn ngủi rồi cũng chấp nhận hiện thực này. Chắc là Úc Văn Yến nghĩ cô lợi dụng công việc để gửi lời mời kết bạn cho anh, hoàn toàn phù hợp với tính cách quyết đoán của anh. 

Để bảo đảm có thể liên lạc với người bên kia, Tuyên Dụ nhắn lại cho trợ lý viện trưởng, hi vọng có thể trực tiếp cho số điện thoại để cô gọi cho đối phương. 

Có tiếng gõ cửa phòng, Tuyên Dụ nhét điện thoại vào dưới gối, hơi chột dạ: “Sao thế?”

Trần Tả Ninh: “Em vào nhé?”

Tuyên Dụ nằm xuống, xác nhận sẽ không bị nhìn ra là đang lén tăng ca rồi mới nói: “Vào đi.”

Trần Tả Ninh mở cửa ra, ánh sáng từ phòng khách lọt vào một mảnh nhỏ, sau khi vào trong cô ấy khép hờ cửa lại, đi đến bên giường: “Đo lại nhiệt độ lần nữa.”

 

Tuyên Dụ nhận lấy chiếc nhiệt kế Trần Tả Ninh đưa cho: “Chị cũng không thấy khó chịu gì.”

“Chị nói không tính.” Trần Tả Ninh bỏ tay vào túi áo hoodie, bình thản đứng sang một bên. Cô ấy liếc nhìn quanh phòng rồi cau mày tiến về phía bàn làm việc ở cuối giường, dùng mu bàn tay sờ vào đèn ngủ thì thấy chao đèn còn sót lại hơi nóng.

Quả nhiên đoán không sai, cô lại thức đêm làm việc. 

Chứng kiến ​​hàng loạt hành động của Trần Tả Ninh, Tuyên Dụ không dám lên tiếng, cô giả vờ như không biết gì quay mặt đi. 

Trần Tả Ninh đứng dựa vào tường, lòng đầy bất lực, những lời trách móc đến tận miệng lại thôi vì cô ấy hiểu được sự khó khăn của chị gái.

Năm phút sau, Trần Tả Ninh vặn mở đèn đầu giường, điều chỉnh độ sáng đến tối nhất vì sợ sẽ chiếu vào mắt Tuyên Dụ, cô ấy xem nhiệt kế rồi dùng cồn lau sạch: “37 độ 4, sốt nhẹ.”

Tuyên Dụ ngạc nhiên: “Còn sốt nhẹ ư? Chị hoàn toàn không có cảm giác.”

Trần Tả Ninh liếc nhìn người chị: “Đợi chị có cảm giác thì đã sốt cao rồi.” 

Tuyên Dụ chột dạ, kéo chặt chăn không nói lời nào, trong lòng có hơi lo lắng. 

 Lo lắng hoạt động lúc chín giờ phải làm sao đây?

Trần Tả Ninh không cần hỏi cũng biết chị mình đang suy nghĩ gì, từ khi gánh nặng gia đình đổ trên vai chị gái, điều duy nhất trong đầu cô là làm thế nào để kiếm tiền và làm thế nào để tiết kiệm tiền. 

“Còn có triệu chứng gì không ạ?” Trần Tả Ninh cất nhiệt kế vào túi. 

Tuyên Dụ: “Hai ngày trước chị bị ngứa họng, tưởng là do ít uống nước nóng.”

Trần Tả Ninh: “Chị nghỉ ngơi trước đi, để cửa cho em, buổi tối em kiểm tra thêm lần nữa cho chị.”  

“Được.” Tuyên Dụ bảo đảm: “Lần này nhất định sẽ ngủ thật ngon.” 

Sau khi Trần Tả Ninh rời đi, có lẽ vì đã được thả lỏng, thuốc an thần cuối cùng cũng có tác dụng nên Tuyên Dụ chìm vào giấc ngủ say. 

Sau khi ngủ một giấc, cả người cô dính nhớp nháp. Tối qua ngủ quá say nên cô không cảm thấy đổ mồ hôi, giờ đã dễ chịu hơn nhiều, cũng không còn cảm giác uể oải nữa.

Phản ứng đầu tiên của cô sau khi tỉnh dậy là với lấy điện thoại ra xem tin nhắn.

 

Trợ lý viện trưởng đã trả lời tin nhắn của cô:【Xin lỗi cô, tôi vừa hỏi tình hình rồi, bên kia tạm thời thay đổi người đón tiếp, tôi sẽ gửi cho cô Wechat và số điện thoại của cô ấy. 】 

Tuyên Dụ nhìn vào tấm danh thiếp mới được gửi đến, không hiểu sao cảm thấy có chút hụt hẫng. Tuy nhiên, cảm giác đó chỉ thoáng qua, cô nhanh chóng gạt bỏ cảm xúc kỳ lạ này và bắt đầu trò chuyện công việc nghiêm chỉnh với người kia.

Trần Tả Ninh đến lúc Tuyên Dụ đang bận trả lời tin nhắn. Cô ấy không lên tiếng làm phiền chỉ khoanh tay dựa vào mép cửa, đợi đến khi cô trả lời tin nhắn xong mới dặn dò: “Chị đã hạ sốt rồi, vẫn cần chú ý chuyện ăn uống trong những ngày tới, cơ thể chị còn yếu.” 

“Ừm ừm, chị biết rồi.” Tuyên Dụ vội vàng trả lời, sự chú ý hoàn toàn đặt vào điện thoại.

Trần Tả Ninh nấu xong bữa sáng thì về trường trước để chuẩn bị cho việc luân chuyển ở bệnh viện.

Đối phương là nhân viên văn phòng Bộ, tính cách nhiệt tình nên Tuyên Dụ xác định lịch trình xong rất nhanh. Cô báo cáo cho học viên và viện trưởng xong thì thức dậy tắm rồi ăn bữa sáng, đến trường vào khoảng 8 giờ 40. 

Sau khi thay đổi nhân viên đón tiếp thì cũng không gặp Úc Văn Yến trong buổi chia sẻ sáng nay, cô đoán có lẽ cũng sẽ không chạm mặt nữa. 

Buổi chia sẻ sáng nay sắp kết thúc, Tuyên Dụ bước ra khỏi hội trường để liên hệ việc ăn trưa, em gái của nhân viên văn phòng Bộ cũng đang gọi điện thoại. 

Nghe thấy cô ấy nói: “Vất vả rồi, cuộc họp tạm thời kéo dài đến ba tiếng, cường độ làm việc cao như vậy tốt nhất không nên lái xe về nhà một mình. Tôi đã liên hệ với bộ phận hậu cần để sắp xếp xe đưa đón. Một lát nữa tôi sẽ đợi anh Yến ở ngoài hội trường, sau đó sẽ gửi thông tin phương tiện và số điện thoại của tài xế cho anh.”

Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống, đối mặt với Lâm Di Lộ, che giấu sự thất lễ của cô và vội vàng nói: “Vẫn còn người khác đến ư? Cần thêm chỗ cho bữa trưa không?” 

Lâm Di Lộ mỉm cười: “Vâng, bên tôi còn một người nữa, làm phiền cô giáo Tiểu Tuyên rồi.” 

Tuyên Dụ không đặt thêm chỗ nữa, tin nhắn bị từ chối vào rạng sáng vẫn trong tâm trí cô mà không thể nào gạt bỏ được. Cô lấy cớ xử lý công việc để trốn tránh bữa trưa.

 

Ăn xong bữa trưa đơn giản rồi trở lại tòa hành chính, cô giáo Phạm nhìn thấy Tuyên Dụ như thể thấy vị cứu tinh. 

Cô giáo Phạm cười khổ: “Em đến rồi, cô đau đầu muốn chết luôn. Chưa kể việc thông báo cho học sinh, chỉ mới nói sơ qua với mấy cán bộ hội học sinh mà họ đã hỏi một đống câu hỏi.”

Tuyên Dụ chủ động nói: “Cô Phạm, để em giúp cô sắp xếp câu hỏi nhé.” 

Cô giáo Phạm liên tục nói được, Tuyên Dụ mở máy tính, vào nhóm hội học sinh để thu thập các câu hỏi. Sau khi tổng hợp, cô viết thành một tệp tin, giải đáp chi tiết các câu hỏi và gửi đi. Sau khi gửi thành công thì cô vội vã quay trở lại địa điểm tổ chức hoạt động buổi chiều.

Tuyên Dụ chạy nhanh đến địa điểm tổ chức hội nghị khoảng một trăm mét thì dừng lại, thở hổn hển để lấy lại nhịp thở, tiện tay buộc lại tóc đuôi ngựa thấp. 

Bỗng nhiên cánh cửa sau xe màu đen bên cạnh cô mở ra, cô không kịp đề phòng mà đối mặt với người đàn ông bước xuống xe.

Trên tay Úc Văn Yến là chiếc cà vạt màu xám gấp gọn thành hình vuông. Ngón tay anh ấn xuống, những đường gân nổi lên như dây leo lan tỏa vào ống tay áo sơ mi trắng muốt.

Anh duỗi chân dài, cúi đầu bước ra khỏi xe. Sau khi đứng thẳng, có thể thấy quần tây có những nếp gấp li ti, một chiếc cúc áo không cài, cúc áo khoác âu phục cũng không cài cẩn thận. Tóc hơi rối, sắc mặt tái nhợt, không thể che giấu vẻ mệt mỏi. 

Lâm Di Lộ xuống xe từ phía trước, cười nói: “Hôm nay anh Yến mệt rồi, cố lên ạ, đây là hoạt động cuối cùng.” 

Anh liếc nhìn cô gái mặc áo sơ mi và váy đơn giản đối diện, sau đó quay sang nhìn hướng Lâm Di Lộ, nhàn nhã đáp “Ừm” rồi nhanh chóng thắt cà vạt tạo thành hình tam giác cân phẳng phiu. Anh không vội vàng cài vào cổ áo mà để hờ hững rồi cài cúc áo khoác, sắc mặt vẫn không thay đổi mà toát lên vẻ uể oải, lười biếng.

 

Có thể những người khác không biết, nhưng chỉ cần Tuyên Dụ nhìn thoáng qua là đã nhận ra rằng anh không hề mệt mỏi, mà chỉ đơn giản là đang cáu kỉnh sau khi ngủ dậy. 

Úc Văn Yến cần đến ba chiếc đồng hồ báo thức để có thể thức dậy. Bất kể ngủ bao lâu, tuyệt đối không nên nói chuyện với anh trong mười phút sau khi anh thức dậy. Anh có chứng gắt ngủ rất nặng, tuy không hay nổi cáu nhưng sắc mặt lại vô cùng khó chịu. Tốt nhất nên giữ khoảng cách với anh trong khoảng thời gian này, nếu không sẽ dễ bị tổn thương.

Anh từng nói chỉ số thông minh tỷ lệ thuận với thời gian ngủ của anh, đây cũng là lý do chính đáng để anh lười biếng vào thời sinh viên. Mọi người sợ cây to sẽ đón gió lớn, còn anh chỉ sợ người khác không biết mình giỏi, dù được tuyển thẳng vẫn ngang nhiên đến trường học. Giáo viên cho rằng hành vi của anh là “Nhiễu loạn lòng quân”, nhưng đuổi cũng không đi. 

Tuyên Dụ thu hồi ánh mắt rồi tiếp tục bước về phía trước, Lâm Di Lộ và cô cùng bước vào cửa trước.

Ngồi trong phòng chờ, Tuyên Dụ lần thứ hai giơ tay nhìn đồng hồ. Khi Úc Văn Yến bước vào vừa vặn mười ba phút trôi qua. Lúc này, vẻ mặt anh đã trở nên bình thản hơn nhiều, quay lại dáng vẻ hờ hững như thường lệ. 

Lịch trình buổi chiều là tham quan trường học, cũng có thể mượn cơ hội này để giao lưu với học sinh.

Lãnh đạo và viện trưởng trường học cùng đi, thân là hậu cần cô không cần phải chen lấn ở phía trước, hiện trường có nhiều người tham dự nên cô đi sau vài bước, đi ở rìa. 

Lâm Di Lộ và cô có chung suy nghĩ, đều đi phía sau. 

Úc Văn Yến đi bên cạnh ban lãnh đạo đột ngột rời khỏi hiện trường, đi sang một bên nghe điện thoại.

Lâm Di Lộ thở dài: “Anh Yến bận lắm, lẽ ra hoạt động hôm nay anh Tự phải đến, có lẽ gần đây nhà anh ấy có chuyện nên không có nhiều thời gian.” 

Nhận ra mình lại lẩm bẩm, Tuyên Dụ chắc cũng không biết cô ấy đang nói đến ai nên cô ấy mỉm cười xin lỗi: “Xin lỗi nhé, tôi chỉ nói lung tung thôi.” 

Việc Úc Văn Yến đến thay Ôn Trạch Tự cũng không có gì lạ, họ là bạn tốt từ thời còn đi học.

Sắc mặt Tuyên Dụ điềm tĩnh, giả vờ như không biết mà khẽ mỉm cười, không nói thêm gì. 

Khi Úc Văn Yến gọi điện thoại xong thì đến tìm Lâm Di Lộ: “Có thể tôi có việc phải đi sớm, không cần sắp xếp bữa tối nữa.” 

Lâm Di Lộ kéo tay áo Tuyên Dụ: “Đúng lúc cô giáo Tiểu Tuyên ở đây, làm phiền cô rồi!” 

 

Lúc này hai người mới nhìn nhau.

Tuyên Dụ cụp mắt xuống: “Vâng, tôi sẽ sắp xếp.” 

Nói xong mà Úc Văn Yến cũng không có ý đi về phía trước.

Lâm Di Lộ đột nhiên nói: “Anh Yến làm sao vậy ạ? Một người đẹp như cô giáo Tuyên mà anh nói không tiếp là không tiếp, may là hôm nay em có thời gian, không thì bị chậm trễ rồi. À, Wechat của anh cũng không kết bạn được, anh cài đặt gì vậy?”

Họ nói chuyện giọng rất nhỏ nhưng Tuyên Dụ đứng gần nên vẫn nghe thấy. Nghe đến câu nói đó, thần kinh cô bỗng căng thẳng. 

Úc Văn Yến liếc nhìn cô: “Không cần xác nhận cũng có thể kết bạn, kết bạn không được có thể là do bị đưa vào danh sách đen.” 

Có vẻ như cô đã bị đưa vào danh sách đen.

Câu trả lời của anh quá thẳng thắn, Lâm Di Lộ dùng khuỷu tay khẽ chạm vào anh và nói nhỏ: “Anh Yến, nhỏ giọng một chút! Nói chuyện chú ý một chút!” 

Tuyên Dụ giả vờ như không nghe thấy họ tán dóc, trong lòng cũng hiểu được đại khái. 

 

Hôm nay Lâm Di Lộ tham gia hoạt động đột xuất là vì Úc Văn Yến không muốn có bất kỳ liên hệ nào với cô.

Vị chua đắng trong dạ dày trào lên cổ họng, ngón tay cô siết chặt, cố gắng kiềm chế sự thất lễ của mình. 

Đột nhiên đám đông trở nên đông đúc, Tuyên Dụ nhìn về phía trước, lo lắng sẽ xảy ra tình trạng chen lấn. Lâm Di Lộ phản ứng nhanh hơn, trực tiếp bước tới hỗ trợ nhân viên bảo vệ, lập tức tạo ra một khoảng trống. Bên cạnh bị chen lấn, cô mang giày cao gót 5cm nên loạng choạng ngã về phía trước, lúc suýt ngã thì cổ tay bị nắm lấy, bốn ngón tay mạnh mẽ ấn vào mạch đập của cô.

Úc Văn Yến kéo cô trở lại và chiếc mũi cô va vào cánh tay rắn chắc, cảm giác tê dại lan tỏa, nước mắt si.nh lý trào ra.

Hương thơm sạch sẽ, sảng khoái từ cơ thể anh phảng phất qua đầu mũi cô. 

Tuyên Dụ ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy góc mặt nghiêng của anh.

Úc Văn Yến lên tiếng để ổn định trật tự tại hiện trường, như thể việc đỡ cô chỉ là chuyện thuận tay, chỉ để giảm bớt rắc rối cho công việc. 

Sau khi đứng dậy Tuyên Dụ rút tay lại, Úc Văn Yến mới nhìn sang, cô cúi đầu gật nhẹ: “Cảm ơn.” 

Úc Văn Yến không trả lời mà đi xuyên qua đám đông, quay trở lại bên cạnh lãnh đạo.

 

Buổi tối, Tuyên Dụ không thể trốn tránh bữa tiệc. Lãnh đạo viện yêu cầu cô nhất định phải tham dự, cô nghĩ rằng Úc Văn Yến không có mặt nên đi cũng không sao. 

Mọi người vừa mới ngồi xuống thì vị trí bên cạnh Tuyên Dụ đã được kéo ra, Úc Văn Yến ngồi xuống khiến cô hơi ngạc nhiên. 

Lãnh đạo ngồi vị trí đầu tiên trên ra câu hỏi mà trong lòng của Tuyên Dụ cũng thắc mắc: “Tiểu Lâm đâu? Không phải là em phải về trước sao?”

“Trong nhà tạm thời không có chuyện gì nữa. Tiểu Lâm có văn kiện gấp cần xử lý nên đi về trước.” Úc Văn Yến ngồi xuống, giọng nói mang theo chút ý cười thoải mái. 

Công việc bận rộn, nhân viên đi theo thường xuyên thay đổi, mọi người cũng đã quen với nó. 

Khi mọi người đã đầy đủ, bữa tối chính thức bắt đầu.

Chủ yếu lãnh đạo trò chuyện, Tuyên Dụ phụ trách xác nhận món ăn với nhân viên phục vụ, giới thiệu món ăn cho mọi người một cách tinh tế và nói chuyện phù hợp với không khí. 

Tiếp theo không thể thiếu được phần giới thiệu, Tuyên Dụ đã chuẩn bị trước nên đến lượt cô đứng lên tự tin nói mấy câu, lãnh đạo viện rất thích cô, khích lệ nói: “Tiểu Tuyên là học sinh xuất sắc của trường chúng tôi, thành tích tốt, còn một năm nữa tốt nghiệp, nếu có cơ hội thi đỗ vào Bộ còn phiền mọi người quan tâm nhiều hơn.” 

Tuyên Dụ thuận theo nói cảm ơn.

Có lẽ do hoạt động đã kết thúc nên chủ đề trò chuyện của mọi người cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. 

“Tiểu Tuyên có bạn trai chưa?” Có người nói đùa: “Đây không phải là cơ hội sao? Gặp gỡ lẫn nhau với những người trẻ tuổi ở đây, có nhiều chủ đề chung ngành, có thể trao đổi.” 

Người trẻ tuổi và chưa lập gia đình trong bàn chỉ có Tuyên Dụ và Úc Văn Yến.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, không ai không thích nghe những lời bàn tán.  

Cô khó xử trong giây lát, Úc Văn Yến bên cạnh cư xử dửng dưng như người ngoài cuộc.  

Lãnh đạo viện: “Có chứ, thường xuyên có con trai đến đón em nhỉ.”

Tuyên Dụ càng thêm xấu hổ, đang định giải thích thì Úc Văn Yến cười nói: “Tần Tư, lần sau anh có hỏi cũng đừng hỏi thẳng trước mặt mọi người. Cô gái nhà người ta và bạn trai đang tốt đẹp, cuộc sống cũng sung túc, làm vậy khiến tôi rất bối rối.” 

Giọng điệu không giống như bối rối mà có vẻ mỉa mai. 

Cô gái đã có đối tượng, vài người vui vẻ nói qua lại vài câu, coi như đã bỏ qua chủ đề.

Tuyên Dụ ngồi xuống ăn cơm một cách yên lặng, cô liếc nhìn vào bát cơm của Úc Văn Yến thấy thức ăn ít ỏi, lại nhìn vào các món ăn hôm nay đều là những món ăn cứng có vị đậm đà. 

Quên mất cậu chủ lớn này kén ăn, không ăn hành, khẩu vị nhạt. 

Thấy những người khác đang trò chuyện vui vẻ, cô xoay bàn, nhỏ giọng nói: “Món sườn này có thể ăn được.”

Úc Văn Yến vốn không động đũa nhiều, anh gắp món ăn bên cạnh, lờ đi lời nói của cô. 

Tuyên Dụ không nói gì thêm, anh khinh thường cô, không muốn quan tâm, cô cũng sẽ không tự tìm lấy sự khó chịu. 

Khoảng 10 giờ, bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc.

Tuyên Dụ liên hệ xe đưa mọi người về nhà, dặn dò tài xế nhất định phải đưa về nhà. Quay lại nhìn thấy Úc Văn Yếm đang hút thuốc lá ở đằng xa nên cô quay đầu lại, đứng bên đường đợi xe giúp anh. 

Một lúc sau Úc Văn Yến quay lại, Tuyên Dụ nhìn lén thấy chiếc áo khoác âu phục xám lịch lãm không phù hợp với anh đang được anh cầm trong tay. 

“Úc Văn Yến.” Tuyên Dụ nói ra câu nói đã kìm nén cả ngày: “Chúng ta gặp lại nhau cũng không cần phải như thế này chứ.”

“Thế này? Là thế nào?” Úc Văn Yến cười khẩy: “Tuyên Dụ, cô đã ra ngoài xã hội được bao nhiêu năm rồi? Vẫn còn ngây thơ thế à, bị đá rồi mà còn muốn tôi phải đối xử tốt với cô sao?” 

 

Tuyên Dụ nhíu mày nhìn anh: “Nếu anh không hài lòng với cách làm của tôi lúc trước với anh thì tôi xin lỗi.” 

Úc Văn Yến thu lại nụ cười rồi lạnh lùng nhìn cô, môi mỏng mím lại, nét buồn giữa mày nhạt đi. Anh đang định mở lời thì một tiếng còi xe phá vỡ bầu không khí nặng nề giữa họ.

Cửa sổ xe hạ xuống, người đàn ông mỉm cười dịu dàng với Tuyên Dụ: “Tiểu Dụ, đi thôi.” 

Úc Văn Yến nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông này, nghĩ đến việc lãnh đạo viện đề cập đến người con trai thường xuyên đến đón cô trong bữa tiệc bèn chế giễu nói: “Từ Hướng Hàng? Đi một vòng mấy người vẫn bên nhau, xem ra năm xưa là do tôi làm lỡ chuyện của hai người.”