Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li
Chương 22: Hôn sâu hơn
Anh hôn rất vội vàng, đôi môi mềm mại phủ lên môi cô. Tuyên Dụ sững sờ, quên mất mình phải có phản ứng gì tiếp theo.
Không chỉ cô mà anh cũng hơi khựng lại, ngón cái đang đặt dưới cằm cô khẽ run lên, nhẹ nhàng di chuyển lên xuống đầy âu yếm, vu.ốt ve những sợi gân xanh căng cứng trên cần cổ cô rồi hôn sâu hơn. Nhưng chỉ trong một giây anh đã dừng lại.
Mặc dù đã chia xa bốn năm, nhưng đối với nụ hôn của nhau bọn họ vẫn thấy quen thuộc như xưa, khoảnh khắc hôn nhau cả linh hồn họ dường như cùng rung động.
Chỉ đơn giản là khẽ chạm môi, không phải nụ hôn sâu kéo dài, Úc Văn Yến hơi lùi lại một chút nhưng vẫn rất gần cô, có thể nhìn thấy rõ cảm xúc trong mắt anh.
Tuyên Dụ nghiêng người về phía cửa xe, lưng áp sát vào phía sau, nhưng chưa kịp lùi lại thì bả vai cô đã bị anh giữ chặt.
—— Cũng không có ý để cô đi.
Anh chiếm trọn tầm mắt của cô, nâng khuôn mặt cô lên rồi nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, thăm dò thái độ của cô.
Nụ hôn trên môi nhẹ như lông vũ lướt qua khiến trái tim cô bỗng nhiên run rẩy, Tuyên Dụ phản ứng mạnh mẽ hơn.
“Úc Văn Yến……” Tuyên Dụ lên tiếng ngăn cản.
Hai ngón tay Úc Văn Yến vu.ốt ve trán của cô, men theo đường cong trên khuôn mặt xuống vành tai, vén sợi tóc mái đang rũ xuống lên sau tai cô. Môi anh chạm vào môi cô, hơi thở hòa quyện, giọng nói ép xuống rất thấp, gần như cầu xin: “Em đừng đối xử tốt với người khác.”
“Tôi……” Tuyên Dụ nhìn anh nói, “Tôi không có.”
Úc Văn Yến ôm lấy cô, nói: “Em có, em đối xử với ai cũng tốt hơn đối xử với tôi.”
Tuyên Dụ không biết phải đặt tay ở đâu, cuối cùng đành buông thõng xuống, để mặc anh vu.ốt ve mái tóc của cô.
Gió đông lạnh thấu xương, chóp mũi Tuyên Dụ cọ vào cổ áo của anh, cảm nhận được hương nước hoa mà anh thường dùng, vị cam đắng chát khiến đầu lưỡi cô có cảm giác đắng ngắt.
Mùi hương của anh vô cùng quen thuộc, đó cũng là mùi hương cô đã từng lưu luyến nhất.
Ngoài trời đang rất lạnh, trời vừa sẩm tối mà trên đường dường như chẳng có ai, thành thị như thiếu đi một nửa. Cũng chỉ khi ở cùng Úc Văn Yến cô mới phát điên như thế, trời đông giá rét đứng ngoài trời hứng gió lạnh.
“Đi thôi, tôi đưa em về.” Úc Văn Yến buông cô ra, mở cửa xe.
Tuyên Dụ kéo thẳng quần áo lại, nghe lời ngồi lên xe, cũng không còn phân vân có nên để anh đưa về hay không nữa. Nhìn thấy anh như vậy thì không cách nào từ chối được.
Úc Văn Yến đưa Tuyên Dụ đến tiểu khu, cô chỉ vào con đường phía trước nói: “Dừng xe bên cạnh gốc cây lớn phía trước là được rồi, lái vào nữa thì rất khó quay xe.”
Sau khi xe dừng hẳn Tuyên Dụ xuống xe, Úc Văn Yến cũng đi theo cô.
“Anh…” Tuyên Dụ muốn lịch sự từ chối anh.
Úc Văn Yến nói: “Tôi ở dưới lầu đợi em, ban đêm đi một mình trong ngõ nhỏ không an toàn.”
Anh dừng bước ở đầu cầu thang.
Chỗ này là khu dân cư cũ, tầng lầu không cao nên không có thang máy, tiện ích hiện đại nhất có lẽ là đèn cảm ứng bằng âm thanh nhưng không đủ nhạy, bọn họ bước đi rất khẽ nên âm thanh không đủ kích hoạt đèn.
Xung quanh tối tăm lại có chút ánh sáng mơ hồ, tựa như khoảnh khắc khi mặt trời đã lặn hoàn toàn nhưng trời vẫn chưa tối hẳn, mờ mờ ảo ảo.
Tuyên Dụ lên tới bậc thang thứ ba thì quay đầu lại. Nhớ tới trước kia, sau mỗi lần hẹn hò anh đều sẽ đưa cô về nhà rồi đứng ở dưới lầu hướng mắt nhìn theo cô đi vào.
Không biết Úc Văn Yến có thấy hành động của cô hay không, còn Tuyên Dụ vốn đã quen với bóng tối thì có thể mơ hồ nhìn rõ.
“Úc Văn Yến.”
Lời nói vừa dứt, Úc Văn Yến vốn đang rũ vai đứng thờ ơ lập tức đứng thẳng lưng, thu lại vẻ hững hờ ngẩng đầu nhìn cô.
Tuyên Dụ quay đầu, bước lên trên một bước, nói khẽ “Tôi… không từ chối.”
Một bước.
“Tôi có lo lắng, tôi có bất an”
Lại một bước.
“Nhưng những lo lắng và bất an trong lòng tôi, anh có lẽ sẽ không thể nào hiểu được.”
Lại một bước.
“Nếu anh muốn đợi, có lẽ sẽ rất lâu tôi mới có thể cho anh đáp án.”
Càng lên cao Tuyên Dụ càng đến gần đèn cảm ứng, âm lượng cũng tăng lên khiến đèn hành lang sáng lên, Tuyên Dụ không dừng lại mà cất bước lên lầu.
Úc Văn Yến sững sờ tại chỗ mất mấy giây, ghép những câu cô vừa chậm rãi nói xong lại với nhau anh mới sải bước đuổi theo.
Anh nắm lấy tay cô kéo cô lại, vội vàng nói lời trong lòng mình: “Bao lâu cũng được, tôi có thể đợi.”
“Nếu như không có đáp án thì sao?” Tuyên Dụ nhìn anh, “Bởi vì có một số việc tôi không cách nào kiểm soát được.”
Úc Văn Yến: “Tôi đã nhận được đáp án mình mong muốn rồi.”
Tuyên Dụ nhìn anh rất rất lâu, cô vẫn không thể đưa ra quyết định, cũng không thể đưa ra đáp án dứt khoát nhất. Cô là kiểu người khiến người ta thấy rất phiền, sẽ cần anh chiều theo vô số lần.
Nhưng cô không thể phớt lờ sự hiện diện liên tục của Úc Văn Yến trước mặt cô, nên tự nhủ với lòng có lẽ cô có thể tạm gác lại những lo lắng. Cố gắng không từ chối sự quan tâm từ tận đáy lòng mà cô dành cho anh.
Tuyên Dụ rút tay lại: “Được rồi, tôi phải đi lấy đồ, Tả Ninh đang đợi tôi.”
“Tôi đến cửa nhà chờ em.” Úc Văn Yến không khách sáo đuổi kịp rồi nắm chặt lấy tay cô.
Tuyên Dụ muốn rút tay lại nhưng anh lập tức nắm chặt hơn, tay này anh nhất định phải nắm rồi.
Lúc họ quay lại bệnh viện đã là nửa tiếng sau, gặp Quý Hành đang muốn rời đi nên trò chuyện vài câu, anh ấy tỏ ý là ngày mai sẽ lại đến.
Tuyên Dụ kinh ngạc, cảm thấy có gì đó hơi lạ.
Bạn của thầy cố vấn mà tới thăm bệnh hai ngày liên tục, đã vượt qua mức quan tâm của một mối quan hệ bình thường rồi.
Sau khi đóng cửa, Tuyên Dụ hỏi: “Phiền người ta tới thăm tận hai lần là không tốt đâu..”
“Không sao đâu, thầy cố vấn của em thường xuyên nhờ cậy anh ấy trông nom em.”
Vẻ mặt Trần Tả Ninh vẫn bình tĩnh, dù cho Tuyên Dụ có nghi ngờ nhiều đến đâu khi đối diện với đôi mắt đen gần như vô tình vô dục của em gái tất cả đều bị gạt bỏ.
“Chỉ có mình chị thôi sao?” Trần Tả Ninh nhìn ra cửa, “Anh Yến đâu? Đổng Húc Nghiêu đâu?”
“Em có thể đừng biểu hiện rõ ràng như vậy được không, sợ chị không đoán ra được à?” Tuyên Dụ bỏ đồ xuống, gõ nhẹ một cái lên trán em gái.
Trần Tả Ninh sờ trán: “Cuối cùng là ai đưa chị về?”
Tuyên Dụ kéo giường gấp ra, trải chăn mền lên rồi quay người lại định trả lời câu hỏi của cô ấy.
“Chị đừng có nói với em là một mình chị về đấy nhé!” Trên mặt Trần Tả Ninh lộ ra biểu cảm khó tin.
Tuyên Dụ ngồi xuống giường gấp: “Thấy Úc Văn Yến tới cùng chị nên em cố ý báo cho Đổng Húc Nghiêu, đúng không?”
“Vâng.” Trần Tả Ninh không biện hộ mà thừa nhận cuộc gặp mặt giữa ba người tối nay là do cô ấy sắp đặt.
Cô ấy không sợ bị chị gái mắng, sốt ruột hỏi lại: “Cho nên là ai đưa chị về?”
“Ai đưa chị về có quan trọng không?” Tuyên Dụ khoanh tay nhìn cô ấy.
Tuyên Dụ cứ khoanh tay như thế này là Trần Tả Ninh nhận ra ngay cô đang thật sự tức giận, có thể cô ấy sắp được chị gái ‘Hỏi thăm ân cần’.
Trần Tả Ninh đã quen thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình: “Ai đưa chị về thì chứng tỏ người trong lòng chị muốn chọn là ai.”
“Chị cũng có thể không chọn ai mà.” Tuyên Dụ không đồng ý với cách làm của Trần Tả Ninh.
Trần Tả Ninh nhìn cô, chớp mắt: “Chị, em cảm thấy mình đang níu chân chị.”
“Em nói bậy bạ cái gì đó?!” Tuyên Dụ nhíu chặt lông mày.
Bàn tay đang đặt dưới chăn của Trần Tả Ninh nắm chặt lại, cô ấy cụp mi xuống: “Bố mẹ đã mất, bà nội thì triền miên trên giường bệnh, chị không thể không về huyện để chăm sóc em và bà. Vì chi tiêu trong nhà và học phí của em nên ngày nào chị cũng đi sớm về khuya, ban đêm còn thức lên mạng làm phiên dịch, không có thời gian để suy nghĩ việc riêng của mình.”
Tuyên Dụ nhìn em gái lộ ra sự áy náy thì vô cùng đau lòng, cô ngồi lên mép giường nắm chặt bàn tay cô ấy đang đặt bên ngoài chăn, nói: “Chị và Úc Văn Yến chia tay không phải vì em.”
“Là vì nhà chúng ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?” Trần Tả Ninh dựa vào bả vai Tuyên Dụ, “Chị, em rất ghét bố.”
Nếu như không phải bố cứ cố chấp không nghe lời khuyên của mẹ, cứ nhất định phải đi đầu tư vào dự án rủi ro cao rồi bị liên lụy tới vụ án kinh tế, khiến nhà bọn họ trong vòng một đêm trở nên nghèo rớt mồng tơi thì tất cả những chuyện ngoài ý muốn sau này sẽ không xảy ra. Chị gái cô ấy cũng sẽ không phải vì chăm sóc gia đình mà từ bỏ cơ hội làm việc ở Kinh Bắc, trở về huyện nhỏ chăm sóc cô ấy và bà ngoại.
Tuyên Dụ sờ lên mái tóc dài óng mượt của Trần Tả Ninh, nói lời chân thành: “Hai người chia tay có rất nhiều nguyên nhân, những gì em nhắc đến cũng chỉ là những yếu tố tác động mà thôi.”
“Chị… không thích anh Văn Yến nữa ạ?” Trần Tả Ninh ngẩng đầu, vô cùng kinh ngạc.
Tuyên Dụ đột nhiên mỉm cười, sờ lên gương mặt trắng nõn của em gái, không lắc đầu cũng không gật đầu.
Rất nhiều người đều hỏi cô có muốn quay lại không, nhưng tất cả bọn họ đều hỏi sai rồi. Hỏi có muốn quay lại không? Sẽ không. Nhưng nếu như hỏi còn thích anh không? Thích chứ, người cô thích từ năm mười sáu tuổi, đến năm hai mươi sáu tuổi cô vẫn rất thích.
Vô cùng, thích.
“Nhưng mà, thích và ở bên nhau là hai chuyện khác nhau.” Tuyên Dụ nuốt những trải nghiệm khó tả khiến cô cảm thấy khó chịu xuống, cô không muốn em gái cô cảm thấy gánh nặng nên quyết định không nói ra.
Nhưng Trần Tả Ninh lại khẳng định chắc nịch, nói: “Em thích một người, sẽ chỉ muốn ở bên cạnh anh ấy.”
Nhìn ánh mắt kiên quyết của cô gái trước mắt, Tuyên Dụ cảm thấy thật tốt, cô đã từng là dáng vẻ thế này nhưng bây giờ đã không có tâm tình ấy nữa.
Cô thừa nhận bản thân rất nhát gan, luôn ẩn mình trong lớp vỏ bảo vệ của riêng mình. Chỉ cần cuộc sống càng ngày càng tốt hơn, em gái khỏe mạnh thì cô có thể sống như thế này mãi mãi, lẻ loi một mình, không hy vọng xa vời cùng ai chung sống phần đời còn lại.
Ban đêm, khi nằm xuống Trần Tả Ninh nằm nghiêng đối mặt với Tuyên Dụ. Suy nghĩ từng lời chị gái đã nói tối nay, cô ấy luôn cảm thấy chị gái đang giấu cô ấy chuyện gì đó.
“Chị ơi.” Trần Tả Ninh biết Tuyên Dụ không ngủ, “Cho nên đêm nay, là ai đưa chị về?”
Tuyên Dụ cười ra tiếng, nổi hứng trêu đùa cô ấy, hỏi: “Em hi vọng là ai?”
Bình thường Trần Tả Ninh sẽ không bình luận về tình cảm của Tuyên Dụ, giữ thái độ trung lập. Nhưng cô ấy sợ lần này không nói thì sẽ không có cơ hội nào nữa, nên cô ấy nói ra một hơi dài khác thường: “Anh Yến rất tốt, trước đó lúc hai người bên nhau anh ấy chăm sóc chị rất tốt, anh ấy còn dạy kèm cho em nữa. Đổng Húc Nghiêu cũng không tệ, từng giúp nhà chúng ta không ít, bà ngoại còn khen anh ta tốt. Sau khi chúng ta chuyển về Kinh Bắc anh ta cũng giúp đỡ chúng ta rất nhiều. Cả hai người bọn họ đều không tệ, nhưng nếu như hôm nay người đi cùng chị tới bệnh viện từ đầu là Đổng Húc Nghiêu thì chắc chắn chị sẽ không để anh ta nhúng tay vào.”
“Ừm, sẽ không.” Trong lòng Tuyên Dụ rất rõ ràng, “Anh ta đã giúp nhà chúng ta rất nhiều rồi, không thể lại để anh ta chịu thiệt nữa.”
Trần Tả Ninh: “Nhưng chị lại để anh Yến nhúng tay vào.”
Tuyên Dụ quay lưng về phía Trần Tả Ninh: “Là anh ấy tự mình tìm gặp lãnh đạo bệnh viện của các em.”
“Không bình thường!” Trần Tả Ninh kích động đến mức ngồi dậy từ trên giường.
Thế mà Úc Văn Yến lại tìm đến viện trưởng, có thể thấy anh vô cùng coi trọng Tuyên Dụ
Tuyên Dụ không đùa cô ấy nữa, ngồi dậy bật đèn ngủ, oán trách: “Em cẩn thận một chút đi, đừng hành động mạnh như vậy nữa, không sợ vết thương hở ra à!”
“Chị, em sắp bị chị làm cho tức chết rồi.” Trên khuôn mặt vô cảm của Trần Tả Ninh lúc này đang tràn ngập các loại biểu cảm vô cùng phức tạp.
Tuyên Dụ vén quần áo bệnh nhân của cô ấy lên, nhìn thấy vết thương không bị hở thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Trần Tả Ninh lẩm bẩm: “Anh Yến chắc sẽ còn tức hơn.”
“Đùa em chút thôi, núi băng nhỏ.” Tuyên Dụ véo véo khuôn mặt của Trần Tả Ninh, rõ ràng có một khuôn mặt ngọt ngào ai gặp cũng thích, nhưng tính tình lại chẳng khác gì tảng băng nhỏ.
Trần Tả Ninh: “Không buồn cười đâu!”
“Những gì em nói, chị đều biết.” Tuyên Dụ nói, “Chị và Úc Văn Yến nhìn bề ngoài có vẻ giống nhau, nhưng kỳ thực bọn chị hoàn toàn khác biệt. Chị không thích anh ấy gặp chuyện gì cũng không để ý những thứ khác, giải quyết vấn đề quá trực tiếp và thô bạo. Anh ấy cũng không thích chị lúc nào cũng dùng những cách vòng vo để giải quyết phiền phức, cảm thấy việc chị mong mọi người đều đạt được kết quả là suy nghĩ viển vông. Bọn chị đã cố gắng rất nhiều lần, nhưng vẫn không thể hòa hợp được.”
“Bọn chị đã cãi nhau rất nhiều lần vì những tính cách nhỏ không hợp nhau, cũng đã từng thỏa hiệp vì đối phương. Nhưng nếu như thế thì Úc Văn Yến không còn là Úc Văn Yến, Tuyên Dụ cũng không còn là Tuyên Dụ nữa.” Tuyên Dụ nói xong khẽ thở dài, “Thật ra bọn chị cũng đã từng bình tĩnh suy nghĩ xem cả hai có thật sự phù hợp với nhau hay không, cố chấp ở bên nhau cũng chỉ vì không cam tâm.”
Trần Tả Ninh không nói ra mà thầm nghĩ chẳng lẽ chuyện tình cảm đều phức tạp như vậy sao? Cho nên mỗi lần cô ấy bày tỏ lòng mình Quý Hành đều mỉm cười nhìn cô, không nói gì mà tự nhiên chuyển chủ đề.
“Hôm nay là Úc Văn Yến đưa chị quay lại bệnh viện.”
Tuyên Dụ cho Trần Tả Ninh câu trả lời mà cô ấy mong muốn, đương nhiên cô cũng biết Trần Tả Ninh muốn nói gì. Chính cô cũng hiểu rõ trong lòng cô sẽ luôn vô thức cảm thấy Đổng Húc Nghiêu là người ngoài, Úc Văn Yến là người mà cô có thể thân thiết.
Trần Tả Ninh: “Chị muốn cho anh ấy một cơ hội để theo đuổi chị lần nữa à?” Với lại “Trước kia anh ấy chưa từng theo đuổi chị, lúc đó bọn chị quyết định hẹn hò rất vội vàng.” Tuyên Dụ duỗi tay, “Chị cũng không nghĩ nhiều, cứ thuận theo tự nhiên đi.” Đây có lẽ là điều tốt nhất mà cô có thể làm, thử cố gắng không khép mình lại.
Nằm một lát, Trần Tả Ninh xoay người nhìn chằm chằm vào bóng tối vài giây, nhỏ giọng thì thầm: “Sao chị biết là anh ấy không theo đuổi chị.”
Sau khi Tuyên Dụ lên đại học, cô đã đưa tất cả vở ghi chép thời trung học của mình cho em gái, trong đó có ba quyển là của Úc Văn Yến đưa cho Tuyên Dụ sau khi tốt nghiệp. Trần Tả Ninh đã xem qua, mỗi loại câu hỏi đều được phân tích rất kỹ càng, cô ấy không nghĩ rằng những học sinh hàng đầu như Úc Văn Yến cần phải ghi chép như vậy. Chỉ có một khả năng, anh vì Tuyên Dụ đặc biệt chỉnh sửa rồi ghi chép lại.
Ba quyển vở, màu giấy và mực tương đương nhau là bằng chứng tốt nhất.
Đây không tính là theo đuổi à? Trần Tả Ninh không thể hiểu nổi.
–
Trưa ngày hôm sau, Quý Hành mang theo cơm trưa tới, đưa cho Tuyên Dụ một phần mà anh ấy đã chuẩn bị trước.
Tuyên Dụ lịch sự đứng lên nhận lấy, khách sáo nói: “Làm phiền giáo sư Quý rồi, bận rộn như vậy mà còn dành thời gian tới đây.”
“Hôm nay thứ Bảy, vừa đúng ngày được nghỉ ngơi.” Quý Hành cười ấm áp như ngọc.
Trần Tả Ninh nhận lấy đồ ăn, nói: “Chị không cần khách sáo, thầy cố vấn của em biết rõ tình hình trong nhà chúng ta, một mình chị không gánh vác được hết, cứ để giáo sư Quý giúp đỡ đi ạ.”
“Em đừng nói lung tung.” Tuyên Dụ lườm em gái không có quy củ, nhắc nhở: “Nói cảm ơn.”
Trần Tả Ninh: “Cảm ơn giáo sư Quý.”
Quý Hành cười nói không cần khách sáo.
Buổi chiều Tuyên Dụ cần phải đi mua nguyên liệu nấu ăn cho bữa tiệc gặp gỡ giao lưu vào tối thứ Bảy, nên ăn cơm trưa xong cô phải đi luôn, buổi chiều còn phải quay lại đón Trần Tả Ninh về nhà nữa.
Trần Tả Ninh hỏi: “Anh Yến sẽ đến ạ?”
“Sao em cứ luôn hỏi anh ấy vậy?” Tuyên Dụ không nói nên lời. Trước đây cũng thế, mỗi lần về nhà cô ấy đều hỏi khi nào Úc Văn Yến tới nhà chơi, đến cuối cùng thì cô là chị ruột hay Úc Văn Yến là anh ruột.
“Không tới sao?” Trần Tả Ninh hỏi, “Không phải chị đã đồng ý cho anh ấy theo đuổi chị một lần nữa rồi sao? Hôm nay anh Yến không định theo đuổi chị ư?”
Còn có người khác ở đây đây nên Tuyên Dụ bị ba câu hỏi liên tiếp của cô ấy chọc đến đỏ mặt tía tai, “Trẻ con hỏi ít thôi!”
Tuyên Dụ xấu hổ không dám nhìn Quý Hành, cô thu dọn đồ đạc xong thì vội vã rời đi.
Trần Tả Ninh nằm sấp lên bàn, vươn nửa người ra: “Anh Yến định lúc nào mới tới chơi đây?”
Trả lời Trần Tả Ninh chỉ có tiếng đóng cửa.
Trần Tả Ninh nằm sấp trên bàn bật cười, Quý Hành đưa tay đỡ lấy cô ấy: “Đừng lộn xộn, kẻo đụng vào vết thương.”
“Em không sao, chỉ là cảm thấy rất thú vị.” Đôi mắt của Trần Tả Ninh cong cong.
Trần Tả Ninh lấy điện thoại di động ở dưới gối ra, gửi tin nhắn Wechat cho Úc Văn Yến:【Anh Yến, hôm nay anh không theo đuổi chị gái em à?】
Úc Văn Yến gần như trả lời ngay lập tức:【Anh phải đi công tác đột xuất, chuẩn bị lên máy bay rồi. Buổi chiều anh sẽ bảo tài xế trong nhà đi đón các em, đồ đạc nặng cứ để tài xế xách. 】
Trần Tả Ninh không buông tha bất kỳ cơ hội nào được ở chung với Quý Hành nên khéo léo từ chối:【Không sao đâu, có người tới đón bọn em về rồi, là bạn của thầy hướng dẫn của em, anh cứ làm việc đi ạ.】
Trước khi Trần Tả Ninh thoát ra, cô ấy đã gửi danh thiếp Wechat của Tuyên Dụ cho Úc Văn Yến.
Úc Văn Yến:【Khi về nước anh sẽ có quà cho em và chị gái.】
Trần Tả Ninh cười thoải mái:【Anh Yến đi công tác chú ý an toàn.】
Quý Hành hiếm khi thấy cô ấy cười, cười lên rất xinh đẹp, rạng ngời rực rỡ.
“Tình cảm của hai chị em em rất tốt nhỉ?” Quý Hành hỏi.
Trần Tả Ninh cất điện thoại di động, nhìn về phía anh ấy: “Đặc biệt tốt, trên thế giới này em thích nhất là hai người.”
Quý hành đoán: “Chị gái và mẹ?”
“Không phải.” Trần Tả Ninh thừa dịp anh ấy không để ý, đứng dậy lao vào trong ngực, chân vòng quanh eo anh ấy, “Chị gái và anh.”
Quý Hành chỉ cười, không trả lời.
“Em nói thật.” Trần Tả Ninh hôn lên khuôn mặt anh ấy một cái, cũng không để ý anh ấy né tránh không trả lời, chỉ muốn thoải mái nói ra tâm ý của mình.
“Cẩn thận vết thương.” Quý Hành ôm cô ấy đi tới cửa rồi khóa cửa lại.
Lần này Trần Tả Ninh hôn lên môi anh ấy, trước khi bị anh giáo huấn thì trực tiếp cưỡng từ đoạt lý: “Giáo sư Quý đóng cửa không phải vì muốn làm gì đó chứ?”
“Tả Ninh, tôi đang nghĩ cho em.”
Quý Hành giơ tay lên muốn chỉnh lại tóc cho cô ấy, Tả Ninh cầm lấy tay anh, cắn nhẹ rồi li.ếm một cái, “Ở lại cùng em đến chiều có được không?”
Thân thể Quý Hành cứng đờ, hầu kết cuộn lên, anh ấy cố gắng đ.è xu.ống cơn sóng lớn nơi đáy mắt, rút tay ra, đổi thành một cái ôm lịch sự, cười ôn hòa: “Ừ.”
–
Ngày tổ chức họp mặt giao lưu là thứ Bảy, địa điểm được chọn là một khu cắm trại ở ngoại ô, Tuyên Dụ vội vàng chạy tới sau khi tham gia hoạt động ở hội sinh viên.
Đây là nơi khai thác du lịch, các loại hình giải trí đều có đủ, có thể bắt xe buýt thăm quan để tới địa điểm cắm trại.
Mạnh Thanh Dã nhìn thấy Tuyên Dụ xuống xe thì chạy chậm tới chỗ cô, nháy mắt ra hiệu.
“Sao thế?” Tuyên Dụ để balo xuống, mặc tạp dề vào để tránh bị bẩn quần áo, hỗ trợ chuẩn bị đồ nướng.
Đàn em cũng gia nhập vào hàng ngũ nháy mắt ra hiệu.
Đào Kỳ – bạn cùng khóa với Tuyên Dụ đứng bên cạnh giải thích: “Lúc lên núi chúng tôi đi cùng xe với nhóm bên cạnh, đàn chị và Diêu Khai Ẩn cãi nhau, đàn em vì bảo vệ nhóm chúng ta cũng xen vào phản bác, hai bên suýt chút nữa thì đánh nhau.”
Tuyên Dụ cười nói: “Cùng là nghiên cứu sinh, sao lại ngây thơ cãi nhau như học sinh tiểu học vậy.”
“Là anh ta có bệnh, đột nhiên nhắc đến chuyện dự án lần trước.” Mạnh Thanh Dã liếc Diêu Khai Ẩn ở đằng xa, “Cậu ta dám nhắc tới thì chị dám mắng! Ai sợ ai!”
“Anh ta dám mắng đàn chị, em dám mắng anh ta!” Đàn em hùa theo.
“Dám mắng đàn em của anh, anh dám mắng anh ta!” Đàn anh chẳng biết đã đứng sau lưng cả nhóm từ lúc nào, lộ ra vẻ mặt u ám. Tuyên Dụ sợ đến mức tay cầm đĩa khẽ run lên.
Đào Kỳ khuyên nhủ: “Được rồi, chúng ta không nên ầm ĩ nữa, giáo sư của họ tới đây thì sẽ rất xấu hổ, cùng chung một học viện cúi đầu không thấy thì ngẩng đầu thấy, để lại chút mặt mũi đi.”
Vừa dứt lời, cửa ra vào của khu cắm trại dã ngoại truyền đến âm thanh hai người cãi nhau, là một nam một nữ cố gắng lấn át nhau về âm lượng.
“Nhìn đi, đều đã là giáo sư rồi vẫn cãi nhau như trẻ con mẫu giáo thôi.” Đàn anh chậc lưỡi vài tiếng.
“Giữa bọn họ có thù hận gì à?” Đôi mắt Mạnh Thanh Dã lóe lên ánh sáng, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên.
Tuyên Dụ hiểu ý, nhanh chóng kéo Mạnh Thanh Dã đi hỗ trợ, “Đừng làm gì cả.”
” Làm cái gì cũng chỉ khiến chị mất cân bằng dinh dưỡng!” Mạnh Thanh Dã ôm lấy cánh tay Tuyên Dụ, “Cho nên em với học trưởng Úc tiến triển đến đâu rồi?”
“Chị đừng lo chuyện đó nữa.” Tuyên Dụ nở một nụ cười vô tâm với Mạnh Thanh Dã.
Đàn anh tới kiểm tra lại nguyên liệu nấu ăn: “Chúng ta không có đủ đĩa nhựa, ai sẽ đi mua đây?”
“Tổ chúng tôi đều đang bận.” Diêu Khai Ẩn lập tức thoái thác nhiệm vụ.
Mạnh Thanh Dã nhỏ giọng cà khịa: “Nhìn xem, cái tính cách tồi tệ này, gặp chuyện là bỏ chạy, chẳng có chút trách nhiệm gì cả.”
Cuối cùng Tuyên Dụ nhận nhiệm vụ, dựa theo chỉ dẫn của mọi người cứ đi dọc tới cuối con đường có một cửa hàng giá rẻ.
Cứ nghĩ Tuyên Dụ có thể trở về trong 20 phút, nhưng đến tận khi trời tối vẫn không thấy cô quay về, mọi người bắt đầu cảm thấy bất an.
Úc Văn Yến sau khi tan ca ở Bộ Ngoại Giao thì vội vàng tới đây, vừa đến gần lập tức nghe được bọn họ đang thảo luận.
“Không mang theo điện thoại sao?” Mạnh Thanh Dã vỗ trán, “Thời nay mà còn có người có thể đi mà không cầm theo điện thoại!”
“Có phải chị ấy lạc đường rồi không?” Đàn em không chắc chắn hỏi.
Úc Văn Yến nghe thấy chuyện có liên quan đến Tuyên Dụ, ngắt lời hỏi: “Tuyên Dụ đi đâu rồi?”
Đàn anh: “Tới cửa hàng giá rẻ giữa sườn núi mua đồ.”
“Một mình?” Úc Văn Yến nhíu mày, đường trong núi nhỏ rất khó tìm.
“Ừ…” Đàn anh không lên tiếng, trên mặt lộ ra vẻ khó xử.
Úc Văn Yến quay người đi ra ngoài: “Sao lại để cô ấy đi như vậy, cô ấy bị mù đường, chắc chắn đã đi lòng vòng rồi.”
Nhìn bóng lưng Úc Văn Yến vội vã rời đi, Mạnh Thanh Dã kinh ngạc: “Làm sao anh ấy biết Tuyên Tuyên mù đường? Anh biết không? Cậu biết không?”
Đàn anh và đàn em đều lắc đầu, chưa từng nghe, họ còn tưởng rằng Tuyên Dụ là vô địch, cái gì cũng biết.
【Tác giả có lời muốn nói】
Mạnh Thanh Dã: Tôi đu CP chưa từng sai, cứ đu theo tôi đi! Nhất định không sai! ! !