Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu
Chương 93
Sau khi người đàn ông hỏi xong, anh lẳng lặng chờ đợi câu trả lời.
Cố Thư Di đột nhiên cảm nhận được điều gì đó nên bị mất cảnh giác.
Cô mấp máy môi, nhìn sâu vào ánh mắt thẳng thắn đầy thành khẩn của người đối diện, cô biết lúc nãy mình không có nghe nhầm.
Hẹn… hò?
Cố Thư Di hơi ngẩn ngơ.
Cô không muốn làm bạn tình lâu dài với Bùi Cận Bạch nên đã làm tốt công tác chuẩn bị, sẵn sàng từ chối anh. Nhưng trong tình huống hiện tại, Cố Thư Di biết mình không dám chắc, rằng khi phải đối mặt với tình huống này thêm một lần nữa thì cô sẽ không thấy động lòng.
Suy cho cùng nhìn từ đầu đến chân, người đàn ông phía đối diện đúng là cực phẩm trong cực phẩm.
Nói nhiều thêm vài câu cũng không lỗ chút nào.
Chỉ là…
Đàn ông có quá nhiều mánh khóe lừa đảo và những lời xảo trá.
Cố Thư Di mỉm cười: "Chủ tịch Bùi, em không muốn làm người yêu bí mật."
Mồm thì nói dùng danh nghĩa hẹn hò, nhưng thực tế thì có ý kia thôi.
Dường như Bùi Cận Bạch đã đoán được cô đang nghĩ gì: "Anh không muốn có người yêu bí mật."
"Anh sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta. Nếu cô Cố không có bạn trai và anh cũng không có bạn gái, anh nghĩ chúng ta có thể hẹn hò thử xem sao."
Anh vẫn nói chuyện thẳng thắn cởi mở như cũ. Suốt mấy năm qua, ít nhiều gì Cố Thư Di cũng từng nghe qua rằng Bùi Cận Bạch có danh tiếng rất tốt.
Sau khi im lặng suy nghĩ một hồi lâu, Cố Thư Di hít một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt, cô nghe thấy câu trả lời của chính mình: "Được."
...
Hai người cùng nhau rời khỏi nhà hàng món Nhật.
Cố Thư Di không ngờ sau khi ăn xong một bữa cơm lại tìm được một anh bạn trai, trong lúc nhất thời cô vẫn còn hơi ngơ ngác.
Bùi Cận Bạch liếc nhìn khu kinh doanh một vòng, sau đó lại nhìn qua Cố Thư Di đang hơi lơ đãng đi ngay cạnh mình, vươn tay nắm lấy tay cô.
"Ừm?" Cố Thư Di nghi hoặc hỏi thành tiếng. Khi nhìn vào mắt người đàn ông đó, cô mới nhớ ra bây giờ hai người họ đang hẹn hò.
Thế nên khi cái nắm tay này xuất hiện, hình như cũng không có gì không đúng?
Bùi Cận Bạch biết bây giờ vẫn còn sớm: "Đi xem phim nhé?"
Mấy đầu ngón tay của Cố Thư Di khẽ cử động trong lòng bàn tay của người đàn ông: "Được."
Mỗi cuối tuần, trong rạp chiếu phim đều chiếu rất nhiều bộ phim dành riêng cho các cặp đôi.
Xem một bộ phim tình cảm lãng mạn của Pháp, cho dù là quy mô hay những vụ scandal tình ái lãng mạn của người Pháp đều được thể hiện rất có chừng mực. Ngay cả khi cái kết của họ là ôm hôn nhau và tự tử vì tình trong bể xi măng, chết rồi vẫn còn yêu nhau mãi.
Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, lúc này đã tới thời gian khu kinh doanh sầm uất nhất nên người đến người đi đông không kể xiết.
Xe của Cố Thư Di đã được đưa đến cửa hàng 4S để bảo dưỡng nên hôm nay cô bắt taxi tới đây.
Cô hít sâu một hơi từ bầu không khí mát lạnh đêm nay, lúc cô đang định nói tối nay thế này thôi, cô sẽ bắt taxi về nhà thì Bùi Cận Bạch lại nói: “Để anh đưa em về.”
Cố Thư Di dừng một chút, quyết định nắm tay anh bạn trai mà cô mới đồng ý hẹn hò cách đây còn chưa tới mấy tiếng đồng hồ.
"Vâng."
...
Vào những đêm cuối tuần, những con đường trải dài khắp mọi hướng ở thành phố B hiếm khi không bị tắc đường nhưng người đàn ông vẫn vững tay lái.
Cố Thư Di ngồi ở ghế lái phụ, hình như cô muốn để đầu óc mình tỉnh táo hơn nên mở hé cửa sổ ra một chút. Ngọn gió mát lùa vào, thổi bay mái tóc dài đã được cô tỉ mỉ uốn cong từ trước.
Bùi Cận Bạch giữ vô lăng, chóp mũi bắt được một mùi thơm nhàn nhạt trong không khí.
Có lẽ là mùi dầu gội trên tóc Cố Thư Di, cũng có thể là mùi nước hoa thơm nồng trên người cô.
Anh cảm thấy mùi này rất thơm.
Bùi Cận Bạch chăm chú lái xe, anh biết rõ mình đang làm gì.
Suốt ngần ấy năm, xung quanh anh vẫn luôn trong tình trạng phòng không gối chiếc.
Khi còn trẻ, anh tập trung vào công việc và không quan tâm gì đến chuyện tình cảm nam nữ. Sau khi bước sang tuổi 30, địa vị của Hòa Quang đã sớm ổn định nên thỉnh thoảng anh lại cảm thấy khá cô đơn.
Mấy năm nay, người trong nhà đã giới thiệu cho anh vài người tương đối xứng đôi. Có người đã tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình giống như anh, cũng có những cô tiểu thư yêu kiều nhỏ tuổi hơn anh, cần được anh yêu thương chiều chuộng. Anh cũng đã thử cố gắng làm quen với họ.
Chỉ là tuy đối phương rất tốt nhưng anh vẫn cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Anh luôn cảm thấy xung quanh yên ả như một hồ nước tĩnh lặng, vừa không chút gợn sóng vừa chẳng có tí sức sống nào.
Bạn bè cười nhạo anh, họ nói anh thế này không được mà thế kia cũng không xong, rằng nếu anh còn tiếp tục như vậy thì chỉ có nước vào chùa đi tu thôi.
Bùi Cận Bạch nghe đám bạn đùa giỡn mà bật cười. Nếu phải liên hôn theo công thức hoá, kết hôn rồi sinh con thì anh thà cứ sống cuộc sống của hòa thượng như trước giờ còn hơn.
Mãi cho đến đêm hôm đó.
Khi đó, thực ra anh không quá để tâm đến nữ tổng giám đốc trẻ trung xinh đẹp của một công ty nước ngoài đang trên đà phát triển nhanh vượt bậc. Sắc đẹp lúc nào cũng cực kỳ khan hiếm, nhưng khi vòng tròn đủ rộng thì đối với anh, sắc đẹp không còn là thứ khan hiếm nữa.
Nhưng ai có thể ngờ rằng chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, anh lại gặp được vị tổng giám đốc Cố kia. Khi mất đi vẻ đạo đức giả đầy dối trá chuyên dùng để xã giao với những người khác, cô lại dám đè người đàn ông kia trên mặt đất, vừa đánh vừa thở hổn hển cho đến khi anh ta không ra hình người nữa mới thôi.
Cảnh tượng ấy đã vô tình lưu lại một cái bóng mờ.
Rồi thời gian trôi qua, bóng dáng ấy cũng mờ dần đi. Khi nó sắp hoàn toàn biến mất thì hai người lại tình cờ gặp nhau, cuộc gặp đó đã thành công lấp đầy cái bóng mờ nhạt trước đó bằng những sắc màu rực rỡ.
Bùi Cận Bạch nhận ra mình đang chìm trong suy nghĩ đến thất thần, thậm chí còn mỉm cười.
Trong lúc nhất thời, anh không biết lý do tại sao. Có lẽ cảnh tượng như vậy rất hiếm lạ và buồn cười nếu đặt trên những người mũ áo chỉnh tề và thích ra vẻ nghiêm túc. Ngay khi anh quyết định không nghĩ đến những chuyện đó nữa để tập trung làm việc thì ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ nhẹ.
Lại là cô.
Cứ như mặt hồ tĩnh lặng bị gió xuân lay động tạo thành từng gợn sóng nhẹ lăn tăn, khẽ lay động lòng người.
Chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ, bàn tay Bùi Cận Bạch đỡ lấy eo cô và cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hai người bắt đầu sát lại gần nhau hơn. Trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, trong lòng anh đột nhiên vang lên một giọng nói:
Anh muốn thử một lần.
Anh muốn thử làm một lần với tổng giám đốc Cố.
...
Theo bảng chỉ dẫn, xe dừng ở lối vào khu dân cư mà Cố Thư Di đang ở.
Cố Thư Di nhìn thấy nhân viên bảo an đang canh cửa, lập tức tháo đai an toàn trên người ra.
Cô biết mình nên nói lời tạm biệt với người đàn ông đó trước khi rời đi.
Cố Thư Di nghiêng người sang và phát hiện ra Bùi Cận Bạch cũng đang nhìn mình.
Chỉ có ánh sáng từ đèn đường soi sáng khắp chung quanh, bên trong xe tĩnh lặng không một tiếng động cứ như chỉ còn sót lại tiếng hít thở của hai người họ.
Cảnh đôi tình nhân thắm thiết trong bộ phim tình cảm Pháp như đang hiện ra trong tâm trí cô.
Trong đêm mưa, tiếng còi kéo dài, đôi trai gái yêu nhau đến chết cũng không sờn.
Lúc này, cuối cùng Cố Thư Di cũng lên tiếng: "Hay là anh lên nhà ngồi chơi nhé?"
....
Nhìn thoáng qua căn nhà là có thể thấy Cố Thư Di đang sống một mình.
Ngôi nhà rộng 90m2 được trang bị thiết bị thông minh khắp nhà. Khi hai người trở về thì độ ẩm trong nhà đã được cân bằng, trong không khí thoang thoảng mùi thơm nhẹ và có giọng robot nói "Chào mừng về nhà".
Bùi Cận Bạch vừa hôn cô vừa lần mò vị trí của phòng ngủ. Khi họ bước vào trong, anh cảm nhận được đầu móng tay cô đang bấu nhẹ vào cánh tay mình.
Cố Thư Di vẫn thấy hơi xấu hổ khi nhớ đến ký ức đêm hôm đó. Cái cơ thể yếu đuối với bộ xương già nua này của cô thì làm sao chịu nổi sự dày vò đó, cô khẽ cắn môi dưới: “Chậm thôi.”
"Được." Da đầu của Bùi Cận Bạch căng lên, tê dại đáp lời cô.