Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu
Chương 46
Bùi Cận Bạch cảm nhận tay Cố Thư Di giật nhẹ, như muốn tránh thoát khỏi bàn tay anh.
Người đàn ông nhìn cô, giây sau, bàn tay kia đột nhiên nắm chặt tay anh hơn.
Bởi vì Cố Thư Di bỗng nhiên ý thức được Tết nhất mà cùng nhau ra ngoài đi lễ chùa hình như không chỉ có chị Lưu và thư ký Cao.
Mà còn có cô và Bùi Cận Bạch.
Chị Lưu và thư ký Cao lén lút yêu đương, nhưng nếu cô và Bùi Cận Bạch bị nhìn thấy thì nên giải thích như thế nào?
Nhân viên thực tập lén mọi người lấy lòng tổng giám đốc, ý đồ trèo cao.
Đã thống nhất là cùng làm thuê cho người ta nhưng cô lại lén sau lưng mọi người a dua nịnh bợ tư bản.
Nhìn đi, đúng là cô nhân viên thực tập “giỏi giang”, nịnh bợ nhất phòng chúng ta, người ta mùng một mùng hai đã đến chúc Tết tổng giám đốc.
Cố Thư Di nháy mắt nắm chặt lấy tay Bùi Cận Bạch nhanh chóng chạy trốn, hai người chạy một đường đến quán kẹo hồ lô trông có vẻ đông khách cách đó không xa.
Bùi Cận Bạch bị Cố Thư Di kéo đi, anh cảm nhận được cô đang trốn tránh điều gì đó.
Cố Thư Di kéo Bùi Cận Bạch đi một vòng tròn dài, xác định là sẽ không gặp phải hai người đó, cô mới dừng lại nhẹ nhàng thở phào một hơi.
“Cô đang trốn cái gì vậy?” Bùi Cận Bạch chờ Cố Thư Di dừng lại mới nhướng mày hỏi.
Dù là vì gì thì anh cũng không thích cái kiểu trốn tránh người khác và cảm giác lén la lén lút này.
Cố Thư Di nhìn các cửa hàng xung quanh trông rất lạ rồi mới nhìn về phía Bùi Cận Bạch đang nhướn mày có vẻ không vui: “Tổng giám đốc Bùi, vừa nãy tôi mới thấy... hai người quen.”
Bùi Cận Bạch: “Hai người quen nào?”
Cố Thư Di bối rối, cô cảm thấy nếu chị Lưu và thư ký Cao không thông báo cho đồng nghiệp và tổng giám đốc biết thì chắc chắn họ không muốn để cho tổng giám đốc Bùi biết, vì thế cô chậm rãi đáp: “Thì là... Bạn cùng trường, tôi có quen biết.”
Bùi Cận Bạch biết Cố Thư Di không muốn gặp phải bạn cùng trường nên không nói gì thêm.
Trừ việc cùng tham dự một buổi tiệc đính hôn thì đúng là anh và Cố Thư Di chưa từng công khai quan hệ cá nhân ra ngoài.
Do đột nhiên phát hiện chị Lưu và thư ký Cao đi lễ chùa với nhau, dù cách xa thì lòng Cố Thư Di không cách nào thản nhiên, ung dung như lúc đầu.
Hai người đi dạo một vòng các quầy hàng cạnh đó, Bùi Cận Bạch cầm món đồ chơi bằng đường của Cố Thư Di, thấy cô thi thoảng lại ngoái đầu nhìn đông nhìn tây.
Hai người đi đến một quầy hàng chơi ném thẻ vào bình rượu.
Chủ quán nhiệt tình chào đón hai người, hỏi bọn họ có muốn chơi một ván không.
Quy tắc rất đơn giản, mỗi người có năm mũi tên, đứng ở chỗ quy định ném tên, nếu trúng năm cái thì được giải nhất, bốn cái thì giải nhì, số mũi tên trúng giảm dần tương ứng với các giải, nếu không trúng cái nào thì xem như được giải an ủi.
Trước đó có một cậu nhóc chơi ném tên, ném trúng được hai mũi, tương ứng với giải tư, nhận được một con gấu bông.
Cố Thư Di quan sát xung quanh chắc là không có bóng dáng của chị Lưu và thư ký Cao xong mới phát hiện giờ mình đang đứng trước quầy hàng ném thẻ vào bình rượu.
Bùi Cận Bạch hỏi cô: “Muốn chơi không?”
Cố Thư Di gật đầu.
“Được rồi.” Bùi Cận Bạch trả tiền, ông chủ nhiệt tình lấy cho Cố Thư Di năm mũi tên, sau đó chỉ lên phần thưởng treo trên giá, hỏi: “Cô gái muốn lấy phần thưởng gì?”
Cố Thư Di cầm mũi tên trên tay, cô quay đầu lại, chớp mắt hỏi Bùi Cận Bạch: “Tổng giám đốc Bùi muốn cái nào?”
Bùi Cận Bạch bị dáng vẻ nịnh nọt mọi lúc mọi nơi này chọc cười, anh nói: “Cô cứ ném trúng rồi tính tiếp.”
Còn hỏi anh muốn phần thưởng nào chứ.
Cố Thư Di cảm nhận được bản thân bị xem thường.
Cô lặng lẽ “hừ” thầm trong lòng, rồi quay đầu nhắm mũi tên vào trong bình.
Dựa theo kịch bản thường thấy, giờ phút này cách vả mặt tốt nhất là cô ném một lúc cả năm mũi tên đều trúng vào trong bình khiến mọi người trầm trồ kinh ngạc, sau đó chỉ vào những phần thưởng trên giá lạnh lùng mỉa mai: “Vừa rồi cho anh cơ hội mà anh không biết quý trọng, hiện tại nhiều phần thưởng như thế, dù anh có khóc lóc cầu xin thì tôi cũng không cho anh đâu.”
Cố Thư Di nhắm một mắt cẩn thận nhắm chuẩn, đôi tay thử lực ném nhiều lần, cuối cùng cũng ném mũi tên đầu tiên đi.
Không trúng.
Sự thật chứng minh lý tưởng và hiện thực luôn có sự chênh lệch.
Cố Thư Di ném liên tiếp năm mũi tên, kết quả chỉ trúng có một cái, ngay cả chủ quán cũng vừa nhặt mũi tên vừa mỉm cười trêu ghẹo: “Cô gái thế này là không được rồi.”
“Cậu nhóc tiểu học vừa rồi ném trúng được hai mũi đấy.”
“Nào lại đây, dưới một mũi đều là giải số năm, muốn chọn cái nào thì chọn.”
Cố Thư Di đối mặt với nụ cười hớn hở của mọi người: “...”
Có cảm giác vừa mất tiền còn bị khinh thường.
Cô nhìn phần thưởng hạng năm nghèo nàn bên dưới, rồi nhớ đến xu trò chơi kếch xù của Bùi Cận Bạch.
Cô xem như đã hiểu tại sao người ta nói dịp Tết thuê quán bày bán trong hội chùa có thể kiếm được tiền bằng cả năm đi làm.
Lúc này cô xấu hổ không muốn hỏi Bùi Cận Bạch chọn đám phần thưởng giải số năm chẳng đáng tiền kia, Cố Thư Di mím môi đi đến chọn một cái móc chìa khóa, sau đó nghe chủ quán hỏi Bùi Cận Bạch: “Anh chàng đẹp trai, cậu cũng chơi một ván đi.”
“Ván thứ hai giảm giá hai mươi phần trăm.”
“Không chơi, không chơi.” Cố Thư Di cầm móc chìa khóc nhanh chóng bước đến đẩy Bùi Cận Bạch chạy lấy người, ông chủ lòng dạ hiểm độc đừng mơ moi tiền của cô nữa.
Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di bị ông chủ trêu là không bằng một học sinh tiểu học thì cảm thấy buồn cười, khóe miệng nhếch lên cao. Anh vừa để cô đẩy mình đi về phía trước, vừa cười nói: “Sao không chơi nữa.”
Cố Thư Di buồn rầu đáp: “Không muốn chơi.”
“Có tiền cũng không nên tiêu như thế.”
Dường như Cố Thư Di đã tỉnh táo lại sau khi chơi ném vào bình và bị ông chủ khinh bỉ: “Anh đừng thấy mấy giải nhất, giải nhì được mấy con gấu bông đồ chơi có vẻ to, thật ra bên trong chứa đầy bông gòn vải vụn gì đó, căn bản không đáng tiền.”
Bùi Cận Bạch: “Ông chủ hỏi tôi có chơi hay không.”
Cố Thư Di nghe thế thì đứng thẳng eo. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Sau đó cô trông thấy nụ cười rõ ràng trên gương mặt người đàn ông, hiển nhiên đang cười nhạo cô trước khi chơi thì khí thế hùng hồn, kết quả ném năm cái mới trúng một, còn không bằng học sinh tiểu học.
“...”
Cố Thư Di nhịn lên nhịn xuống, cuối cùng không kìm nổi, nói: “Có phải do ban nãy anh thấy ông chú đó gọi mình là anh đẹp trai đúng không.”
Cho nên mới muốn chơi.
Quả nhiên dễ moi tiền từ kẻ lắm của thật đấy.
Bùi Cận Bạch nghe Cố Thư Di nói thế thì hơi sửng sốt.
Sau đó anh nhìn Cố Thư Di với vẻ mặt trêu tức, còn hơi cúi người nhìn cô, mặt mày giãn ra: “Chẳng lẽ không phải à?”
Cố Thư Di đối diện với gương mặt phóng đại của người đàn ông: “...”
Đúng là không sai.
Nếu lấy gương mặt này làm đại diện chiếu trên màn hình lớn trong các cuộc họp hằng năm cũng không ai thấy có gì không ổn, không có chỗ để chê.
Hai người không quay lại quầy hàng ném thẻ vào bình rượu mà đi dạo hơn nửa lễ hội chùa, xem buổi lễ và diễu hành, nháy mắt đã sang buổi chiều.
Cố Thư Di đi dạo một lúc thì quên mất việc chị Lưu và thư ký Cao cũng có mặt ở lễ hội, sau khi nhớ ra thì nhanh chóng nhìn bốn phía, giữ vững cảnh giác.
Trong tay Bùi Cận Bạch ngoại trừ nửa que đồ chơi bằng đường Cố Thư Di ăn dở thì còn có một cốc cháo bột.
Đồ chơi kẹo đường không sao, nhưng một khi cháo bột lạnh rồi thì không thể ăn nữa.
Anh thấy cô đi dạo nhàn nhã như đã quên mất còn đồ chưa ăn xong, cuối cùng hỏi: “Cô còn ăn thứ này không?”
Lúc này Cố Thư Di mới nhớ trong tay Bùi Cận Bạch vẫn cầm đồ ăn mà cô chưa ăn hết nên vội nói: “Ăn, ăn chứ.”
Hai người tìm băng ghế dài không có ai ngồi ngồi xuống.
Que đồ chơi đường mua từ buổi sáng.
Mua thứ này phần lớn là vì nó đẹp, ăn vào có vị kẹo mạch nha caramen quá ngọt.
Cố Thư Di cắn que kẹo đường một miếng, sau đó thấy hình như Bùi Cận Bạch vẫn luôn nhìn cô thì khựng lại.
Thật ra giữa bạn bè với nhau, nếu ra ngoài mua đồ ăn vật thường sẽ chia sẻ với nhau.
Nhưng hôm nay...
Cố Thư Di nghĩ một lúc, cuối cùng đưa một nửa que kẹo đường mình chưa ăn đến sang cho Bùi Cận Bạch.
“Anh muốn nếm thử không?”
“Tôi chưa ăn bên này đâu.” Cô cố ý giải thích.
Bùi Cận Bạch nhìn que kẹo đường, lại nhìn Cố Thư Di đưa kẹo đường cho mình, sau đó nhận lấy.
Anh cắn một miếng, mùi vị kẹo mạch nha nhanh chóng tan ra trong khoang miệng.
Không có mùi vị gì khác ngoài vị ngọt.
Cố Thư Di ôm cốc cháo bột trong tay.
Cháo bột là món ăn vặt truyền thống đặc sắc của lễ hội chùa, nhìn có vẻ là chất lỏng nhưng thực tế là nửa lỏng nửa rắn, chủ yếu nấu bột các loại hạt cao lương thành dạng sệt như keo, trông khá giống bột củ sen, bên trên rải thêm mứt hạt mè, nho khô, sơn tra, hoa hồng khô.
Cố Thư Di đã thử ăn cháo bột ở các quầy đồ ăn vặt khác nhưng cô luôn cảm thấy cháo bột bán trong lễ chùa hằng năm là ngon nhất, chẳng qua ăn nhiều nhanh ngấy, lần nào mua cũng không ăn hết.
Cô nhìn cốc cháo bột trong tay, hơi hối hận vì ban nãy không bảo ông chủ cho thêm một cái thìa.
Cô lười đi mua cốc khác.
Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di ngẩn ngơ nhìn cốc cháo bột: “Ăn nhanh đi không nguội.”
Cố Thư Di nuốt nước bọt, nghĩ thêm một lúc rồi lại đưa qua, cười hì hì: “Tổng giám đốc Bùi.”
Bùi Cận Bạch nhìn cốc cháo bột chưa ăn miếng nào: “Cô không ăn?”
Cố Thư Di nói: “Anh nếm thử đi rồi tôi ăn sau.”
Bùi Cận Bạch nhớ vừa nãy khi Cố Thư Di đưa que đồ chơi đường cho anh còn cố ý quay sang mặt khác, liền hiểu ngay cô có ý gì.
“Cô cứ ăn trước đi, ăn không hết thì để lại cho tôi.” Giọng điệu người đàn ông cực kỳ bình tĩnh.
Cố Thư Di cực kỳ muốn hỏi làm sao anh biết tôi không ăn hết.
Hơn nữa đúng là cô không ăn hết thật.
Sau đó lại muốn hỏi chẳng lẽ anh không nhận ra chỉ có một cái thìa thôi hả.
Cố Thư Di do dự một chút, Bùi Cận Bạch bổ sung thêm một câu: “Đừng có mơ chiếm hời từ tôi.”
Cố Thư Di: “...”
“???”
Ban đầu cô chưa kịp phản ứng, sau đó mới ý thức được Bùi Cận Bạch nói cô dùng lại cái thìa mà anh từng dùng tức là chiếm hời từ anh?
Cố Thư Di sợ ngây người.
Bản thân cô không chê thì thôi.
Anh tưởng mình là kim cương đấy à, dùng lại thìa một người đàn ông từng sử dụng thì có gì quý báu?
Cố Thư Di nổi giận húp mấy hớp cháo bột.
Cô đưa phần cháo bột còn dư sang: “Hiện tại anh có thể nếm thử rồi.”
Bùi Cận Bạch nhận chiếc thìa, ăn nốt chỗ cháo bột còn lại.
Cố Thư Di đi ném rác, nhân tiện vào toilet.
Gần xế chiều.
Bùi Cận Bạch hỏi cô buổi tối muốn ăn gì.
Cố Thư Di lười ngồi xuống, cô đứng cạnh ghế dài móc điện thoại di động ra tra xe gần đây có nhà hàng nào ngon không.
Cô thấy gần đấy có một cửa hàng bán thịt dê tại gia lâu năm không tệ, tuy giá cả không quá cao nhưng không tính là hạ thấp đẳng cấp của tổng giám đốc. Cố Thư Di đang định hỏi Bùi Cận Bạch ăn xiên thịt dê nướng được không, cô vừa ngẩng đầu đã thấy hai người từ đối diện đi đến.
Thư ký Cao và chị Lưu nắm tay nhau nhìn Cố Thư Di đứng ngay trước mặt họ.
Ba người không kịp đề phòng gặp nhau cùng sửng sốt há miệng thở d ốc.
Lúc này Cố Thư Di mới nhớ hình như cô đã quên béng mất chị Lưu và thư ký Cao có ở quanh đây không.
Thế nên hiện tại bọn họ đối diện thẳng mặt với nhau.
Bùi Cận Bạch ngồi trên ghế hiển nhiên chưa ý thức được hoàn cảnh thay đổi, anh ngẩng đầu, hắng giọng định hỏi cô đã chọn được muốn đi ăn gì chưa thì giây sau trước mặt anh bỗng tối đen.
Cố Thư Di không hề nghĩ ngợi ôm chặt đầu Bùi Cận Bạch, ấn vào lòng mình.
Ánh mắt của chị Lưu và thư ký Cao lúc này mới dời đến trên ghế, thấy rõ Cố Thư Di đi cùng ai đó đến đây, lúc này người đó bị Cố Thư Di ôm chặt lấy đầu.
Dù không nhìn rõ mặt nhưng từ dáng người và quần áo có thể đoán được người đó là một người đàn ông cao lớn trẻ trung.
Cố Thư Di vừa ôm đầu Bùi Cận Bạch vừa mỉm cười xấu hổ với chị Lưu và thư ký Cao.
Chị Lưu và thư ký Cao bị Cố Thư Di phát hiện mối tình vụng trộm, vừa nhìn thấy Cố Thư Di hẹn hò với anh bạn trai không thể để người khác gặp mặt, bọn họ cũng mỉm cười ngượng ngùng.
Sau đó, Cố Thư Di cảm nhận được người trong lòng muốn giãy dụa nên cô trực tiếp ôm chặt hơn, khiến mặt anh vùi mạnh vào lòng cô, ý bảo anh đừng lộn xộn.
Ba người đều không muốn gặp nhau nên mỉm cười nhìn nhau rồi không chào hỏi câu nào, nhanh chóng rời đi.
Cố Thư Di chờ đến lúc chị Lưu và thư ký Cao biến mất khỏi tầm mắt thì mới thở phào một hơi. Cô cúi đầu, lúc này mới nhận ra mình vẫn ôm chặt đầu Bùi Cận Bạch không cho ai thấy.
“Tổng giám đốc Bùi?” Cố Thư Di sợ đến mức nhanh chóng đẩy anh ra. Áo lông vũ trước người bị ấn lõm thành một hố, có thể thấy ban nãy tâm trạng cô căng thẳng đến mức nào, ôm chặt ra sao.
Sau khi Bùi Cận Bạch được thả ra, anh hít vào một hơi dài.
Cố Thư Di thấy Bùi Cận Bạch nghẹt thở đến mức mặt đỏ bừng thì trái tim mới nhẹ nhõm nháy mắt căng thẳng, cô ý thức được hành vi vừa rồi của mình thuộc kiểu giấu được một phía thì đắc tội phía còn lại, bên nào cũng chết.
“Bùi, Bùi...” Cố Thư Di lắp bắp.
Bùi Cận Bạch nhìn bộ dạng còn biết sợ chết của Cố Thư Di, anh nghiến răng, vẻ mặt hơi mất tự nhiên: “Cố Thư Di.”
“Càng ngày cô càng to gan nhỉ.”