Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu
Chương 37
Trên sân khấu, người dẫn chương trình đã yêu cầu toàn thể khán giả dùng những tràng pháo tay để chúc mừng người may mắn của năm nay, đồng thời người đó còn bảo mọi người tìm xem người đó đang ở đâu trong khán đài.
Cố Thư Di vẫn ngẩng đầu nhìn màn hình lớn, đồng nghiệp bên cạnh đã bắt đầu suy đoán từ mã số nhân viên để xem đó là ai.
Văn phòng tổng giám đốc, thực tập sinh, năm nay mới vào.
Mọi đầu mối đều đã rất rõ ràng.
“Thư Di!”
“Trời ơi, Tiểu Cố, là cậu sao!”
“A a a a a a siêu thế!”
Khi Cố Thư Di cúi đầu xuống, trước mắt cô đã xuất hiện một chiếc máy quay lớn đen ngòm.
Khuôn mặt cô lập tức hiện lên trên màn hình lớn.
Người dẫn chương trình vui vẻ đưa micro đến trước mặt người may mắn của năm nay: “Xin chúc mừng bạn nhân viên may mắn này đã trúng giải thưởng bí mật của chúng tôi, xin hỏi bạn đến từ bộ phận nào, hiện đã kết hôn hay chưa?”
Cố Thư Di: “...”
Bỗng nhiên muốn chạy trốn quá trời quá đất.
Cố Thư Di còn chưa kịp trả lời, đồng nghiệp ngồi bên cạnh rõ ràng còn kích động hơn cả cô, họ đã không kìm được mà hét lên: “Cô ấy tên là Tiểu Cố!”
“Chưa kết hôn! Chưa kết hôn!”
“Cô ấy ở văn phòng tổng giám đốc!”
“Thì ra người may mắn đến từ văn phòng tổng giám đốc!” Người dẫn chương trình lập tức tiếp lời, rồi lại đưa micro dí vào cằm Cố Thư Di: “Xin hỏi Tiểu Cố của văn phòng tổng giám đốc, bạn có điều gì muốn nói với tổng giám đốc Bùi của chúng ta không?”
Nghe câu hỏi này, Cố Thư Di cuối cùng cũng nhìn lên sân khấu, người đàn ông ấy dường như cũng đang nhìn cô.
Bùi Cận Bạch đang nhìn Cố Thư Di ngồi dưới khán đài.
Anh cũng không biết tại sao bốc thăm lại có thể trùng hợp đến vậy, công ty có nhiều người như thế, vậy mà anh lại có thể bốc trúng Cố Thư Di.
Trong khoảnh khắc ấy, Cố Thư Di chỉ cảm thấy mong muốn chạy trốn trong lòng mình càng thêm mạnh mẽ hơn.
Chuyện có xác suất siêu nhỏ như vậy cũng có thể xảy ra với cô sao?
Nhưng khả năng ứng biến của người dẫn chương trình quá mạnh, thấy cô gái may mắn trúng giải đặc biệt năm nay không nói gì, còn tưởng cô quá căng thẳng, bèn tiếp tục: “Vậy bạn Tiểu Cố, bạn có thể nói một lời cảm ơn tổng giám đốc Bùi trước mặt mọi người được không?”
“Nào, bạn Tiểu Cố, hãy nói cảm ơn tổng giám đốc Bùi, rất mong đợi việc anh sắp xếp buổi xem mắt cho tôi.”
Micro lại được dí vào cằm cô.
Cố Thư Di cũng không biết trong tâm trạng của mình như thế nào khi nói câu “Cảm ơn tổng giám đốc Bùi”, sau đó cô còn nghe tiếng reo hò trên sân khấu, kèm theo câu của người dẫn chương trình: “Cảm ơn tổng giám đốc Bùi, chúng ta cùng chúc bạn Tiểu Cố thành công trong buổi xem mắt!”
Cố Thư Di: “...”
…
Buổi tiệc cuối năm hoành tráng của Hòa Quang đã khép lại.
Chủ đề nóng nhất của văn phòng tổng giám đốc sau bữa tiệc cuối năm trong năm nay rõ ràng là việc thực tập sinh độc thân của phòng bọn họ đã trúng giải thưởng bí mật của năm, được tổng giám đốc sắp xếp một buổi xem mắt.
Mọi người thậm chí còn lo lắng cho Cố Thư Di rằng nếu buổi xem mắt mà không thành công thì có làm mất mặt tổng giám đốc không, và ảnh hưởng không tốt đến sự phát triển nghề nghiệp sau này hay không.
Trần Lê vốn cũng băn khoăn tại sao nhiều người như vậy mà lại trúng ngay Cố Thư Di, kết quả là người phụ trách đạo diễn chương trình của bữa tiệc cuối năm lại cúi đầu khom lưng tới tìm anh ấy.
Vừa mở miệng đã là: “Trợ lý Trần, chúng tôi sắp xếp như vậy anh hài lòng chứ? Nếu hài lòng thì anh có thể giúp tôi nói tốt vài câu với tổng giám đốc về vụ Baby Girls năm ngoái nhé, chúng tôi thật sự không cố ý đâu.”
Trần Lê không hiểu ra sao, anh ấy hỏi: “Hài lòng chuyện gì?” thì trưởng phòng kế hoạch mới nói là: “Vé tham dự của Cố Thư Di rơi ra từ túi anh, nên chúng tôi đã điều chỉnh ở hậu trường để bốc trúng cô ấy.”
“Mặc dù có hơi không minh bạch lắm, nhưng dù sao thì đó cũng không phải là giải thưởng quý giá gì, lén lút động tay động chân một chút chắc cũng không sao.”
“Hơn nữa nếu như vậy, khi tổng giám đốc sắp xếp buổi xem mắt cho cô gái này, anh tự tiến cử bản thân, người xem mắt chính đáng không phải là anh sao.”
“Như vậy sau này khi hai người kết hôn, đám cưới được tổ chức sẽ rất vinh dự, trong đám cưới hai người còn có thể cảm ơn tổng giám đốc đã kết nối mối duyên này, sau khi hai người có con thì sau này còn có thể cho con gọi tổng giám đốc là cha nuôi.”
Trần Lê nghe tới hai chữ “cha nuôi” thì phun một ngụm trà, suýt chết ngạt. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Sau đó anh ấy nhìn tổng đạo diễn tiệc cuối năm với vẻ mặt chờ đợi được ghi nhận công lao kia thì chỉ muốn cạy đầu anh ta ra xem, với cái đầu như thế này sao lại vào được Hòa Quang.
Trưởng phòng kế hoạch bỗng nhiên thấy Trần Lê đột nhiên phun trà thì luống cuống: “Trợ lý Trần?”
Trần Lê hít một hơi thật sâu, sau đó anh ấy nói rằng bản thân mình không hề liên quan tới Cố Thư Di, rồi cảnh cáo trưởng phòng kế hoạch rằng cả đời này, anh ta tốt nhất hãy giữ kín chuyện gian lận bốc thăm.
Nếu không thì thần tiên cũng không cứu nổi anh ta đâu.
Trưởng phòng kế hoạch bị thái độ nghiêm khắc của Trần Lê dọa khiến anh ta sợ hãi vô cùng.
…
Sau tiệc cuối năm, Cố Thư Di rõ ràng không có chút hứng thú nào với giải thưởng bí mật năm nay giống như những người may mắn của các năm trước.
Cô đối phó với sự quan tâm của đồng nghiệp cũng rất qua loa, nở nụ cười một cách miễn cưỡng.
Ai là thiên tài nghĩ ra cái giải thưởng bí mật vớ vẩn kia cơ chứ?
Nhưng bên kia Bùi Cận Bạch vẫn không có động tĩnh gì, cô không biết anh định làm gì, nên Cố Thư Di không kìm được mà chủ động đến tìm Bùi Cận Bạch.
Cô tranh thủ tìm anh trong giờ nghỉ.
Có lẽ do bây giờ Cố Thư Di đã có danh hiệu là “người được chọn”, cho nên khi cô muốn gặp tổng giám đốc trong giờ làm việc thì điều đó không còn là việc vượt cấp đối với cô nữa.
Đối với việc Cố Thư Di “ngẫu nhiên đi qua”, Trần Lê chỉ im lặng cúi đầu, anh ấy đưa cô vào phòng giám đốc, sau đó còn chu đáo đóng cửa lại.
“Tổng giám đốc Bùi.” Cố Thư Di bước tới, cô đối mặt, nói với người đàn ông đang ngồi trên ghế.
Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di: “Có chuyện gì sao?”
Cố Thư Di ngập ngừng mãi, cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm: “Anh có thể hủy được cái giải thưởng bí mật mà tôi đã trúng không?”
“Tôi không muốn đi xem mắt.” Cô trề môi, nói.
Bùi Cận Bạch nghe Cố Thư Di trình bày xong thì dường như anh đã nhíu mày: “Cô nghĩ tôi sẽ sắp xếp cho cô đi xem mắt ư?”
“Hả?” Cố Thư Di lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đối diện trực tiếp với đôi mắt của anh.
Ánh mắt Bùi Cận Bạch vô cùng bình tĩnh, chỉ bằng một ánh mắt ấy, anh đã nhắc nhở cô một điều.
Giữa hai người bọn họ không chỉ là mối quan hệ giữa tổng giám đốc và thực tập sinh đơn thuần.
Ngoài mối quan hệ này, còn có một mối quan hệ khác nữa.
Cố Thư Di mấp máy môi như muốn nói gì đó.
Cô vẫn là vị hôn thê nghèo khổ, hoặc là bạn gái do cha mẹ sắp xếp cho cậu ấm nhà giàu này.
Cho dù vị hôn thê này không phải là vị hôn thê có ý nghĩa thực tế, chắc Bùi Cận Bạch cũng không tới mức sắp xếp buổi xem mắt cho vị hôn thê trên danh nghĩa của mình.
Nhận ra Bùi Cận Bạch sẽ không sắp xếp buổi xem mắt cho mình, Cố Thư Di yên tâm hẳn. Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di thở phào nhẹ nhõm, nói về việc trúng giải lần này của cô: “Tôi sẽ đổi cho cô một giải thưởng khác, cô muốn gì?”
Anh cũng không ngờ lại bốc trúng Cố Thư Di, đúng là trùng hợp.
Cố Thư Di nghe anh nói sẽ đổi giải thưởng khác thì vui mừng lắm, nhưng về phần muốn giải thưởng thay đổi thành thứ khác thì cô biết mình không nên tham lam.
Cô nghĩ một lát, cô đã được giải thưởng bí mật, vậy nên nếu muốn đổi sang giải thưởng khác thì cô quyết định tham khảo giải thưởng của hai năm trước.
Vì vậy, với ánh mắt chân thành, Cố Thư Di nói: “Tổng giám đốc Bùi, hay là, anh có thể đổi cho tôi thành giải thưởng của năm kia được không, thẻ trải nghiệm làm chủ tịch trong một ngày ấy?”
Cố Thư Di thực sự cảm thấy thẻ trải nghiệm làm chủ tịch một ngày kia rất thú vị, cho đến khi người đàn ông trước mặt cô nghe yêu cầu của cô xong thì liếc nhìn cô và cười khẩy: “Cô cũng dám nghĩ thật đấy.”
Cố Thư Di bị nghẹn bởi câu nói khó hiểu của Bùi Cận Bạch, sau đó mới nhận ra rằng chủ tịch hiện tại của Hòa Quang là Bùi Viễn Phong, ba của Bùi Cận Bạch, nếu cô muốn trải nghiệm một ngày làm chủ tịch của Hòa Quang, thì tương đương với việc muốn làm…
Ba của Bùi Cận Bạch.
Cố Thư Di: “...”
“Xin lỗi tổng giám đốc Bùi.” Cố Thư Di nhanh chóng xin lỗi vì sự đường đột của mình, cô cảm thấy mình trúng giải này còn phiền phức hơn không trúng: “Vậy anh muốn đổi thành gì thì đổi thành cái đó đi.”
Bùi Cận Bạch từ chối đề xuất của cô xong, anh nhìn thấy cô cúi đầu rũ mắt, không có chút hứng thú nào thì đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút khó chịu.
“Cô thật sự không muốn thứ gì khác sao?”
“Trừ thẻ trải nghiệm làm chủ tịch một ngày ra.”
Cố Thư Di tiếp tục cúi đầu, hơi chun mũi: “Không có gì cả.”
Bùi Cận Bạch nhịn một lúc mới không nói cho cô thẻ trải nghiệm làm chủ tịch một ngày.
Sau một lúc im lặng, Bùi Cận Bạch nhìn cô cúi đầu trông đầy buồn bã, anh nói: “Vậy thì tôi sẽ sắp xếp.”
Cố Thư Di đáp lại, không có chút cảm xúc nào: “Vâng.”
…
Cố Thư Di không biết Bùi Cận Bạch sẽ sắp xếp đổi giải thưởng bí mật nào cho cô.
Tuy nhiên, cô cũng không mong đợi gì nhiều về giải thưởng bí mật được dàn xếp lại này, cô nghĩ miễn là không phải đi xem mắt với ai đó là tốt lắm rồi. Rồi tới cuối tuần, cô nhận được tin nhắn từ Trần Lê.
Anh ấy nói rằng trước Tết, tổng giám đốc Bùi sẽ có một chuyến công tác cuối cùng của năm đến thành phố S, nếu cô muốn, giải thưởng bí mật có thể được đổi thành đi công tác cùng tổng giám đốc Bùi, cô nghĩ sao?
Biết được tin này, Cố Thư Di trợn mắt há hốc mồm nhìn vào điện thoại, mọi tâm trạng u ám vì trúng giải thưởng bí mật mà chẳng biết là tốt hay là xấu trước đó bỗng nhiên tan biến sạch.
Giải thưởng bí mật của cô được đổi thành cái này á?!
Điều này còn hấp dẫn hơn thẻ trải nghiệm làm chủ tịch một ngày nhiều!
Bùi Cận Bạch đi công tác không ít lần, nhưng điều đó không có nghĩa là ai trong công ty cũng có thể đi cùng anh.
Trong phòng giám đốc, không có mấy người đủ tiêu chuẩn đi công tác cùng tổng giám đốc, huống chi cô chỉ là một thực tập sinh.
Một chuyến công tác của tổng giám đốc một công ty lớn, từ khâu chuẩn bị trước đến việc sắp xếp khi đến nơi và báo cáo tổng kết khi kết thúc chuyến đi, cho dù không có nhiều thứ có thể cho cô học hỏi, nhưng được chứng kiến cũng là một trải nghiệm vô giá.
“Có chứ! Tôi muốn đi!”
“Cảm ơn trợ lý Trần!” Giọng Cố Thư Di không giấu được sự phấn khích.
Nghe giọng phấn khích của cô, Trần Lê không khỏi cười: “Cô nên cảm ơn tổng giám đốc Bùi.”
“Chuyến đi khởi hành vào thứ Ba tuần sau, cô có thể bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ rồi đấy.”
Cố Thư Di: “Được luôn!”
Trần Lê cúp máy trước.
Cố Thư Di biết mình có thể đi công tác cùng Bùi Cận Bạch thì vui mừng nhanh chóng thu dọn hành lý.
Khi đang thu dọn đồ đạc, Cố Thư Di định hỏi Trần Lê về vé máy bay và những sắp xếp của công ty, nhưng sau đó cô nhận được tin nhắn từ Trần Lê, kế hoạch cụ thể và chi tiết của chuyến công tác lần này, bao gồm cả việc sẽ đi bằng máy bay tư nhân, khách sạn cũng đã được đặt rồi. Lần này cô sẽ là trợ lý thực tập của Bùi Cận Bạch trên danh nghĩa mà thôi, cô chỉ cần đi theo anh là được.
Cố Thư Di vội vàng đáp lại bằng biểu cảm đồng ý.
Rồi cô phát hiện mình thiếu một số đồ vệ sinh cá nhân có thể mang lên máy bay.
Cô quyết định ra ngoài mua những thứ cần thiết cho chuyến công tác luôn. Khi quay về, vừa ra khỏi thang máy, cô đã gặp Bùi Cận Bạch cũng vừa từ bên ngoài về.
“Tổng giám đốc Bùi.” Cố Thư Di nhìn thấy người đàn ông trong thang máy thì chào hỏi theo thói quen.
Bùi Cận Bạch nhìn thấy Cố Thư Di đang rất vui vẻ đứng ngoài thang máy, sau đó anh nhìn túi đồ mà cô đang cầm.
“Trần Lê đã thông báo với cô rồi?”
Cố Thư Di vào thang máy, gật đầu: “Vâng!”
“Cảm ơn tổng giám đốc Bùi.” Với giải thưởng bí mật được thay đổi này, Cố Thư Di nhìn Bùi Cận Bạch, chân thành nở một nụ cười.
Nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, Bùi Cận Bạch không thể không cười theo.
Người đàn ông ấy nhếch môi, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào trán cô:
“Cô vui đến vậy sao?”