Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 34

Cố Thư Di há miệng thở d ốc sau khi ý thức được Bùi Cận Bạch muốn đưa cô trở lại trường học, cô đáp ngay theo phản xạ: “Không, không cần đâu tổng giám đốc Bùi.”

 

“Tôi tự bắt xe là được, không cần làm phiền anh đâu.”

 

Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di từ chối nhanh như vậy thì cau mày lại.

 

“Cố Thư Di, tôi có gì mà cô phải trốn tránh?”

 

Cố Thư Di: “...”

 

...

 

Vì vậy dưới hầm gửi xe, Cố Thư Di lại ngồi lên xe của Bùi Cận Bạch.

 

Cô kéo dây an toàn ra thắt lại, sau đó nhìn người đàn ông ngồi vào ghế lái bên cạnh.

 

Bùi Cận Bạch hỏi Cố Thư Di muốn đến cổng nào của trường đại học.

 

“Cửa phía nam.” Cố Thư Di nói với màn hình điều khiển.

 

Bản đồ hiện lên toàn bộ lộ trình mất khoảng hai mươi tám phút.

 

Xe vững vàng khởi động.

 

Bùi Cận Bạch lái xe, trong xe lập tức im lặng không còn tiếng động gì.

 

Cố Thư Di ngồi nép vào ghế lái phụ, suốt dọc đường chỉ nhìn đèn đường lùi dần.

 

“Vất vả cho anh rồi tổng giám đốc Bùi.” Một lúc sau Cố Thư Di mở miệng nói.

 

Bùi Cận Bạch nhìn con đường vắng vẻ trước mặt: “Không có gì.”

 

Anh không ngờ tối nay Cố Thư Di lại từ trường học đến, còn tưởng rằng cô đang ở dưới tầng.

 

“Ngày mai anh còn phải dậy sớm đi làm nữa.” Cố Thư Di nhìn thoáng qua đồng hồ bây giờ rồi nói thêm.

 

Bùi Cận Bạch: “Không phải cô cũng phải đi họp lớp sao?”

 

“Ở đó nói chuyện gì?” Anh thuận tiện hỏi một câu.

 

Cố Thư Di: “Chỉ là nói về việc học kỳ sau nộp luận văn tốt nghiệp, cả kỳ nghỉ đông và lễ tốt nghiệp thôi.”

 

Bùi Cận Bạch nghe xong thì “ừm” một tiếng, lại hỏi: “Kỳ nghỉ đông cô định làm gì?”

 

Cố Thư Di nghe thấy kế hoạch kỳ nghỉ đông thì vội vàng quay đầu nhìn ông chủ lớn bên cạnh: “Đương nhiên là đến công ty thực tập rồi.”

 

Bọn họ hỏi, cô có thể thực tập trong văn phòng tổng giám đốc đến mùa xuân năm sau không, sau đó được nhận lên chính thức, nếu thông qua thì sẽ có thể biến giấc mơ của cô thành sự thật sau khi tốt nghiệp, nếu cô không vượt qua thì sẽ được offer vào GNP, đây cũng là một lựa chọn tốt đối với sinh viên mới tốt nghiệp.

 

Bùi Cận Bạch: “Lễ mừng năm mới thì sao?”

 

Cố Thư Di nghe vậy thì hơi sững sờ, suy nghĩ một lát rồi lắc đầu đáp: “Tôi chưa nghĩ ra.”

 

“Đến lúc đó rồi nói sau.”

 

Sau đó hai người không nói gì nữa, cuối cùng xe cũng đến cổng phía nam đại học Sư phạm.

 

Cổng nam của đại học Sư phạm là một cánh cổng nhỏ trong khuôn viên trường, bởi vì nó gần ký túc xá nhất nên Cố Thư Di mới muốn đến đây.

 

Đã muộn rồi, vẫn còn vài sinh viên đứng ở cửa vừa mới quay lại trường, thậm chí còn có mấy đôi tình nhân lưu luyến không rời.

 

“Cảm ơn anh tổng giám đốc Bùi.” Xe còn chưa dừng mà cô đã bắt đầu nói cảm ơn.

 

Bùi Cận Bạch dừng xe lại.

 

Trời đã khuya, vì vậy anh xuống xe nhìn Cố Thư Di đi vào trường.

 

Cố Thư Di thấy anh cũng xuống xe.

 

Bùi Cận Bạch ra hiệu về phía cổng trường: “Vào đi.”

 

Cố Thư Di nhìn người đàn ông trước mặt cố ý xuống xe đưa cô đi vào trường, bỗng nhiên bối rối không biết tối nay mình đã làm ra chuyện gì không hay có phải không.

 

Rõ ràng chỉ là ở cùng nhau bình thường, cho dù Bùi Cận Bạch là sếp thì cô cũng không cần cứng ngắc như vậy, làm anh không vui hỏi cô rằng có phải trên người anh có gai và độc không.

 

Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di đứng yên trước mặt thì hỏi: “Sao cô không đi vào?”

 

Cố Thư Di ngẩng đầu lên. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

Bùi Cận Bạch đối diện với khuôn mặt ngẩng lên của Cố Thư Di, anh đang định hỏi cô có gì muốn nói không thì người trước mặt chợt tiến lên từng bước.

 

Cố Thư Di bỗng ôm lấy Bùi Cận Bạch.

 

Nhưng cũng không thể nói là ôm, hai tay cô đều nằm gọn trong tay áo, cổ ngẩng thẳng, như thể khoác một chiếc áo dày rồi chạm vào áo khoác của Bùi Cận Bạch.

 

Cố Thư Di làm xong thì lùi người về.

 

“Xin lỗi anh, tổng giám đốc Bùi.”

 

“Là tại tôi không đúng, anh rất tốt, trên người cũng không có độc hay gai gì.”

 

Cố Thư Di nói xin lỗi xong thì lập tức xoay người chạy vào trường.

 

Bùi Cận Bạch đứng nguyên tại chỗ.

 

Người đàn ông bất ngờ, dường như còn chưa hoàn hồn lại sau giây phút vừa rồi, mãi đến khi thấy bóng lưng bỏ chạy của Cố Thư Di biến mất trong tầm mắt anh.

 

Bùi Cận Bạch nhắm mắt lại.

 

...

 

Cố Thư Di rón rén trở về ký túc xá.

 

Khi cô về bạn cùng phòng của cô đã ngủ hết rồi, sáng hôm sau lúc cô thức dậy họ mới hỏi tối qua đang ở trên giường tự dưng hớt hải ra ngoài làm gì, mấy giờ thì về.

 

Cố Thư Di chỉ có thể trả lời do ông chủ của công ty thực tập tạm thời có việc tìm nên nửa đêm mới ra ngoài tăng ca.

 

Cuộc họp lớp của giáo viên chủ nhiệm vào cuối học kỳ kéo dài hơn một tiếng, vẫn là những chuyện quan trọng như trước, còn có công tác thống kê nơi ở của các sinh viên trong lớp vào kỳ nghỉ đông, cho dù ở lại trường, đi thực tập hay về nhà.

 

Cố Thư Di tạm thời điền là đi thực tập.

 

Sau đó dù sao hôm nay các thực tập sinh cũng xin phép nghỉ ở công ty, buổi chiều Cố Thư Di đến trung tâm thương mại gần trường dạo một vòng.

 

Thuận tiện trò chuyện về liên hoan cuối năm của các công ty.

 

Đường Điền biết Hòa Quang đã mời Nghiêm Chuẩn tham gia buổi liên hoan năm nay, sau đó cô ấy hét lên một tiếng “chết tiệt” rồi điên cuồng lắc cánh tay Cố Thư Di xin cô lấy vé cho cô ấy, cô ấy cũng muốn tham gia.

 

Cố Thư Di không biết mình có thể dẫn theo người đi cùng hay không, cho nên cô hỏi Đường Điền trước khi nào thì công ty của cô ấy liên hoan cuối năm.

 

Sau đó hai người mới biết, các công ty liên hoan cuối năm vào cùng một ngày, không thể đi được.

 

Đường Điền tức giận mắng chửi công ty chó má, người ta liên hoan cuối năm thì mời Nghiêm Chuẩn, còn công ty họ liên hoan cuối năm thì bắt các thực tập sinh trong công ty còn lập một nhóm để đi lên biểu diễn cho lãnh đạo xem.

 

Công ty cứt chó sớm ngày đóng cửa.

 

Cố Thư Di không nhịn được mà cười: “Đóng cửa thì ai phát lương cho cậu?”

 

Nói đến tiền lương, cơn phẫn nộ của Đường Điền mới giảm xuống một ít.

 

Mặc dù công ty đáng ghét này tăng ca nhiều, các quy định cũng biến thái nhưng đãi ngộ và tiền lương ở trong ngành rất tốt, thực tập sinh cũng nhiều.

 

Sau đó bởi vì không được gặp Nghiêm Chuẩn, Đường Điền chỉ có thể nhờ Cố Thư Di lúc đó chụp thêm vài tấm ảnh của Nghiêm Chuẩn cho cô ấy, đồng thời an ủi cô ấy mệt mỏi vật lộn với buổi liên hoan cuối năm phải lên sân khấu biểu diễn cho lãnh đạo xem với trái tim nhỏ chịu bao đau đớn.

 

Cố Thư Di gật đầu đồng ý.

 

Rất nhanh đã đến ngày tổ chức buổi liên hoan cuối năm của Hòa Quang.

 

Một ngày trước buổi liên hoan cuối năm, năm đồng nghiệp điều hành chương trình được đặc biệt phê chuẩn không cần đi làm buổi chiều, để luyện tập tiết mục cuối cùng, sau đó sẽ thể hiện phong thái ông chủ của họ trên sân khấu.

 

Trước đó Cố Thư Di đã quay video các tiết mục của mọi người, cũng được phê chuẩn không cần đi làm để giúp đỡ hậu cần cho các buổi diễn tập của đồng nghiệp trong chương trình.

 

Lần này thư ký Cao đã lấy phòng tập nhảy trước, bộ phận khác muốn cùng sử dụng thì bị lạnh lùng từ chối, lý do là muốn giữ bí mật tạo hình và nội dung tiết mục của họ.

 

Trang phục biểu diễn của mọi người mua cũng đã kịp giao đến trước buổi liên hoan cuối năm.

 

Bởi vì có tiết mục nhảy của nhóm nhạc nữ nên đã mua trang phục giống bài hát của nhóm Baby girls.

 

Cố Thư Di thấy LiLy lấy ra một chiếc váy lấp lánh màu hồng trong gói hàng.

 

Phong cách tổng thể của trang phục nhóm nữ tương tự nhau, nhưng kiểu dáng mỗi bộ cũng khác biệt. Của Tráng Tráng là một bộ đồ màu hồng đầy lông giả, vừa lấy ra đã rớt đầy đất, của thư ký Cao là áo sơ mi trắng với quần bút chì màu hồng, còn lại là màu hồng và tím.

 

Trước đây Cố Thư Di chưa từng cảm nhận được, nhưng vào lúc này khi nhìn thấy những bộ đồ biểu diễn này cô lập tức nuốt nước miếng, đột nhiên có linh cảm khủng khiếp rằng năm nay danh tiếng của văn phòng tổng giám đốc khó mà giữ được.

 

Mọi người mặc đồ và nhảy thử một lần, để Cố Thư Di quay lại cho họ.

 

Một lát sau, Cố Thư Di cũng đợi được nhóm nhảy của tổng giám đốc đi ra từ phòng thay đồ.

 

Sau đó cô hít vào một hơi.

 

Hình ảnh rất đẹp, cụ thể là đánh thẳng vào thị giác.

 

Bộ đồ lông của Tráng Tráng rụng theo mỗi bước đi, lại nhìn dáng vẻ bọn họ trong gương, cô không nhịn được mà hỏi LiLy, người phụ trách trang phục: “Không phải khoa trương quá sao?”

 

Chiếc váy màu hồng của LiLy tỏa sáng theo từng bước đi, cô ấy xoay một vòng trước gương ngắm nghía rồi nói: “Cô thì biết cái gì.”

 

“Trang phục biểu diễn là phải khoa trương.”

 

“Lên sân khấu mới không mờ nhạt.”

 

Thư ký Cao có vẻ rất thích chiếc quần bó sặc sỡ của mình, còn đang chụp ảnh tự sướng trước gương.

 

LiLy: “Thay quần áo rồi thì mau luyện tập thôi.”

 

Tiếng nhạc lại vang lên, Cố Thư Di đứng trên ghế, giơ điện thoại lên quay lại video luyện tập hoàn chỉnh của mọi người với trang phục biểu diễn.

 

Mọi người đều đang mặc trang phục nhảy, khoác lên mình phong thái của ngôi sao lớn, lần này nhảy rất hoàn hảo, sau đó cùng ngồi xuống sàn mà xem lại video, gào thét muốn đăng lên mạng, chắc chắn sẽ đạt một triệu lượt xem.

 

Sau khi luyện tập và quay video xong, cả nhóm ngồi trên đất nghỉ ngơi uống nước, nói về buổi liên hoan cuối năm ngày mai.

 

Ngoài phần được mong đợi nhất là sự xuất hiện của các ngôi sao ở buổi liên hoan cuối năm của Hòa Quang thì còn có phần trúng thưởng.

 

Giải nhất năm ngoái là chuyến đi du lịch đến Maldives sang chảnh mười ngày cho hai người.

 

Giải nhất năm nay, thư ký Cao đã nghe ngóng được, là một tour thám hiểm Nam Cực trong mười lăm ngày.

 

Cố Thư Di há hốc miệng sau khi nghe thấy giải nhất này, chỉ có thể sững sờ trước sự hào phóng không tình người của ông chủ, cho dù là tặng chuyến đi du lịch hay phát lương, số ngày đi cũng không bị trừ vào ngày nghỉ phép năm.

 

Nhưng mặc dù giải nhất hấp dẫn đấy nhưng suy cho cùng, xác suất rất nhỏ. May mắn là Hòa Quang cực kì hào phóng, phần quay trúng thưởng mỗi năm, mọi người đều được giải thưởng ít nhất là robot dọn dẹp.

 

Cố Thư Di biết giải thưởng cơ bản là robot dọn dẹp thì lập tức vui mừng.

 

Sau đó, mấy người lại tò mò về giải thưởng bí mật của buổi liên hoan cuối năm năm nay là gì.

 

Hòa Quang có một quy định, mỗi năm khi kết thúc bốc thăm trúng thưởng sẽ rút thêm một giải vô cùng bí mật, nhưng “giải thưởng lớn” này không nhắc đến giá trị bao nhiêu, mà chỉ quan tâm đến sự giải trí.

 

Năm ngoái giải bí mật là thẻ trải nghiệm làm tổng giám đốc một ngày, cho phép trải nghiệm cảm giác làm tổng giám đốc một ngày trong văn phòng tổng giám đốc.

 

Năm trước nữa là bữa tối với các giám đốc điều hành hàng đầu của công ty, hai người được chọn ngẫu nhiên cuộc trò chuyện 1 - 1 kéo dài một tiếng.

 

Nếu buổi liên hoan cuối năm của công ty có rút loại giải thưởng này thì chắc chắn nhân viên sẽ ngất xỉu mất, nhưng vì Hòa Quang đã có phần rút thăm trúng thưởng, ngay cả những nhân viên rút thăm cũng không phàn nàn nhiều, cùng lắm là một người may mắn được ông trời chọn, hoàn toàn chỉ vì mua vui. Vì vậy, mỗi khi phần rút thăm trúng thưởng của buổi liên hoan cuối năm diễn ra đều mang lại tiếng cười lớn.

 

Cố Thư Di cảm thấy thẻ trải nghiệm làm tổng giám đốc của năm ngoái khá thú vị.

 

“Vậy giải bí mật năm nay là gì?” LiLy tò mò hỏi thư ký Cao tinh thông mọi việc.

 

“Năm nay à...” Thư ký Cao thần bí nhìn qua mọi người sau đó mới  tiết lộ: “Có liên quan đến tổng giám đốc của chúng ta.”

 

Anh ta nghe được về giải thưởng bí mật năm nay trong buổi liên hoan cuối năm của Hòa Quang, người đã kết hôn sẽ được bốc thăm, tổng giám đốc sẽ sắp xếp một buổi và tham gia bữa tối gia đình của họ một lần, người chưa kết hôn bốc thăm thì sẽ sắp xếp một người cho bạn làm quen.

 

“Vãi hahaha.” Đồng nghiệp nghe vậy thì bật cười: “Tổng giám đốc đồng ý sao?”

 

“Sao tôi giới thiệu bà tôi với tổng giám đốc trong bữa cơm gia đình được?”

 

Thư ký Cao: “Được tiết lộ cả rồi, chắc là tổng giám đốc đã phê duyệt  rồi.”

 

Cố Thư Di cũng không khỏi bật cười khi nghe đến giải thưởng đặc biệt năm nay, cô thật sự ngưỡng mộ sự sáng tạo hàng năm này.

 

Sau đó biết được tổng giám đốc đã đồng ý thì lại nghĩ đến Bùi Cận Bạch.

 

Thật ra cũng không phải khó thực hiện, đi ăn tối với gia đình và đặt một khách sạn năm sao với xe sang đưa đón, hẹn hò giấu mặt, Hòa Quang lớn như vậy, có rất nhiều nhân viên, tìm một người phù hợp với nhân viên lại cùng độ tuổi trên hệ thống rồi đặt một nhà hàng cho cặp đôi là được.

 

Nhưng ngay cả khi không khó để làm thì nó luôn sẽ thú vị hơn khi có tổng giám đốc tham gia, cho thấy sự thoải mái và hào phóng của tổng giám đốc.

 

Hình như LiLy cũng đang suy nghĩ về nội dung giải thưởng bí mật này, cô ấy ôm tay nói: “Người chưa kết hôn mà rút được thì sẽ được tổng giám đốc sắp xếp một cuộc hẹn hò giấu mặt sao?”

 

“Tôi cảm thấy những người kết hôn để tổng giám đốc đến bữa cơm gia đình, còn người chưa kết hôn thì được sắp xếp cuộc hẹn hò giấu mặt, liệu có...” Cô ấy vừa nói mắt vừa tỏa sáng: “Liệu chưa kết hôn có thể hẹn hò giấu mặt với tổng giám đốc hay không nhỉ.”

 

“Như vậy mới có sức hấp dẫn, nếu không thì gọi gì là giải thưởng bí mật chứ!”

 

“Cô nghĩ hay vậy.” Mấy người còn lại đồng thanh nói.

 

Đôi mắt của thư ký Cao nhìn thấu mọi thứ: “Cô có cần để lộ tâm tư rõ ràng vậy không?”

 

“Cẩn thận vợ sắp cưới của tổng giám đốc đến công ty xé xác cô ra đấy.”

 

Cố Thư Di: “...”