Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 22

Ở phía bên kia, sau khi hoàn thành nhiệm vụ giao đồ xong, quản lý tòa nhà vừa xuống đến tầng mười tám đã lập tức nhắn tin báo cáo nhiệm vụ thành công tốt đẹp, cả người đều là dáng vẻ tràn ngập niềm vui, chỉ thiếu điều nhảy cẫng lên.

 

Trên đời này có lẽ không có gì phấn khích hơn việc nhốt chủ nhân của tầng thượng trong thang máy hơn nửa tiếng, ban đầu lo sợ đến mức muốn lấy cái chết để tạ lỗi, kết quả lại nhận được nhiệm vụ bảo anh ta lập tức chạy đi mua một món quà, làm xong sẽ không tính toán lỗi lầm đêm nay nữa.

 

Đương nhiên anh ta sẽ không màng dầu sôi lửa bỏng mà đi làm rồi.

 

Mặc dù các cửa hàng trong trung tâm thương mại đều đã đóng cửa nhưng khách hàng tầm cỡ như vậy muốn mua đồ, đương nhiên là dù quản lý của cửa hàng bây giờ có đang đi nghỉ dưỡng ở bờ biển lúc ba giờ sáng cũng sẽ bay về mở cửa buôn bán. Quản lý tòa nhà đến cửa hàng chọn lựa cẩn thận, còn chu đáo chụp từng mẫu gửi cho Bùi Cận Bạch.

 

Biết đây là quà sinh nhật, sau khi chọn xong anh ta còn cố ý hỏi tổng giám đốc Bùi có muốn cửa hàng giúp anh viết một tấm thiệp không.

 

Người đàn ông ở đầu dây bên kia dường như suy nghĩ một lát, sau đó trả lời: "Viết đi."

 

Quản lý tòa nhà nghe giọng của người đàn ông lại không nhịn được mà nhớ đến cô Cố xinh đẹp ngây thơ động lòng người bị nhốt trong cùng thang máy với anh tối nay, suy nghĩ lập tức bay xa.

 

"Vâng, tổng giám đốc Bùi." Lúc đó anh ta cười vui vẻ cứ như món quà này tặng cho anh ta vậy.

 

...

 

Tầng mười chín.

 

Bùi Cận Bạch nhận được tin nhắn báo cáo nhiệm vụ đã hoàn thành của quản lý tòa nhà.

 

Người đàn ông nhìn vào tin nhắn này, dường như đang suy nghĩ điều gì, một lát sau, anh lại nhận được tin nhắn từ một người khác.

 

Một bức ảnh, kèm theo dòng chữ: "Tổng giám đốc Bùi, xin hỏi... đây là quà của anh à?"

 

Bùi Cận Bạch nhìn thấy chiếc vòng tay trong ảnh. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

"Ừ."

 

Sau đó, anh thấy dòng chữ trên màn hình trò chuyện biến thành "Đối phương đang nhập...", chỉ là dòng chữ "Đối phương đang nhập..." này kéo dài đến mấy phút, đủ thời gian để viết một bài luận văn dài luôn rồi nhưng vẫn không có động tĩnh gì.

 

Cuối cùng chỉ có hai dòng tin nhắn ngắn gọn:

 

"Cảm ơn tổng giám đốc Bùi, làm anh tốn kém rồi!"

 

"Cúi người.jpg"

 

Bùi Cận Bạch xem xong tin nhắn "Cúi người.jpg", đặt điện thoại di động xuống.

 

Anh đột nhiên không thể nói rõ tâm trạng lúc này của mình là gì.

 

Chỉ biết rằng ban đầu mình không hề có ý định tặng quà sinh nhật cho Cố Thư Di nhưng có lẽ do sự cố trong thang máy tối nay nên cuối cùng vẫn tặng.

 

Bùi Cận Bạch nghĩ về chiếc vòng tay kia.

 

Sau đó anh tự nhủ rằng đó chỉ là một món quà bình thường mình tiện tay tặng mà thôi.

 

...

 

Tầng mười tám.

 

Cố Thư Di nhìn tin nhắn trả lời rằng chiếc vòng tay này đúng thật là của Bùi Cận Bạch, chỉ có thể cẩn thận cất chiếc vòng tay này đi, để chung với sợi dây chuyền bà cụ Hà tặng cho cô lần đầu tiên cô đến biệt thự Thanh Sơn.

 

Sau đó cô tự nhủ rằng với thân phận của Bùi Cận Bạch thì việc anh tặng chiếc vòng tay này rất bình thường, biết sinh nhật của cô nên tiện tay tặng một món quà, hình như cũng không phải chuyện gì đặc biệt.

 

...

 

Mùa đông ở thành phố B bắt đầu lạnh dần.

 

Chớp mắt đã đến tháng mười hai, Cố Thư Di nhìn vào số tiền năm mươi nghìn nhân dân tệ mỗi tháng đều đặn gửi vào tấm thẻ mà bà cụ Hà tặng cho mình, trong lòng nhất thời cảm thấy lo lắng không yên.

 

Lúc đó quản gia Hách đưa tấm thẻ cho cô, ông ấy nói để sau này cô chi tiêu vào việc hẹn hò và tặng quà cho Bùi Cận Bạch. Kết quả là tiền mỗi tháng đều đặn đến tay nhưng cô hình như vẫn luôn không tiêu đến.

 

Lần duy nhất tặng quà là ghim cài áo, bởi vì nghĩ rằng không liên quan đến mục đích hẹn hò nên cô đã dùng tiền của bản thân. Lần hẹn hò duy nhất thì cô lại uống say, đương nhiên là tiền không tiêu đến, còn nhận được lời nhận xét thẳng thắn của Bùi Cận Bạch: "Sau này ra ngoài ra ngoài tốt nhất cô đừng uống rượu."

 

Cô cũng không biết vai diễn "đối tượng hẹn hò nghèo khó do người lớn sắp đặt" của mình bao giờ mới đóng máy kết thúc.

 

Cơ mà công việc tại văn phòng tổng giám đốc thì càng ngày càng trở nên quen thuộc.

 

Gần đây cả văn phòng tổng giám đốc đều đang bận rộn chuẩn bị cho một buổi tiệc rượu.

 

Đó là một buổi tiệc rượu thương mại quy tụ các công ty đã được niêm yết ở thành phố B, hàng năm đều được tổ chức vào khoảng thời gian này, do các công ty lớn thay nhau chủ trì để tạo ra một sân chơi trao đổi giữa các công ty được niêm yết. Năm nay đến lượt Hòa Quang và người chủ trì đương nhiên là tổng giám đốc của Hòa Quang, Bùi Cận Bạch rồi.

 

Cố Thư Di đi theo chị Lưu và một đồng nghiệp khác phụ trách liên lạc với khách sạn về địa điểm tổ chức trước.

 

Toàn bộ văn phòng tổng giám đốc bận rộn suốt nửa tháng, buổi tối hôm trước khi bắt đầu, Cố Thư Di và chị Lưu còn cùng nhau thức đêm để xác nhận việc sắp xếp địa điểm với khách sạn. Chiều thứ bảy, thảm đỏ một mét cuối cùng cũng được trải xong, buổi tiệc rượu chính thức bắt đầu.

 

Hôm nay, Cố Thư Di mặc một chiếc áo sơ mi voan công sở màu xanh nhạt kết hợp với chân váy chữ A, đeo thẻ công tác trên cổ, nhìn thấy khách mời đã lục tục tiến vào hội trường.

 

Cô bỗng nhớ lại buổi lễ đính hôn đầy xa hoa mà cô và Bùi Cận Bạch đã cùng nhau tham dự lần trước.

 

Đều là những dịp tụ họp đông đủ nhưng buổi tiệc rượu thương mại hôm nay rõ ràng khác với buổi lễ đính hôn lần trước. Ngay cả nữ khách mời cũng ăn mặc rất trang trọng, không có những "cô chiêu" con nhà quyền quý chanh chua yếu ớt mặc lễ phục dạ hội. Các đại gia có thể mang theo thư ký, phiên dịch, trợ lý, duy chỉ không mang theo bạn trai bạn gái chỉ có tác dụng để trưng.

 

Cố Thư Di tìm thấy Bùi Cận Bạch lặng lẽ tiến vào hội trường từ phía sau.

 

Hôm nay người đàn ông mặc một bộ vest màu xanh đậm tinh tế, đeo cà vạt cùng màu nổi bật giữa đám đông, đang đứng đó vừa chỉnh lại khuy cài áo sơ mi vừa nghe các quản lý cấp cao báo cáo gì đó.

 

Cố Thư Di nhận ra hình như Bùi Cận Bạch đã cắt tóc, hôm nay tóc mái đều được vuốt ngược lên để lộ cái trán trơn bóng, trông càng thêm phong độ và quý phái.

 

"Tổng giám đốc Bùi." Cố Thư Di chờ quản lý cấp cao báo cáo xong rồi mới cẩn thận đi tới.

 

Từ khi thực tập ở Hòa Quang đến nay, ngoài lần bị Trần Lê gọi đi tham gia một cuộc họp trực tuyến sau giờ làm, cô gần như không cùng xuất hiện với Bùi Cận Bạch lần nào, nói trắng ra là với chức vị của hai người trong công việc, muốn có giao thiệp gì cũng rất khó khăn. Nhưng trong buổi tiệc ngày hôm nay, hình như vừa rồi Trần Lê có chuyện gì bị gọi đi, trông thấy Cố Thư Di, anh ấy bèn giao cho cô bản thảo bài phát biểu, bảo cô lát nữa gặp tổng giám đốc Bùi thì đưa cho anh.

 

Bùi Cận Bạch nhìn thấy Cố Thư Di cũng xuất hiện trong buổi tiệc ngày hôm nay. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

Hòa Quang không có yêu cầu về trang phục, nhân viên có thể mặc thoải mái khi đi làm. Số lần anh gặp Cố Thư Di ở công ty không nhiều, bộ đồ hôm nay cô mặc anh cũng mới thấy lần đầu.

 

Bùi Cận Bạch biết rõ mắt nhìn của bà nội mình luôn rất khắt khe, bà ấy chọn Cố Thư Di chắc chắn vẻ bề ngoài cũng là một yếu tố quan trọng.

 

Anh cũng chưa từng phủ nhận vẻ đẹp của Cố Thư Di.

 

Cố Thư Di cảm nhận được hôm nay Bùi Cận Bạch hình như đã nhìn cô thêm mấy lần, sau đó đưa vật đang cầm trong tay cho anh.

 

"Đây là thứ trợ lý Trần vừa rồi nhờ tôi giao cho anh."

 

Bùi Cận Bạch nhìn thấy thứ Cố Thư Di đang cầm là bản thảo cho bài phát biểu khai mạc lát nữa của mình.

 

Chỉ là so với bản thảo bài phát biểu, ánh mắt của anh lại bị thu hút bởi chiếc vòng tay vỏ sò màu đỏ trên cổ tay đang cầm bản thảo bài phát biểu kia hơn.

 

Cổ tay cô nhỏ, đeo vòng tay lên cũng rất đẹp, màu đỏ của vỏ sò càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc.

 

Cố Thư Di thấy ánh mắt của Bùi Cận Bạch lại rơi vào chiếc vòng tay của mình. 

 

Đây là món quà sinh nhật anh tặng cô lần trước.

 

Dù biết đối với Bùi Cận Bạch đây có lẽ chỉ là một món quà tiện tay tặng nhưng Cố Thư Di vẫn cảm thấy nó quá quý giá nên cô vẫn luôn cất không dám đeo. Chỉ là trong buổi tiệc thương mại trang trọng ngày hôm nay, sáng nay lúc thay đồ cô cảm thấy cổ tay hơi trống trải, chợt nhớ tới chiếc vòng tay này.

 

Quà sinh nhật của ông chủ tặng chắc chắn không thể bán đi được rồi, thay vì để nó bám bụi, tìm một dịp trang trọng để đeo cũng được.

 

Lúc này, Cố Thư Di thấy Bùi Cận Bạch đang nhìn vào món quà sinh nhật trên cổ tay mình bèn chủ động ngẩng đầu nở nụ cười, bồi thêm một câu: "Cảm ơn tổng giám đốc Bùi."

 

Bùi Cận Bạch nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Cố Thư Di, nhận lấy bản thảo bài phát biểu: "Ừ."

 

Buổi tiệc chính thức bắt đầu.

 

Khách mời đã đến đông đủ ngồi vào chỗ, Hòa Quang là bên phụ trách tổ chức buổi tiệc thương mại của các công ty đã được niêm yết của thành phố B năm nay, tổng giám đốc Bùi Cận Bạch là người đầu tiên lên sân khấu phát biểu.

 

Cố Thư Di từ hậu trường nhìn thấy dáng vẻ lên phát biểu của Bùi Cận Bạch.

 

Dù cầm theo bản thảo bài phát biểu nhưng suốt cả quá trình anh chưa từng cúi đầu xuống đọc, đối diện với những người ngồi bên dưới, từng câu từng chữ anh nói ra đều trôi chảy và bình tĩnh. Hai năm qua, trong ngành dường như không còn ai dám coi anh chỉ là một "cậu ấm" nhận lệnh lúc lâm nguy lên nhậm chức vì ba gặp vấn đề sức khỏe nữa. Thành tựu anh đạt được đã đủ chứng tỏ anh sẽ đích thân dẫn dắt Hòa Quang tạo ra một kỳ tích mới.

 

Bài phát biểu của Bùi Cận Bạch kết thúc bằng việc nhấn mạnh vào trách nhiệm xã hội của các doanh nghiệp lớn, lại đưa ra lời cảnh tỉnh rằng càng là doanh nghiệp lớn càng phải đi đầu làm gương, bất kể là đối nội hay đối ngoại.

 

Dưới khán đài vang lên một tràng pháo tay.

 

Tiếp theo là bài phát biểu của những đại diện công ty khác. Sau khi tất cả các bài phát biểu và phần mở đầu kết thúc thì đến tiết mục chính của buổi họp mặt này - tiệc rượu.

 

Những người có thể đưa công ty lên sàn chứng khoán hiển nhiên không phải là người sợ giao tiếp xã hội. Trong thời gian hoạt động tự do, đại sảnh bữa tiệc tràn ngập tiếng cụng ly và những cuộc trò chuyện xã giao.

 

Công việc hôm nay của Cố Thư Di còn chưa kết thúc, mặc dù không có nhiệm vụ cụ thể nhưng cô vẫn luôn trong trạng thái sẵn sàng đợi lệnh.

 

Một lúc sau, lão Cao, thư ký của tổng giám đốc vội vội vàng vàng bảo cô ra ngoài tìm trợ lý Trần đang ở đâu, nói rằng chủ tịch của công ty Aoma tối nay muốn hẹn gặp riêng tổng giám đốc Bùi, bảo trợ lý Trần đến đó thông báo trước.

 

Trong hoàn cảnh xã giao như thế này đương nhiên không thể kiểm tra điện thoại trước mặt người khác, chỉ có thể tìm người chuyển lời.

 

"Vâng." Cố Thư Di nhận nhiệm vụ, đi tới đại sảnh bữa tiệc.

 

Bữa tiệc thương mại do Hòa Quang tổ chức năm nay là bữa tiệc có số lượng người tham gia đông nhất trong những năm gần đây.

 

Đại sảnh tiệc rượu người đến người đi, ai cũng bận rộn xã giao. Cố Thư Di ngẩng đầu lên nhìn, nhất thời không tìm thấy Trần Lê đâu.

 

Cô chỉ còn cách xen qua đám đông để tìm.

 

May mắn là mặc dù hiện trường có nhiều người nhưng không gian vẫn đủ rộng rãi. Cuối cùng, Cố Thư Di cũng tìm thấy Trần Lê đang đứng cùng Bùi Cận Bạch và một lãnh đạo cấp cao của Hòa Quang, đối diện với họ là hai người nước ngoài và phiên dịch viên, bầu không khí trông có vẻ rất hòa hợp hữu hảo.

 

Thế là Cố Thư Di đứng tại chỗ một lúc, do dự không biết bây giờ có nên đi tìm Trần Lê nói chuyện này hay đợi bọn họ nói chuyện xong rồi đi, đột nhiên bả vai cô bị một người đi qua khẽ đụng vào.

 

"Xin lỗi, xin lỗi." Cố Thư Di lập tức cúi đầu xin lỗi theo phản xạ.

 

Giọng điệu của người đàn ông va phải cô rõ ràng không vui: "Đi không biết nhìn đường à?"

 

Cố Thư Di cúi đầu, trong lòng nghĩ theo lý thuyết rõ ràng là anh đụng vào tôi mới đúng. 

 

Nhưng cô chỉ có thể ngẩng đầu nên cười làm lành xin lỗi: "Thật sự xin lỗi anh."

 

Cố Thư Di nhìn thấy người va vào mình là một người đàn ông trẻ tuổi.

 

Anh ta cầm một ly champagne, phủi phủi bả vai vừa bị va vào, lúc nhìn thấy Cố Thư Di ngẩng đầu lên hình như mới ngẩn ra.

 

Cố Thư Di vẫn giữ nụ cười xin lỗi. 

 

Người đàn ông nhìn cô một lúc, lại phát hiện thẻ công tác trên cổ cô.

 

"Cô là nhân viên ở đây?"

 

Cố Thư Di biết người đối diện là khách mời hôm nay, không đắc tội nổi, cô mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, vừa rồi thật sự xin lỗi anh, tôi là nhân viên của Hòa Quang."

 

Sau khi nghe thấy cô là nhân viên của Hòa Quang, trên gương mặt của người đàn ông nở nụ cười: "Bộ phận nào?"

 

Cố Thư Di cắn răng: "Văn phòng tổng giám đốc, thực tập sinh."

 

Đối với lời vặn hỏi của người đàn ông, cô đang định nói tôi còn có việc gấp phải đi trước, xin lỗi không tiếp chuyện được thì lại nghe thấy giọng nói vang lên từ phía sau: "Tổng giám đốc Vệ."

 

Là giọng của Trần Lê.

 

Cố Thư Di và người đàn ông được gọi là "tổng giám đốc Vệ" đồng thời quay đầu nhìn sang, Bùi Cận Bạch và Trần Lê đang đi tới.

 

Cố Thư Di nhìn thấy Bùi Cận Bạch. 

 

Bùi Cận Bạch cũng nhìn cô một cái, sau đó ánh mắt anh chuyển sang người đàn ông bên cạnh cô.

 

Trần Lê cũng theo sau Bùi Cận Bạch, nhìn thấy Cố Thư Di và Vệ Lãng đứng cùng nhau.

 

Vệ Lãng là cậu chủ của nhà họ Vệ, năm ngoái anh ta và mẹ vừa xử lý xong mấy đứa con riêng của ông Vệ, thành công tiếp quản Vệ thị, đương nhiên anh ta cũng được mời tới buổi tiệc hôm nay.

 

Vệ Lãng và Bùi Cận Bạch cũng coi như quen biết từ nhỏ, chỉ là tính cách hai người khác nhau, sở thích khác nhau cho nên cũng ít khi qua lại.

 

Lúc này, Vệ Lãng nhìn thấy Bùi Cận Bạch, lập tức cười chào hỏi: "Lâu rồi không gặp, tổng giám đốc Bùi."

 

Bùi Cận Bạch gật đầu: "Lâu rồi không gặp."

 

Hai người cụng ly.

 

Cố Thư Di nhìn thấy cảnh Bùi Cận Bạch và Vệ Lãng chào hỏi nhau, nghĩ rằng mình không còn việc gì ở đây nữa. 

 

Cô nhanh chóng nói với Trần Lê chuyện mà thư ký Cao nhờ truyền đạt, sau đó nhanh chóng cáo từ.

 

Nhưng ngoài chào hỏi nhau ra, Bùi Cận Bạch và Vệ Lãng không nói thêm gì nữa.

 

Vệ Lãng vẫn cầm ly champagne, mỉm cười nhìn theo bóng dáng Cố Thư Di rời đi, sau đó mới quay sang Bùi Cận Bạch: "Vừa rồi cô ấy nói với tôi rằng cô ấy là thực tập sinh ở văn phòng tổng giám đốc của anh?"

 

Ánh mắt Bùi Cận Bạch lạnh nhạt, cũng không nhìn theo bóng dáng Cố Thư Di: "Không rõ lắm."

 

Vệ Lãng nghe vậy thì cười. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

Tuy nói không nhận ra thực tập sinh ở văn phòng tổng giám đốc của mình cũng không phải chuyện gì kỳ lạ nhưng ngay lúc này, Vệ Lãng nhìn Bùi Cận Bạch, trực tiếp đề nghị: "Nếu anh không quá để ý, vậy chuyển cô ấy sang chỗ tôi thì sao?"

 

"Đến Vệ thị?"

 

Bùi Cận Bạch nghe vậy thì nhìn về phía Vệ Lãng.

 

Đối mặt với đề nghị này, giọng nói của người đàn ông toát ra vẻ lạnh lẽo, không có chút giao tình giữa hai người: "Vậy anh phải hỏi xem bản thân nhân viên đó có muốn hay không."

 

Nụ cười trên mặt Vệ Lãng lập tức đông cứng lại.

 

Bởi vì anh ta biết rằng trên thương trường, nếu có người nhận được cả hai cành ô liu từ Vệ Thị và Hòa Quang, không cần phải nghi ngờ gì, chẳng có ai không chọn Hòa Quang.

 

Bùi Cận Bạch và anh ta thực sự cũng chỉ quen biết từ nhỏ, không có giao tình cá nhân.

 

Hai người nói thêm vài câu rồi chào nhau, kết thúc cuộc trò chuyện này.

 

Trần Lê đứng bên cạnh, nghe toàn bộ cuộc nói chuyện giữa Vệ Lãng và tổng giám đốc Bùi nhà mình.

 

Anh ấy ít nhiều cũng có chút hiểu biết về vị tổng giám đốc Vệ này, năng lực thật ra không tệ, chỉ có điều bản tính phong lưu giống ba mình, thay bạn gái như thay áo.

 

Từ việc Vệ Lãng vừa rồi nói muốn đưa Cố Thư Di sang làm việc ở Vệ Thị, ý định thực ra rất rõ ràng, anh ta ưng ý cô thực tập sinh này rồi.

 

Trần Lê lại nhớ tới bộ đồ công sở Cố Thư Di mặc hôm nay, quả thực là rất đẹp.

 

Dù sao thì tổng giám đốc Bùi của bọn họ cũng đã nhìn thấu sự đời, không có hứng thú gì, cô gái này dựa vào sự ủng hộ của bà cụ Hà, đã định trước là sẽ chỉ dùng giỏ trúc múc nước phí công, chẳng thà nhân lúc còn trẻ đẹp mà tìm một lối ra khác.

 

Vì vậy, anh ấy nhìn về hướng Vệ Lãng rời đi, dường như đang suy nghĩ điều gì.

 

Bùi Cận Bạch chú ý đến ánh mắt của Trần Lê: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"

 

Trần Lê bị hỏi thì lập tức cúi đầu.

 

Cơ mà ông chủ đã hỏi đến, anh ấy nghĩ thỉnh thoảng nói ra mấy câu coi như một đề xuất cũng được.

 

Trần Lê cất giọng thăm dò: "Là như vậy, tổng giám đốc Bùi, tôi đang nghĩ nếu cô Cố... ờm." Anh ấy không nói trực tiếp về Cố Thư Di: "Nếu tổng giám đốc Vệ cũng thích cô ấy, hay là..."

 

Nhưng Trần Lê chưa kịp nói hết câu thì đã phải ngừng lại.

 

Da đầu Trần Lê cứng ngắc, cảm nhận được luồng khí lạnh như muốn đông cứng người ta tỏa ra từ phía trên.