Trần Hữu Mộc Lan - Nguyệt Ánh Sa Khâu

Chương 2

5

Sau đó ta gần như không bước ra khỏi Phương Tạ Viên nữa.

Hoắc Đình không ưa ta như vậy, ta cũng không dám tiếp tục hành động lỗ m ãng, chỉ sợ liên lụy đến Hoắc Xuân, càng sợ hắn đuổi ta ra ngoài.

Mãi sau này ta mới nghe nói Huyện lệnh huyện Mậu bởi vì làm trái luật mà bị cách chức điều tra, những thúc bá lúc trước từng ép ta và Hoắc Xuân vào đường cùng cũng lần lượt bị trừng phạt. Người làm ăn thì phá sản, kẻ có chức quyền thì bị tước đi mũ ô sa.

Vì chuyện này, Hoắc Xuân lại càng thêm cảm kích Hoắc Đình đến rơi nước mắt, ta cũng cảm thấy hả dạ.

Hoắc Xuân và ta chẳng khác gì trước kia khi còn ở Hoắc gia, lúc nào cũng tranh cãi, không ai nhường ai.

Có điều Hoắc Xuân học hành chăm chỉ hơn trước, nghe nói còn từng được Hoắc Đình khen ngợi.

Ăn nhờ ở đậu nhà người khác mà có thể được gia chủ khen ngợi, đương nhiên đó là tấm bùa hộ thân tốt nhất. Ta ngoài miệng không nói Hoắc Xuân tốt, nhưng trong lòng lại cảm thấy mừng thay hắn.

Cây sơn trà đã được ta cứu sống lại, năm nay nở rộ rực rỡ hơn năm ngoái, hoa chen lá, lá quấn hoa, trông như một cái ô khổng lồ đính đầy bảo thạch đỏ rực.

Lại thêm một mùa hè nữa, ta nghĩ đến mùa đông năm sau có lẽ hoa còn nở đẹp hơn.

Vào sinh thần mười hai tuổi của Hoắc Xuân, hắn được Hoắc Đình tặng cho không ít bảo vật. Sau này ta mới biết, khi Hoắc Đình đưa Hoắc Xuân đi tham gia yến tiệc, Hoắc Xuân nhờ vào tài văn chương sâu rộng mà được các quan viên, văn nhân có mặt ở đó hết lời khen ngợi.

Hoắc Đình cảm thấy rất nở mày nở mặt, sự kỳ vọng và tán thưởng dành cho Hoắc Xuân lại càng tăng thêm.

Bây giờ Hoắc Xuân càng lúc càng tâm cao khí ngạo, ngoài mặt càng lúc càng tỏ ra đối nghịch với ta nhưng hễ có đồ ăn ngon hay món đồ thú vị nào, hắn vẫn luôn bảo gã sai vặt đi theo mình là Phúc Toàn mang đến cho ta một phần.

Quả nhiên buổi tối Hoắc Xuân sẽ đến, Phúc Toàn theo sau còn ôm trong tay một tấm gấm Phù Quang.

Ta lấy kem hoa quế ra cho hắn, còn mình thì ra sân tưới cây.

Không biết từ lúc nào hắn đã cầm bát ngồi xuống sân, hỏi:

“Mộc Lan, ngươi không nghe nói ta đã bộc lộ tài năng trong yến tiệc ở phủ Thừa tướng, khiến huynh trưởng Hoắc Đình nở mày nở mặt sao?"

“Ta nghe nói rồi.”

“Ngươi không vui à?”

“Ngươi tuổi còn nhỏ đã có danh tiếng như vậy, sau này chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió, vang danh Thịnh Kinh cũng là chuyện đương nhiên thôi. Ta vui nhưng không thể biểu lộ quá mức.”

Thìa khẽ rơi vào trong bát, khuôn mặt trắng như ngọc đột nhiên chặn ở trước mặt ta:

“Mộc Lan, tại sao ta cứ luôn cảm thấy ngươi đang cố ý tránh mặt ta vậy? Bắt đầu từ khi nào chúng ta lại trở nên kỳ lạ như thế? Trước kia ngươi luôn nghĩ gì nói nấy với ta, tại sao bây giờ ngay cả nhìn ta một cái ngươi cũng không chịu, cũng không còn cười với ta nữa?”

Ta cười: "Đọc sách chẳng phải để lòng dạ rộng lớn sao? Sao ta thấy ngươi giống như đọc đến ngốc luôn rồi, chỉ toàn suy nghĩ mấy chuyện không cần thiết thế? Tránh ra, không ta tưới nước lên chân ngươi bây giờ.”

Bỗng dưng Hoắc Xuân vươn tay ra giữ chặt lấy cổ tay đang cầm gáo nước của ta, rồi nhìn ta chằm chằm không chớp mắt. Lúc này ta mới phát hiện gương mặt tròn trịa như trăng rằm trước kia của hắn đã có thêm vài đường nét góc cạnh mơ hồ, năm ngón tay thon dài, đốt xương rõ ràng, dường như còn lớn hơn cả tay ta.

Ta thử vùng ra nhưng không được.

“Mộc Lan, ngươi không phải hạ nhân.”

Ta có chút không vui: “Đợi đến ngày ngươi thành danh, tự gây dựng sự nghiệp riêng rồi mới có tư cách nói ra lời này.”

“Ý ngươi là chỉ khi ta có thể tự mình gây dựng gia nghiệp, ngươi mới chịu nhìn ta tử tế, chịu nói chuyện với ta đàng hoàng sao?”

Ta quay mặt đi chỗ khác, không phủ nhận cũng chẳng đồng ý.

“Được, ngươi cứ chờ đấy.”

Hoắc Xuân giận dỗi phất tay áo bỏ đi, lúc ấy ta mới nhận ra vóc dáng hắn đã cao lớn như trúc xanh tự khi nào.

Giống như cây sơn trà của ta vậy, mỗi ngày một khác.

Người ta nói nuôi người như chăm hoa, quả không sai.

Hoắc phủ rất lớn, lớn đến mức nếu cố ý không ra khỏi cửa thì cho dù sống chung một phủ cũng có thể mấy năm không gặp mặt nhau.

Giống như đêm hè ngày đó, sau khi bị Hoắc Đình nghiêm khắc răn dạy, ta và hắn chưa từng gặp lại nữa.

Lần gặp lại sau này là để chúc mừng Hoắc Xuân thi đỗ cử nhân.

Hoắc Xuân mười bốn tuổi đã đỗ cử nhân, tuy không phải chưa từng có ai làm được nhưng cũng là chuyện vô cùng hiếm thấy.

Hoắc Đình vui vẻ bày tiệc lớn trong phủ, khoản đãi bạn bè người thân đến chúc mừng.

Ta đứng bên hồ ở hậu viện nhìn trăng, ngắm ánh trăng, thầm báo tin vui cho thiếu gia Hoắc Tân và Đại phu nhân.

Cảnh tượng náo nhiệt thịnh vượng này tuy không thuộc về ta, nhưng ta lại cảm thấy dường như công việc của mình đã hoàn thành được hơn phân nửa.

Hoắc Xuân đột nhiên xuất hiện từ sau lưng ta, nắm lấy cổ tay ta: “Mộc Lan, sao ngươi lại ở đây? Ta tìm ngươi khắp nơi, đi, theo ta.”

“Ngươi làm gì thế? Đừng lôi lôi kéo kéo như vậy.”

Bây giờ khi đứng cạnh nhau, Hoắc Xuân đã cao hơn ta cả một đoạn. Ta ngửi thấy trên người hắn còn phảng phất mùi rượu nhàn nhạt, chắc là trong yến tiệc đã bị người ta mời uống vài chén.

“A Trì, ngươi còn nhỏ như vậy sao có thể uống rượu? Ta biết ngươi vất vả, đạt được thành tựu hôm nay ta cũng rất vui, nhưng cho dù vui thế nào cũng không thể quá trớn, lại càng không thể để người khác nhìn ra. Dù sao chúng ta vẫn là kẻ ăn nhờ ở đậu, phải phụ thuộc vào người khác. Nếu quá vui vẻ, chỉ sợ bị người ta nói là tự mãn đến mức quên mất khiêm tốn, hơn nữa...”

Ta vừa bị Hoắc Xuân kéo đi vừa lẩm bẩm, mãi đến khi băng qua hành lang, ta mới nhận ra mình đã đi xa khỏi Phương Tạ Viên.

Nhưng dường như không thể quay lại được nữa.

Ở đầu bên kia hành lang, Hoắc Đình vừa tiễn khách nhân rời đi, quay người lại đã chạm mặt chúng ta.

Hoắc Xuân lập tức cung kính hành lễ: “Đường huynh.”

Hắn còn không quên kín đáo kéo nhẹ ống tay áo của ta.

Ta lấy lại tinh thần, vội vàng hành lễ theo: “Bái kiến đại nhân.”

Ta cúi người, lại cảm thấy có một đôi mắt lạnh lẽo không chút hơi ấm đang dò xét mình từ trên xuống dưới.

Lần gặp mặt không mấy tốt đẹp mấy năm trước đến nay vẫn khiến ta cảm thấy ngạt thở, vì vậy vừa hành lễ xong, ta đã định lui xuống: “Nô tỳ đi giúp Hạ cô cô.”

Thế nhưng bàn tay của Hoắc Xuân lại siết chặt lấy tay ta: “Đường huynh, huynh còn nhớ ngày yết bảng, huynh từng hỏi đệ muốn được tặng gì không? Hôm nay, A Trì cả gan xin huynh làm chủ cho đệ, đệ muốn cưới Lư Mộc Lan!”

Ta kinh hãi lùi lại nhưng Hoắc Xuân vẫn không hề giảm lực nắm.

“Tiểu thiếu gia, người say rồi!” Ta chỉ dám liếc nhìn Hoắc Đình một cái, chỉ thấy hắn hơi nheo mắt lại, giống như có chút không vui nhưng cũng như chẳng hề để tâm.

Ta vội vàng quỳ xuống: “Đại nhân, Thiếu gia tuổi còn nhỏ, có lẽ đây là lần đầu uống rượu nên mới không biết chừng mực như vậy. Mong ngài đừng trách tội, cũng xin ngài đừng để lời vừa nãy trong lòng.”

“Mộc Lan, ta không say. Ngươi rõ tâm ý của ta với ngươi hơn bất kỳ ai.”

Ta gấp đến phát điên. Nếu không phải vì có Hoắc Đình ở đây, ta thật sự muốn cho Hoắc Xuân một bạt tai: “Ngươi mới bao nhiêu tuổi, hoang đường quá rồi đấy!”

Hoắc Đình từ trên cao nhìn xuống, chậm rãi cất giọng: “Nàng ta nói đúng. Hoắc Xuân, đệ chỉ mới mười bốn tuổi.”

“Huynh trưởng, đệ biết. Nhưng Mộc Lan đã sắp mười tám rồi, nàng ấy không thể đợi được nữa. Đệ nhất định phải cho nàng ấy công bằng, một lời đảm bảo, không thể để nàng ấy bị người khác chỉ trỏ, nếu không đệ thật sự không thể an tâm học hành được. Cầu xin huynh tạm thời lập hôn ước cho chúng ta trước, chờ ngày sau đệ thi cử đỗ đạt sẽ chính thức cưới nàng ấy vào cửa. Tóm lại là đệ đã quyết tâm chọn nàng ấy rồi!”

“Nếu ta nhớ không nhầm, nha đầu này vốn là do đại tẩu mua về để làm thiếp cho huynh trưởng Hoắc Tân. Nếu không phải xảy ra biến cố, đệ và nàng ta đáng ra phải xưng hô là thúc tẩu mới đúng.”

“Cho dù có hư danh thúc tẩu, nhưng tổ tiên cũng từng có tiền lệ huynh chung đệ cập. Kể cả có không được đời sau tán thành nhưng Mộc Lan cũng chưa từng thực sự gả cho huynh trưởng của đệ. Hơn nữa, huynh trưởng đệ và đại tẩu tình sâu nghĩa nặng, hai người họ vốn đã từng có ý định tác hợp đệ với Mộc Lan. Chỉ là khi đó đệ còn nhỏ tuổi, lại gặp biến cố nên mọi chuyện mới dở dang như vậy.”

“Hay cho một câu huynh chung đệ cập.”

Hoắc Đình nhấc chân giẫm lên bả vai Hoắc Xuân, chỉ mới hơi dùng sức đã khiến Hoắc Xuân ngã nhào xuống đất.

Hoắc Đình quá cao lớn, dù hắn không thể hiện rõ sự tức giận nhưng ta lại có cảm giác như trời sắp sập đến nơi rồi!

Sợ Hoắc Đình ra tay quá nặng, ta vội vàng cầu xin tha thứ: “A Trì lỗ m ãng, xin đại nhân nể tình huynh đệ mà khoan dung, tha thứ cho. Thiếu gia là người đọc sách, xin ngài đừng làm ngài ấy bị thương. Nô tỳ nguyện chịu phạt thay.”

“Vậy sao? Lư Mộc Lan, ngươi thật sự nguyện chịu phạt thay nó à?”

6

Hoắc Xuân bị phạt quỳ ở từ đường, không được ăn uống, không được ngủ nghỉ suốt ba ngày ba đêm.

Nhưng hình như Hoắc Đình đã quên mất kẻ “tội nhân” là ta. Ta ở Phương Tạ Viên đợi mãi mà vẫn chưa nhận được lệnh trừng phạt của hắn. Cuối cùng ta không thể ngồi yên được nữa, đành tự mình tìm đến Toái Ngọc Viên.

Bên trong từ đường, ánh nến sáng rực cả sảnh, ta có thể nhìn thấy bóng dáng Hoắc Xuân quỳ ngay ngắn xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ.

Như thể đã cắm rễ, không hề nhúc nhích.

Ta nhìn không được bao lâu thì nghe thấy tiếng bước chân đến gần, vừa ngước mắt lên đã thấy Hoắc Đình đi tới.

Thấy ta định hành lễ, hắn giơ tay ra hiệu ta theo hắn ra ngoài sân.

Hạ cô cô mang trà tới, hai chén sứ trắng làm từ ngọc Dương Chi được đặt ở hai đầu bàn đá trong sân.

“Ngồi đi.”

Hoắc Đình nhướn mày nhìn ta, đôi mắt đen nhánh như mặt hồ đóng băng, không một chút hơi ấm.

Thấy ta vẫn đứng im, hắn nhàn nhạt nói: “Sau khi Hoắc Tân ch, trên thế gian này đã mất đi một người có thể cùng ta đun tuyết pha trà, bàn luận nhân sinh. Đã lâu lắm rồi ta không ngồi uống trà như thế này.”

Nghe hắn nói như vậy, ta nâng chén trà lên giống như nâng chén rượu, hướng về phía hắn, sau đó ngửa đầu uống cạn nhưng vẫn không dám thật sự ngồi xuống.

Trăng mùa hè sáng treo trên cao giống như hồ nước đổ xuống nhân gian, chiếu lên ba con người mang theo những tâm sự khác nhau.

Tiếng ếch nhái và ve kêu càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề lúc này.

Hồi lâu sau, Hoắc Đình lạnh nhạt mở miệng: “Ta định nhận ngươi làm muội muội, sau đó sẽ chọn một công tử nhà thế gia trong kinh thành có diện mạo, học thức xứng với ngươi, để ngươi được gả đi thật vẻ vang. Thế nào?”

Ta biết hắn không phải đang thương lượng với ta.

Ta quỳ xuống trước mặt hắn: “Đại nhân, với nô tỳ Hoắc gia ân lớn bằng trời. Ngài tin hay không cũng được, nô tỳ một đường đi theo A Trì thiếu gia đến kinh thành là để chăm sóc cho người đệ đệ duy nhất của Hoắc Tân thiếu gia, chưa từng có suy nghĩ không nên có. Nô tỳ có thể lập tức rời khỏi phủ, chỉ là A Trì còn nhỏ tuổi, tâm trí chưa đủ trưởng thành, tính tình lại cố chấp, hắn đã gây chuyện ầm ĩ như vậy, chỉ sợ sau khi biết nô tỳ đi rồi hắn sẽ buông thả bản thân, không chịu học hành đàng hoàng nữa. Từ xưa đến nay không có mấy người mới mười bốn tuổi đã thi đỗ cử nhân, nếu như vì nô tỳ mà làm lỡ dở tiền đồ của thiếu gia, nô tỳ chết cũng không có gì đáng tiếc, chỉ là, ta còn mặt mũi nào để đi gặp Hoắc Tân thiếu gia và Đại phu nhân nữa?”

“Vậy theo ý ngươi thì sao?”

Giọng Hoắc Đình lạnh như băng, đẩy vấn đề về phía ta, khiến ta nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

“Cho dù Hoắc Xuân thuận lợi, muốn nó đề tên bảng vàng ít nhất cũng phải ba năm nữa. Một cô nương nếu đợi đến hơn hai mươi tuổi sẽ không dễ để tìm được hôn sự tốt đâu.”

“Nô tỳ...” Ta cúi đầu thấp hơn, khẽ nói: “Nô tỳ có thể không gả.”

Lời vừa ra khỏi miệng, ta đã lập tức nhận ra điều không ổn, vội vàng giải thích: “Phần lớn nữ tử đều là cả đời bị trói buộc trong nội viện, nô tỳ có may mắn từng được Đại phu nhân chỉ dạy vài ngày, nếu như không có biến cố, có lẽ nô tỳ sẽ bầu bạn bên cạnh Đại phu nhân trong hậu viện cả đời. Nhưng cũng chính nàng ấy đã nói với nô tỳ rằng, nữ tử không nhất thiết phải bị giam cầm trong một nơi duy nhất. Chờ ngày A Trì thành tài, nô tỳ cũng không còn vướng bận gì nữa, khi đó nô tỳ sẽ đi làm bạn với núi sông, tự do làm điều mình muốn.”

Ánh trăng phản chiếu lên hai chén trà ngọc trắng, lại hắt ánh sáng mờ lên khuôn mặt Hoắc Đình.

Hắn có vẻ nghi hoặc, vô thức thốt lên: “Đại tẩu từng dạy ngươi như thế sao?”

Nghe không giống một câu hỏi.

Ta tiếp tục nói: “Đại nhân, về sau nô tỳ sẽ giữ khoảng cách với A Trì thiếu gia. A Trì là người nóng nảy, đối với hắn, phương pháp hiệu quả nhất chính là khích tướng. Những năm qua, mỗi lần hắn chán nản việc học, nô tỳ đều dùng cách này.”

“Ngươi là muốn ta giữ ngươi lại, đặt ở nơi nó có thể nhìn thấy mà không thể chạm tới, dùng điều đó để kiềm chế nó, thúc đẩy nó chuyên tâm học hành sao?”

Dù có chút ngượng ngùng nhưng lúc này ta không thể xấu hổ mà lùi bước, vậy nên ta chủ động đối diện với ánh mắt thăm dò của Hoắc Đình: “Phải.”

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Hoắc Đình vô thức gõ nhịp trên mặt bàn. Trong lúc hắn cúi đầu suy nghĩ, trên người ta đã toát hết cả mồ hôi lạnh.

Ta cũng không biết mình lấy đâu ra gan hùm mật gấu mà dám ngồi đây thương lượng, ra điều kiện với một bề tôi thân cận của thiên tử.

Hồi lâu sau ta mới nghe thấy hắn hỏi: “Đến khi A Trì đỗ đạt công danh, nếu như nó vẫn một lòng si mê ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”

“A Trì đúng là có một trái tim thuần khiết, nhiệt huyết và chân thành. Cho dù những lời hôm nay hắn nói đều là thật nhưng đại nhân cũng biết hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ, nói năng, hành động đều theo cảm xúc nhất thời. Hiện tại, thứ hắn dành cho nô tỳ phần nhiều là sự ỷ lại và biết ơn vì đã cùng trải qua gian khổ thuở nhỏ. Đợi khi hắn trưởng thành thêm, thực sự hiểu thế nào là tình yêu, tự nhiên sẽ không còn như vậy nữa. Thử hỏi một tân quý nơi triều đình, tiền đồ vô lượng, làm sao có thể để mắt đến một nữ nhân thô t ục, suốt ngày chỉ biết giặt giũ quét tước trong nhà chứ?”

Hoắc Đình lại truy hỏi đến cùng: “Nếu nó nhất định phải cưới ngươi, dù có trăm đắng ngàn cay cũng không đổi ý thì sao?”

Ta cúi đầu thấp hơn, cảm giác từ vành tai đến tận cổ đều nóng bừng.

Hoắc Đình khẽ cười một tiếng, gần như không nghe ra cảm xúc gì: “Đến ngày đó, dường như ta cũng không có lý do gì để can thiệp vào chuyện của các ngươi. Thân phận chênh lệch, thế tục dị nghị, cách biệt tuổi tác, những vấn đề này đều là chuyện hai người các ngươi phải suy nghĩ, liên quan gì đến ta?”

Ta tưởng mình nghe nhầm, sao lời này lại có thể thốt ra từ miệng Hoắc Đình được?

Hắn nâng chén trà lên, uống một hơi cạn sạch.

Tiếng cười nhẹ nhàng ban nãy giống như ảo giác của ta, hắn lại trở về dáng vẻ lạnh lùng xa cách.

“Ngươi có thể ở lại, nhưng A Trì nhất định phải rời đi.”

7

Hoắc Đình muốn đưa Hoắc Xuân đến học viện Lang Hiên ở vùng ngoại ô kinh thành.

Dưới chân thiên tử, việc tham gia khoa cử, vào triều làm quan lại càng quan trọng hơn.

Học viện Lang Hiên không phải là tư thục bình thường, mà là nơi dành riêng cho những công tử quý tộc có học vấn.

Nếu chỉ dựa vào quyền thế mà không có tài năng thực sự, muốn vào cũng khó.

Người giảng dạy tại học viện đều là những văn sĩ danh tiếng, trong đó có Thạch Trí Thanh, người mà Hoắc Xuân đã ngưỡng mộ từ lâu.

Hoắc Xuân vừa được giải trừ lệnh cấm túc đã nghe chuyện này, vội vàng chạy về Phương Tạ Viên, trên mặt tràn đầy niềm vui.

“Mộc Lan, huynh trưởng đã đồng ý rồi! Đợi ta tên đề bảng vàng, huynh ấy sẽ cho phép chúng ta thành thân. Thế nên... ta nhất định phải nỗ lực gấp bội, tranh thủ trong ba năm rưỡi này giành lấy vị trí đầu bảng, không để ngươi phải chờ lâu thêm một ngày nào nữa! Ta muốn ngươi trở thành phu nhân Trạng nguyên, xem ai còn dám chỉ trỏ chuyện trước kia của chúng ta nữa! Còn nữa, huynh trưởng còn mời Thạch Trí Thanh đích thân giảng bài cho ta, có điều ta bắt buộc phải đến học viện Lang Hiên, không thể ngày ngày được nhìn thấy ngươi. Nhưng ta phải đi, dù trong lòng có vạn phần không nỡ cũng phải đi. Điều ta muốn không phải là sớm chiều ở bên nhau, mà là cả đời dài lâu, ngươi hiểu chứ?”

Ta nhẹ giọng đáp: “Đương nhiên ta hiểu.”

Hoắc Xuân dường như không tin: “Ngươi thật sự hiểu sao? Đợi đến khi ta thi đỗ, có chức quan, ta sẽ lập phủ riêng, đến lúc đó sẽ không còn ai dám coi thường ngươi nữa. Ngươi là người mà Hoắc Xuân ta thích nhất, ta muốn bên ngươi đời đời kiếp kiếp, bạc đầu giai lão.”

Trong đôi mắt Hoắc Xuân dường như cất giấu vô số vì sao, khi hắn nói chuyện, những ngôi sao ấy cũng lay động theo.

Trên khuôn mặt viết đầy tâm ý chân thành, thuần khiết của thiếu niên, sáng ngời không chút che giấu khiến ta không dám nhìn thẳng.

“Mộc Lan, ngươi phải đợi ta.”

Ta đáp một tiếng: “Được.”

Có thể vào học viện Lang Hiên, trở thành môn sinh của Thạch Trí Thanh đương nhiên là một chuyện tốt khó có được. Chỉ là hắn đi chuyến này ít nhất cũng ba năm, chỉ có thể về nhà một lần vào những dịp đông, hè.

Tiễn Hoắc Xuân ra ngoại thành, ta lặng lẽ nhét đầy hành lý của hắn những bộ y phục giữ ấm và đồ ăn lâu hỏng. Phúc Toàn và con ngựa đồng hành với hắn cũng bị chất nặng đến oằn lưng.

Hôm đó hắn nói Hoắc Đình đã gật đầu, ta cũng không hỏi kỹ. Nhưng khi hắn tháo miếng ngọc bội bên hông xuống trao cho ta, quả thực không hề tránh né Hoắc Đình.

“Miếng ngọc bội này quý giá như vậy, ngươi mang theo bên người thì hơn.”

Đây là vật gia truyền, năm đó dù hắn bôn ba chạy trốn cùng ta cũng chưa từng có ý định đụng vào.

Hoắc Xuân nắm chặt lấy cổ tay của ta, không cho ta từ chối: “Vật quý giá tất nhiên phải trao cho người quý giá. Đợi ta trở về cưới ngươi, chẳng phải sẽ lại lấy về sao?”

Hoắc Đình đứng ngay phía sau cách chúng ta không xa, khiến ta nói chuyện, hành động đều có chút không được tự nhiên. Vì để nhanh chóng đuổi Hoắc Xuân đi, ta chỉ có thể tạm thời nhận lấy miếng ngọc bội.

Nào ngờ hắn được đằng chân lại lân đằng đầu, ghé sát lại hôn nhẹ lên má ta một cái.

Đến khi ta kịp phản ứng, muốn đánh hắn thì hắn đã nhảy lên lưng ngựa, vừa đi vừa vẫy tay với ta, cười đến xuân phong đắc ý.

Thiếu niên cưỡi ngựa trắng yên bạc rong ruổi vào núi xanh trùng điệp.

Vẫn kiêu ngạo như vậy, vẫn thỏa chí như vậy, vẫn không biết sầu khổ nhân gian là gì.

Trên đường trở về, trong xe ngựa chỉ còn lại ta và Hoắc Đình.

Ta bắt đầu có chút lúng túng và bối rối, dù gì thì lúc nãy Hoắc Xuân không biết xấu hổ đã hôn ta một cái, có lẽ Hoắc Đình đã nhìn thấy.

Chiếc xe ngựa lắc lư giống như chiếc thuyền, còn cảm giác bất an, khó xử lại giống như sóng vỗ. Ta nghển cổ nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt nghe thấy Hoắc Đình nói: “Sau này đừng làm mấy việc lặt vặt ở Phương Tạ Viên nữa.”

“A Trì không có ở đây, nếu mấy việc ở Phương Tạ Viên cũng không cần nô tỳ làm thì nô tỳ thật sự sẽ rảnh rỗi không biết phải làm gì rồi.”

“Trong phủ không thiếu hạ nhân, nếu như cảm thấy nhàm chán thì đọc sách, viết chữ, uống trà, ngắm hoa, cái nào không tốt?”

Giọng nói của Hoắc Đình tuy bình thản, nhưng lời nói lại như có chút quan tâm.

Sự quan tâm này không phải là tự nhiên mà có.

Ta biết viết chữ là do Đại phu nhân dạy dỗ. Ta không thể nào quên, không thể nào buông xuống, mỗi khi không có ai ta lại lấy ra giấy bút mà Hoắc Xuân không dùng ra tô tô vẽ vẽ, coi như là đang “tâm sự” với Đại phu nhân.

Những năm qua, có hai điều có thể an ủi ta, một là cây hoa sơn trà trong vườn, hai là những nét bút lặng lẽ trong đêm tĩnh mịch.

Sau khi Hoắc Xuân đi rồi, những việc có thể làm ở Phương Tạ Viên tự nhiên giảm bớt đi, ta dùng nhiều thời gian hơn để chăm sóc cây hoa sơn trà.

Khi hơi lạnh lan tỏa khắp Kinh thành, những đóa hoa đỏ thắm đã vươn ra khỏi tường Hoắc phủ.

Người đời đều nói Hoắc tham chính có sở thích thanh nhã, nhưng ít ai biết người trồng hoa lại là một người khác.

Những bông hoa bị tuyết đè, rơi xuống, ta nhặt lên rồi hái nhụy mẫu đơn và hoa đằng la trộn cùng rượu vàng, giã nhuyễn, phơi khô, sau đó thêm long não để chế thành bánh hương đặt ở bên gối.

Hoặc đem phấn hoa phơi khô trộn với dầu trà, khuấy đều đến khi đặc quánh, để nguội rồi chế thành sáp son, dùng để điểm lên má hoặc môi.

Sau nhiều lần thử nghiệm, ta cũng có chút kinh nghiệm.

Một ngày nọ Hoắc Đình đang chiêu đãi khách ở phủ, ta tình cờ đi qua sau viện Thuý Hồ, có một phụ nhân mặc trang phục lộng lẫy nhận nhầm ta là nữ quyến đến thăm nên chạy tới bắt chuyện với ta.

Sau khi trò chuyện một lúc, ta mới biết phụ nhân kia là Tần thị, người vừa gả vào phủ Quốc công, chính thê của nhị công tử Chu Phượng Sơ.

Tần thị hỏi về thân phận của ta, ta đáp là người họ hàng xa của Hoắc Tham chính.

Khi ta vội vàng muốn đi, Tần thị kéo tay ta lại, cười tươi như hoa rồi hỏi: “Trên người muội muội thơm quá, ngay cả ở Vạn Hương Phường ta cũng chưa từng ngửi thấy bao giờ. Thật sự là thấm vào ruột gan, khiến linh hồn người ta cũng bay đi mất, có thể nói cho ta biết muội muội mua ở đâu không?”

Ta đáp: “Không phải là mua, chỉ là ngày thường nhàn rỗi, ta đem cây hoa sơn trà trong viện ra mày mò chế biến, hương này là do ta dùng phấn hoa sơn trà điều chế ra. Nếu phu nhân thích, ta có thể trở về lấy một ít tặng cho phu nhân dùng thử.”

Nghe nói trước khi gả đi Tần thị là một vị thiên kim tiểu thư rất chú trọng đến thẩm mỹ, còn là khách quen của Vạn Hương Phường. Còn nghe nói Chu Phượng Sơ rất sủng ái nàng ta, thậm chí việc dùng hương liệu cũng là thú vui khuê phòng của đôi phu thê này.

Việc này bị giới thương nhân lợi dụng để thổi phồng, một thời gian đã trở nên thịnh hành trong chốn yên hoa liễu hạng trong Kinh thành, được cả nam lẫn nữ thi nhau chạy theo bắt chước.

Ta nói sẽ tặng nàng ta, nàng ta nửa đẩy nửa kéo cứ thế theo ta đến Phương Tạ Viên, lại nhìn thấy trên bàn trang điểm của ta có son phấn chế từ hoa sơn trà, lập tức tỏ vẻ như đã hiểu ra mọi chuyện: “Nghe nói Tham chính đại nhân không gần nữ sắc, ta lại thấy lời đồn bên ngoài không đáng tin. Hoắc đại nhân rõ ràng là kim ốc tàng kiều (nhà vàng giấu người đẹp), lại còn có phẩm vị rất cao đấy chứ.”

Mặt ta đỏ lên: “Ta thật sự là họ hàng xa của Hoắc đại nhân.”

Tần thị cầm khăn lụa trong tay lắc lắc trước mặt ta: “Lời này có thể lừa được người khác nhưng không lừa được ta đâu. Hương này của muội muội làm ra đúng là quý giá độc đáo, không chỉ nữ nhân thích ngửi, ta dám chắc là nam nhân cũng yêu thích.”

“Vả lại, ta chỉ nghe nói Hoắc đại nhân có một người đệ đệ tài ba tuyệt thế chứ chưa từng nghe nói Hoắc đại nhân có một muội muội họ hàng xa nào.”

Tần thị càng nói, miệng cười càng tươi, như thể đã khẳng định mối quan hệ mập mờ giữa ta và Hoắc Đình.

Ta lười đôi co với nàng ta, dứt khoát dúi luôn hộp sáp son vào tay nàng ta. Tần thị mặt mày hớn hở: “Yên tâm, nhất định ta sẽ giữ bí mật.”