Phu Quân Hắn Không Hiểu Phong Tình

Chương 26

Ngày thường tiểu viện yên tĩnh giờ phút này tràn ngập bầu không khí căng thẳng và hoảng loạn. Thẩm Chính An và Vương thị ngồi ở đại sảnh, thỉnh thoảng nhìn về phía cửa, nét mặt đều căng chặt.
Đợi một lúc, không thấy tin báo từ nha đầu, ngược lại lại thấy xe ngựa của Tạ Ngật hồi phủ. Nam nhân bước nhanh vào, trán phủ một tầng mồ hôi mỏng, sắc mặt ửng đỏ, môi mỏng mím lại thành một đường thẳng, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng. Bất kỳ ai nhìn vào cũng có thể nhận ra sự không vui của hắn.
Thẩm Chính An đầu tiên trấn an hai câu, rồi bảo hắn vào phòng xem thử, lúc này đại phu cũng vừa đến, đang bắt mạch. Có lẽ không phải chuyện lớn, nhưng biểu cảm của Thẩm Chính An nói cho hắn, chuyện này không đơn giản như thế.

Tạ Ngật vừa đi vừa hỏi vài câu, nghe nói Thẩm Thư Dao đau đầu rồi ngất xỉu. Khi nhắc đến đau đầu, Tạ Ngật nhớ lại tối qua Thẩm Thư Dao gặp ác mộng, đau đầu rồi tỉnh dậy, có lẽ lúc ấy nàng đã không thoải mái, nhưng cố chịu đựng đến khi không chịu nổi mới gọi đại phu.

Nam nhân thở dài, bước chân càng lúc càng nhanh, nhìn thấy cửa phòng càng gần, trong lòng cảm thấy một chút bất an nhảy lên, nhưng dần dần lại bình tĩnh lại.

Trong phòng, đại phu một tay bắt mạch, một tay vuốt vuốt râu, nửa ngày mà vẫn không có kết quả.

Tuệ Hương lo lắng nhìn đại phu, rồi lại nhìn Thẩm Thư Dao đang nằm trên giường. Bỗng nhiên, lông mi của Thẩm Thư Dao rung lên, có dấu hiệu tỉnh lại.

Chưa đầy một phút sau, Thẩm Thư Dao mở mắt, ánh mắt mờ mịt, rồi sau đó rất nhanh tỉnh táo lại, giãy giụa muốn ngồi dậy.

“Tuệ Hương, đỡ ta dậy, ta làm sao vậy?”

“Người ngất xỉu.”

Ngất xỉu? Sao có thể? Trong trí nhớ của Thẩm Thư Dao, thân thể nàng thật sự tốt, rất ít khi bị bệnh, sao có thể ngất xỉu?

Nàng nhìn quanh, người quen thuộc, phòng quen thuộc, đây là khuê phòng của nàng. Bên cạnh có vẻ như là đại phu, nói như vậy, nàng thật sự đã té xỉu, nhưng sao nàng lại không nhớ rõ gì cả? Thật là kỳ quái.

Thẩm Thư Dao nhìn về phía đại phu, ánh mắt đầy nghi vấn. Đại phu cười tủm tỉm, báo tin vui: “Chúc mừng, chúc mừng, phu nhân có thai rồi.”

Cái gì? Mang thai? Nàng gả chồng…gả cho ai?

Thẩm Thư Dao nhíu mày, hỏi nha đầu bên người: “Đứa nhỏ là của ai?”

Nàng sao lại không nhớ rõ việc thành thân, đây là thế nào?

Khi lời này vừa thốt ra, nha đầu đứng bên cạnh đều hoảng sợ, trong khi đại phu cũng thay đổi sắc mặt, liên tục lau mồ hôi. Đây là một bí mật hào môn a, nếu để lộ ra ngoài, chẳng phải hắn đang tự gây họa thương thân sao?

Lúc này, ngoài cửa, nam nhân vừa nghe được câu “có thai” mà chưa kịp vui mừng, lại nghe thấy câu hỏi tiếp theo của nàng. Biểu cảm của hắn thay đổi ngay lập tức, từ sự vui mừng chuyển sang âm u, đẩy cửa cót két tiến vào.

Bên trong, Thẩm Thư Dao rũ mắt suy nghĩ lại, rồi hỏi: “Ta khi nào gả chồng? Là Lý công tử, hay là Tần đại nhân gia nhị công tử? Không phải là cái Vương tú tài nghèo đến leng keng vang kia chứ?”
Cái Vương tú tài kia chẳng phải là đồ tốt gì, mỗi lần gặp mặt đều nhìn chằm chằm vào ngực nàng, ánh mắt mê muội, như thể muốn dính chặt vào người nàng. Nếu thật sự phải gả cho người như vậy, thà rằng nàng đi làm ni cô còn hơn.

Trong phòng yên tĩnh không một âm thanh, Thẩm Thư Dao ngẩng đầu đánh giá mọi người xung quanh, từng người nhìn nàng, miệng mím chặt, nhưng lại không ai nói một lời. Ánh mắt họ đầy kinh ngạc và khó tin, tóm lại biểu cảm vi diệu.

Thẩm Thư Dao vừa định mở miệng, bỗng thấy một bóng dáng cao lớn, thân hình cao ngất, khí chất bức người bước vào. Diện mạo tuấn lãng, khí chất trác tuyệt, nhưng biểu cảm lại lạnh lùng, không dễ gần.

Thẩm Thư Dao chớp mắt, đôi môi đỏ khẽ mở: “Tạ công tử.”

Tạ Ngật bước chân khựng lại một chút: “…”

Trong đại sảnh, Tạ Ngật cùng mấy người ngồi, đối mặt với tình huống của Thẩm Thư Dao, đang dò hỏi đại phu.

Đại phu vuốt râu, trả lời: “Thiếu phu nhân xác thật có thai, nhưng đối với việc mất trí nhớ, thứ lão phu vô năng, không thể xác định nguyên nhân của bệnh này.”

Thẩm Chính An thở dài, còn Tạ Ngật nhíu mày trầm tư, vẻ mặt không giấu được sự lo lắng. Chỉ có Vương thị sắc mặt thay đổi mấy lần, trong lòng suy nghĩ về bí phương mà bà đã sử dụng, mặc dù có hiệu quả, nhưng sao lại không nói sẽ để lại di chứng? Nếu như Thẩm Thư Dao suốt đời không thể nhớ ra, thì phải làm sao đây?

Vương thị vội vàng hỏi: “Khi nào nàng có thể nhớ lại?”

Đại phu lắc đầu, “Lão phu chưa từng gặp trường hợp bệnh tình này, không thể nói chắc được. Có thể cả đời sẽ như vậy, cũng có thể qua một thời gian nàng sẽ nhớ lại.”

Ý của đại phu là, ông không có biện pháp cụ thể. Hơn nữa, Thẩm Thư Dao hiện tại đang mang thai, không thể dùng thuốc, nếu muốn khôi phục ký ức, ít nhất phải đợi đến khi sinh con xong.

Tạ Ngật nhíu chặt mày, rõ ràng cảm thấy bực bội, “Nàng còn có chỗ nào không khỏe không?”

Đại phu trả lời: “Không có, tình trạng hiện tại rất tốt.”

Chỉ là mất trí nhớ, thân thể những mặt khác vẫn ổn.

May mắn là, Thẩm Thư Dao chỉ mất đi ký ức sau khi xuất giá, còn lại tất cả đều nhớ rõ. Nàng nhớ Tạ Ngật, chỉ là quên mất việc đã gả cho hắn.

Mọi người không thể làm gì khác ngoài việc tiếp nhận sự thật. Sau khi tiễn đại phu đi, họ liền vào thăm Thẩm Thư Dao. Vương thị và Thẩm Chính An thay nhau đánh giá tình hình, hỏi nàng có chỗ nào không thoải mái không.

Thẩm Thư Dao đều lắc đầu, chỉ có điều nàng thường xuyên tò mò lén nhìn Tạ Ngật. Vương thị và Thẩm Chính An tự nhiên nhận ra điều này, vì thế lấy cớ rời đi, đồng thời bảo hạ nhân mang đồ ra ngoài, đóng cửa phòng lại, để vợ chồng son ở trong phòng riêng tư một chút.

Mới vừa rồi, Tuệ Hương và Tuệ Hoa kể lại toàn bộ sự tình cho nàng nghe. Thẩm Thư Dao biết rằng mình đã gả cho Tạ Ngật, nhưng nàng vẫn không dám tin vào điều đó, nàng thế mà lại gả cho một người tài hoa, dung mạo xuất chúng như Tạ đại công tử. Nếu là trước kia, nàng nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Nhớ lại lần trước ra ngoài dự tiệc, mấy quý nữ đứng cùng nhau nói chuyện phiếm, đoán xem ai sẽ gả cho Tạ đại nhân, một người tự phụ nho nhã như vậy. Các nàng đều đoán là quận chúa hoặc huyện chúa, nhưng cuối cùng, không ngờ lại là nàng chiếm hời.

Thẩm Thư Dao mừng thầm trong lòng, nhưng đồng thời cũng không quên đánh giá Tạ Ngật. Gia thế của hắn quả thật rất tốt, dáng người nhìn cũng không tồi, nhưng nàng không biết việc sống chung sẽ ra sao. Hắn lạnh lùng, đạm mạc, có lẽ không có gì thú vị.

Thẩm Thư Dao nhìn kỹ một phen, coi như khá hài lòng, vì thế ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt nam nhân mà không chút kiêng dè. Tạ Ngật nhìn vào bụng nàng, rồi lại nhìn nàng, không biết bắt đầu từ đâu.

Lặng im trong giây lát, không khí vi điệu nói không nên lời.

Tạ Ngật đưa tay vén mái tóc của nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Có nơi nào không thoải mái không?”

Thẩm Thư Dao nghiêng mắt, nhìn chằm chằm tay hắn xem, bàn tay to rộng, lòng bàn tay mềm mại, hơi đụng tới da thịt chút, tê tê dại dại. Hắn đụng vào chính mình cũng không chán ghét, thậm chí có chút chờ mong.

Cho nên, mình cùng hắn thật sự là phu thê, chỉ có giữa phu thê với nhau mới có thể chấp nhận việc đối phương đụng vào.

Gả cho Tạ Ngật chuyện này, nàng tựa hồ chấp nhận thật dễ dàng.

“Không có, chỉ là có chút đói bụng. Tuệ Hương nói, sáng nay ta ăn không được nhiều lắm.” Thẩm Thư Dao đáp.

Tạ Ngật nghe vậy, phân phó người đưa thức ăn tới, rồi tiếp tục hỏi: “Một chút đều không nhớ rõ sao?”

“Ừm.” Nàng không để tâm lắm, dù sao đại phu cũng nói khả năng qua một đoạn thời gian, sau này liền nhớ lại.

“Không sao cả, các người nói với ta là được.” Thẩm Thư Dao nhẹ nhàng đáp, không quá lo lắng về việc này.

Tạ Ngật im lặng một lúc, trong lòng chợt lóe lên một suy nghĩ. Liệu có phải vì Thẩm Thư Dao mất trí nhớ, mà nàng cũng đã quên đi việc đã từng thích Tạ Tuấn không? Nếu đúng như vậy, chuyện này cũng không phải hoàn toàn là điều xấu.

Từ giữa trưa đến tối, thậm chí cả mấy ngày sau, Thẩm Thư Dao vẫn luôn lén lút quan sát hắn, mỗi khi Tạ Ngật phát hiện, nàng lại lập tức quay đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Tạ Ngật không nói gì, mặc cho nàng nhìn, mặc cho nàng xem kỹ, coi như đây là quá trình cả hai một lần nữa làm quen lại.

Đêm cuối cùng ở Thẩm phủ, Thẩm Thư Dao tỉnh dậy giữa đêm, tóc dài rối tung, ngồi trên giường nhìn Tạ Ngật. Nàng nhìn thật lâu, giờ phút này mới cảm nhận được một chút chân thật, đây chính là phu quân của mình.

Tóc dài quét vào mặt Tạ Ngật, ngứa ngáy, chỉ một lúc sau, Tạ Ngật tỉnh dậy. Nhìn thấy trong tầm mắt là một bóng hình nhỏ nhắn, tóc dài xõa trên vai, không thấy rõ khuôn mặt, làm Tạ Ngật giật mình, ngay lập tức ngồi dậy.

“Sao lại không ngủ?”

“Ta bị tỉnh giấc.” Thẩm Thư Dao cong môi, nhìn hắn bị dọa tới, liền hỏi: “Chàng sợ quỷ a?”

“Ta không tin quỷ thần.” Tạ Ngật nằm trở về, vỗ vỗ vị trí bên người, ý bảo nàng nằm xuống, đừng ngồi dọa người.

“Ta sợ quỷ.” Nàng nói.

Tạ Ngật nhìn nàng, nhìn không ra đó, thế mà lại sợ quỷ, “Không có quỷ, mau ngủ đi.”

“Ta phải đi tiểu đêm.”

Trong phòng không có đèn, mọi thứ tối tăm một mảnh, ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào không đủ sáng để nhìn rõ mọi thứ, vì vậy Thẩm Thư Dao cảm thấy sợ hãi.

Thẩm Thư Dao nhìn hắn không nhúc nhích, tức giận nói: “Ta muốn đi tiểu đêm, chàng không đi cùng ta sao?”

“Trước đây ban đêm nàng cũng đâu có đi tiểu đêm?”

Nghe vậy, Thẩm Thư Dao cảm thấy buồn bực, sao lại như vậy? A, nàng biết rồi!

“Vậy ta chắc chắn là nhịn lại, nếu không thì chính là chàng lười, không chịu đi cùng ta.”

Tạ Ngật nghe thấy lời không vui đó, lập tức đứng dậy khỏi giường, “Đi thôi.”

Có người bên cạnh, Thẩm Thư Dao cảm thấy gan mình lớn hơn rất nhiều. Nếu thật sự có quỷ, thì Tạ Ngật chắc chắn sẽ đánh thắng được, nếu không cũng uổng phí thân hình cao lớn này. 

Thẩm Thư Dao đứng đó một lúc, tay xoay vòng, có chút thẹn thùng, “Quay người qua đi, đứng xa một chút.”

Nàng sợ Tạ Ngật sẽ nghe thấy tiếng động của mình, nàng cảm thấy xấu hổ.

Nam nhân thở dài, tay ôm ngực, nghe nàng đi xa, quay lưng lại.

Không gian rất hẹp, tĩnh lặng, không một tiếng động. Tuy vậy, Tạ Ngật vẫn có đôi tai nhạy bén, cuối cùng cũng nghe thấy. Tiếng tí tách trong không khí khiến không gian bỗng trở nên kỳ lạ. Vành tai nam nhân không biết vì sao lại dần dần nóng lên, ngẩn người một lát mà không nhận ra, nàng đứng dậy mà vẫn không phát hiện điều gì.

“Trở về ngủ thôi.”

Thẩm Thư Dao chạm vào lưng hắn, bộ dạng bình tĩnh trở về giường, không thấy một tia xấu hổ.

Nửa đêm tỉnh lại, hai người đều chưa có ý định ngủ tiếp, nằm thẳng, nhìn lên trần nhà, mỗi người đều có chút suy nghĩ riêng.

Mấy ngày nay quan sát, Tạ Ngật người này, ngoài việc hơi lãnh đạm ra, thật ra không tồi. Chẳng hạn như lúc đi tiểu đêm vừa rồi, vẫn rất nghe lời. Nghĩ đến việc thành thân một năm qua, nàng cảm thấy chẳng có gì quá khó chịu. Thẩm Thư Dao nghiêng đầu nhìn sang, thấy hắn tư thế ngủ, có chút bất mãn.

“Chàng ngủ nghiêng được không?”
“Hy vọng ta quay qua đối diện nàng?”
“Không phải.”

Nàng phủ nhận, giải thích nói: “Ta sợ quỷ, chàng nghiêng người ngủ có thể ngăn cách cho ta, liền nhìn không thấy ta.”

Gộp ý nàng lại là muốn hắn chắn quỷ cho nàng.

“Lúc trước không thấy nàng nhát gan như vậy”

Nàng cười khẽ, khẽ mím môi, “Chỉ có thể nói rõ chàng nhìn thấy ta chỉ là bề ngoài, chưa từng thâm nhập vào nội tâm của ta.”

Tạ Ngật xoay người lại, nghe xong lời này, miệng mở không ra lời, vì thật sự như thế. Nhưng cũng không sao, hiện tại hắn từ từ tìm hiểu cũng không phải là quá muộn.

Nam nhân tay nhẹ nhàng đặt lên eo nàng, quan sát phản ứng của nàng. Thấy nàng không cự tuyệt, liền nhẹ nhàng nhéo một cái. Mấy ngày qua nàng mất trí nhớ, hắn không dám lại gần quá nhiều, sợ nàng sẽ phản cảm hoặc cự tuyệt. Nhưng nhìn thần sắc của nàng, tựa hồ nàng đã dễ dàng tiếp nhận, cũng không chán ghét hắn lại gần, trong lòng Tạ Ngật vui mừng.

“Cái đó… Lý công tử, Tần công tử, còn có Vương tú tài bọn họ, nàng xuất giá trước gặp qua mấy người?”

“Thật nhiều người đó.”

Nàng nghĩ nghĩ, rồi thật lòng trả lời, “Thẩm gia cô nương thanh danh không được tốt, nhà cao cửa rộng có băn khoăn, chỉ có thể gả thấp, cho nên liền xem xét gặp nhiều thêm mấy nhà. Chàng chưa từng gặp qua?”

Tạ Ngật lạnh lùng nói: “Không có.”

Cha mẹ có nói qua, nhưng chưa từng xem qua.

Thẩm Thư Dao hơi ngạc nhiên, không thể tin được, nghĩ hắn gia thế tốt như vậy, khẳng định đã gặp mặt qua rất nhiều, sao lại chưa thấy qua? Mắt cao hơn đỉnh sao?

“Về sau không cần gặp bọn họ.”

Hắn nói với giọng có chút ghen tuông, lạnh lùng như thường lệ, là nàng quen thuộc.

Thẩm Thư Dao liếc nhìn hắn một cái, rồi nói: “Chàng không phải là để ý việc trước khi xuất giá đó chứ? Đều đã qua rồi, đừng để ý nữa. Đổi lại là ta, ta cũng sẽ không ngại.”

Tạ Ngật không nhịn được cười, “Nàng lòng dạ quả thật rộng rãi.”

“Chàng bây giờ mới biết à?!”

Tạ Ngật cười càng thêm vui vẻ, bỗng nhiên cảm thấy nàng mất trí nhớ sau lại đặc biệt đáng yêu, vừa thẳng thắn lại vừa thành khẩn.

Nam nhân tâm tư trong lòng nàng không biết, ngoài miệng nhỏ giọng nói: “Các nàng nói gả cho chàng có thể làm cáo mệnh phu nhân*, không biết ta có hay không cái mệnh này.”

*Phụ nữ được phong tước hàm trong cổ đại

Tạ Ngật trong lòng trả lời, có, sẽ có.

Tỉnh giấc đã một nén nhang, Tạ Ngật mệt mỏi, còn nàng vẫn tinh thần phấn chấn, không hề ủ rũ.

“Ngày mai hồi phủ rồi, đi ngủ sớm một chút.”

“Ta muốn giữa trưa trở về.”

“Vì sao?” Nam nhân mở to mắt.

“Ta dậy không nổi.”

Bọn họ giữa trưa trở về Tạ phủ, Thẩm Thư Dao đã quên đường đi, Tạ Ngật cố ý dẫn nàng đi vài vòng. Sau đó, vì tránh những quy tắc phức tạp, Tạ Ngật gặp Lâm thị nói. Lâm thị không thể không đồng ý, bởi vì Tạ Ngật thái độ kiên quyết, lại thêm Thẩm Thư Dao đang mang thai, không nhớ rõ một số chuyện, bà cũng không có lý do gì để phản đối.

Khi vừa tiến vào Lan Viên, mọi thứ xung quanh đều xa lạ, nhưng lại có cảm giác như đã từng quen thuộc ở đâu đó, vì vậy Thẩm Thư Dao nhanh chóng thích ứng. Có lẽ là vì cơ thể đã quen với nơi này, nên nàng không cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào.

Thỉnh thoảng, Thẩm Thư Dao lại hỏi  Tuệ Hoa, Tuệ Hương về cuộc sống sau khi nàng xuất giá. Tuy nhiên, mỗi khi hỏi về chuyện đó, những nha đầu này đều ấp úng, sợ nói sai điều gì. Sau vài lần như thế, nàng cũng lười không hỏi nữa. Dù sao thì, hiện tại cuộc sống của nàng khá thanh nhàn, không có gì phải lo lắng, nàng cảm thấy thật sự thoải mái.

Tạ Ngật đi sớm về muộn, mỗi lần trở về đều là khi trời đã gần tối. Sáng nay, nàng hỏi hắn sao lại bận rộn như vậy? Tạ Ngật trả lời, nếu không nỗ lực, sợ nàng không thể lấy được danh cáo mệnh phu nhân.

Thẩm Thư Dao nghe vậy, khuôn mặt đỏ ửng, trái tim đập thình thịch, vừa vui mừng lại vừa thẹn thùng. 

Hôm nay, Tạ Ngật trở về muộn hơn thường lệ, nàng cũng đã nằm trên giường rồi hắn mới về tới nơi.

Nàng ghé vào mép giường, mắt chăm chú nhìn Tạ Ngật, cảm thấy động tác và thần thái của hắn rất quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ ra. Nàng cứ nhìn hắn như vậy, ánh mắt sáng quắc khiến Tạ Ngật cảm thấy có chút không tự nhiên.

“Mang thai đừng nằm bò.” 

“Không có việc gì, còn nhỏ mà.” 

Nam nhân ánh mắt hơi chuyển, nhìn thấy trên mép giường có một mâm điểm tâm. Mi hắn nhíu lại, rồi nói: “Nàng ở trên giường ăn cái gì?”

“Không có.”

Nam nhân hai ba bước đã qua đây, tinh tế xem xét, “Tật xấu nói dối sao lại không sửa?”

Ý tứ này, nàng trước kia cũng thường xuyên nói dối? Thẩm Thư Dao mím môi, nàng xác thật có tật xấu này.

“Lúc ta ăn, là đứng ở mép giường ăn.”

Tạ Ngật nhìn vào mắt nàng, không tin, hắn đã sớm nhìn thấu nàng.

Nam nhân mặt không biểu cảm, ngón tay bận rộn cởi nút áo, thỉnh thoảng nhìn nàng một cái, ánh mắt khó lường.

Thẩm Thư Dao không quen nhìn thấy Tạ Ngật với vẻ mặt lạnh lùng, nàng bĩu môi, xụ mặt nói: “Chàng có nhiều tật xấu như vậy, tính tình cũng kém như vậy, thật sự không dễ để sống chung. Chúng ta trước kia quan hệ thế nào? Có phải hay không thường xuyên cãi nhau, ai thắng?”

Tạ Ngật bội phục đầu óc của nàng, không phải nên hỏi là liệu có thể cãi nhau hay không, chuyện gì khiến họ cãi nhau mà lại đi hỏi ai thắng?

Nàng muốn thắng, muốn làm hắn đắn đo.

Tạ Ngật dở khóc dở cười, nhẫn nại trả lời, “Chúng ta không cãi nhau.”

Duy nhất một lần, chính là ngay trước khi mất trí nhớ, chiến tranh lạnh lần đó. Hắn hiện tại hối hận.

Thẩm Thư Dao bán tín bán nghi, nhìn qua nhìn lại hắn.

“Chúng ta quan hệ như thế nào?”

“Phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh*.”

*dùng để chỉ sự hoà hợp giữa tiếng đàn cầm và đàn sắt, là hình ảnh ẩn dụ mối quan hệ vợ chồng tốt đẹp

Nàng nhíu mày, tốt như vậy sao? Nàng không biết đánh đàn a.

“Có bao nhiêu ân ái?”

Nàng kiên trì hỏi đến cùng, Tạ Ngật cũng kiên nhẫn, chần chờ nửa khắc mở miệng: “Cổ giao nhau mà nằm, triền miên lâm li.”

Thẩm Thư Dao vừa nghe, khuôn mặt đỏ rực nóng lên, nàng nhấp môi, ánh mắt thẹn thùng.

“Như thế nào triền miên nha?”

Tiếng nói mềm mại, ngọt ngấy người.

Tạ Ngật nghiêng đầu, ngón tay hơi dừng, nàng đây là…

“Trong đầu nàng nghĩ cái gì?”

Nàng ngước mắt, ánh nước long lanh, ánh mắt quyến rũ.

“Đâu nghĩ cái gì đâu.”

Nàng cắn môi, cúi đầu suy nghĩ rồi lại nhịn không được ngẩng đầu lên, “Ta chỉ muốn biết thế nào là triền miên? Trên sách nói rất thoải mái, còn…”

“Còn cái gì?” Tạ Ngật thở dài, mười phần buồn rầu, “Nàng rốt cuộc đã xem bao nhiêu sách tạp?”

_____

Editor:

Thẩm Thư Dao: Chồng cũng đẹp, mình lời rồi !!!

Tạ Ngật: May quá !