Phu Quân Hắn Không Hiểu Phong Tình

Chương 10

Tạ Ngật mới vừa trở về Lan Viên thì nghe nói Thẩm Thư Dao đã đi U Liên Uyển. Mẫu thân thường xuyên thỉnh nàng qua, thì cũng bình thường. Nhưng hôm nay lại khác thường, vì Tạ Tuấn cũng có mặt ở đó, ngay lập tức hắn nghĩ đến việc gần đây Tạ Tuấn và Trần Thục Di thường xuyên qua lại.

Trong lòng dấy lên cảm giác bất an, vì thế hắn không thay triều phục mà trực tiếp đến U Liên Uyển. Triều phục phẳng phiu, ôm lấy thân hình vạm vỡ, càng tôn lên vẻ uy nghiêm và lạnh lùng. Chân dài mạnh mẽ bước qua ngạch cửa, vô tình ngẩng đầu, lọt vào tầm mắt là một nữ tử tươi đẹp, khuôn mặt kiều diễm, đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn, vừa thuần khiết lại có phần quyến rũ, bình tĩnh và trấn định, không hề có vẻ là uỷ khuất.

Tạ Ngật thoáng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến nàng không chịu tủi thân gì, hẳn chỉ có lệ đi qua.

Bước chân không tự giác chậm lại, không vội vàng như vừa rồi.

 Mấy người trong phòng đồng thời nhìn người tới, sắc mặt khác nhau. Lâm thị dẫn đầu mở miệng, “Ngật Nhi hôm nay trở về sớm như vậy.”

Nhìn vào đôi mắt của Thẩm Thư Dao, bà đại khái đoán được mục đích của Tạ Ngật. Lâm thị vừa vui mừng vừa lo lắng, vui mừng vì phu thê họ hòa thuận, lo lắng vì tình cảm của họ quá tốt, Tạ Ngật quá mức coi trọng Thẩm Thư Dao.

Cũng không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu? Lâm thị nghĩ nghĩ.

Tạ Ngật sắc mặt hòa hoãn một chút, từ khi vào cửa đến giờ, hắn cũng không thấy Thẩm Thư Dao liếc mắt hắn một cái, ngược lại lại nhìn chằm chằm Tạ Tuấn suốt nửa ngày. Ánh mắt của hắn đầy u ám, khiến Tạ Tuấn run rẩy một chút, càng không dám ngẩng đầu lên.

Lâm thị chú ý tới ánh mắt hắn , trợn to mắt, mở miệng đánh vỡ im lặng, “Lão đại*, ngồi xuống uống một ngụm trà, bên ngoài nóng.”

*Kiểu gọi con trai lớn ấy

Lâm thị thay đổi xưng hô, cảm xúc cũng thay đổi theo, Tạ Ngật nghe xong không gợn sóng, cũng không ngồi xuống.

Mà là nói: “Ta tìm Thư Dao có chút việc, mẫu thân bên này nói chuyện xong rồi sao?”

Bị Lâm thị đoán trúng rồi, chính là lại đây đòi người.

Thẩm Thư Dao hơi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Lâm thị, vừa lúc thấy nàng quét mắt nhìn mình một cái, vẻ mặt bất mãn, đúng, chính là bất mãn với nàng. Vì Tạ Ngật lúc này tới tìm nàng, và vì Tạ Ngật rõ ràng đang bảo vệ nàng, khiến Lâm thị cảm thấy không vừa lòng.

Thẩm Thư Dao hạ mắt xuống, làm bộ như không có chuyện gì, tiếp tục uống trà, nhưng tai lại đang lắng nghe.”

“Đã có việc rồi, thì đi về trước đi.

“Vâng.”

Nam nhân mở miệng giọng nói trầm thấp, nghe không ra hỉ nộ, “Thẩm Thư Dao.”

Hắn để nàng đứng lên, có thể đi rồi.

Thẩm Thư Dao nhẹ nhàng gật đầu với Lâm thị, rồi chậm rãi đứng dậy, không nói gì, đi bên cạnh Tạ Ngật. Hôm nay, Lâm thị tìm nàng chỉ là để chất vấn, nhưng giờ đây nàng đã giải thích rõ ràng mọi chuyện, về sau chắc sẽ không còn bị hỏi nữa. Hơn nữa, nàng cũng đã nhìn thấu Tạ Tuấn, cũng sẽ không làm Hồng Nương* nữa.

*Mai mối 

Nàng im lặng, Tạ Ngật bước đi trước ra cửa, không ngờ Tạ Ngật lại đột nhiên quay lại, nói với Lâm thị: “Đúng rồi, chuyện giữa nhị đệ và Trần cô nương, vẫn là để chính hắn cùng mẫu thân nói rõ ràng. Tạ gia nhi lang, phải có trách nhiệm.

Một câu nói rõ ràng mọi chuyện. Thông minh như Lâm thị, dù có giả vờ hồ đồ thế nào, cũng hiểu rõ. Việc này là do chủ ý của Tạ Tuấn, không liên quan đến Thẩm Thư Dao, dù cho Thẩm Thư Dao có giúp đỡ, thì cũng là do Tạ Tuấn nhờ nàng.

Lời này vừa nói ra, Thẩm Thư Dao kinh ngạc quay đầu lại nhìn hắn, tiếp theo trên mặt tràn đầy ý cười, vui mừng cùng kích động.

Lại nhìn Lâm thị cùng Tạ Tuấn, một người sắc mặt khó coi, một người sắc mặt khó nói, chột dạ không dám ngẩng đầu.

Sau giờ ngọ gió càng nóng, nhưng mang theo hương hoa, thổi nhẹ qua mặt, cũng không nặng nề như thế.

Hai người không nói một lời, ăn ý giữ im lặng với chuyện vừa rồi, nhưng cũng không có nghĩa trong lòng không có suy nghĩ.

Thẩm Thư Dao nhấp môi, liếc mắt nhìn Tạ Ngật, ánh mắt lướt qua rồi lại lướt qua, trong lòng vui mừng nhảy nhót. Tuy nhiên, để duy trì vẻ đoan trang, nàng cố gắng nén cười. Thật ra, nàng rất muốn hỏi Tạ Ngật rằng, vừa rồi hắn giúp nàng như vậy, liệu có phải là quá mức không cho Lâm thị mặt mũi không?

Còn có Tạ Tuấn, dù sao cũng là đệ đệ ruột của chính hắn, nói thẳng ra hắn phải có trách nhiệm như vậy, Tạ Tuấn sẽ khó coi đi.

Nghẹn đã lâu, Thẩm Thư Dao cuối cùng là nhịn không được, nói: “Vừa rồi, cảm ơn ngài.”

Tạ Ngật giúp chính mình, nàng thật vui vẻ, cảm thấy hắn đang bảo vệ mình, có cảm giác an toàn.

“Nàng là phu nhân ta, giúp ngàng là điều nên làm.”

Nam nhân ngữ điệu bình tĩnh, sắc mặt không có gì thay đổi. Hắn nghiêng đầu nhìn vào mắt nàng, rồi nói: “Lần sau gặp phải chuyện như vậy, cứ nói rõ ràng ngay từ đầu, không cần phải giấu giếm. Nhị đệ chưa trải qua nhiều chuyện, tâm tính còn non yếu, cũng nên để hắn trải qua một chút đau khổ, đừng như một đứa trẻ, cứ lẩn tránh sau lưng người khác.”

Thẩm Thư Dao nhìn hắn, trên mặt ý cười đã là thu bớt.

“Chuyện bọn họ đừng xen vào, duyên phận đều là trời định.”

Duyên phận tựa như đã được định sẵn, vậy bọn họ thành thân, có phải là vì kiếp này đã có duyên hay không?

Thẩm Thư Dao nhíu mày, trầm ngâm trong suy nghĩ. Lông mi nàng nhẹ nhàng động đậy, rồi buông xuống, theo bước nam nhân, trong lòng cảm nhận một sự tín nhiệm kỳ lạ.

Lặng im một lúc, Tạ Ngật nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt nóng rực, dừng lại nhìn nàng một lúc lâu. Thẩm Thư Dao cuối cùng cảm nhận được, liền quay đầu nhìn vào tầm mắt hắn, môi đỏ khẽ động, giọng nói ngọt ngào vang lên.

“Tạ Ngật, ngài thật tốt.”

Một câu không đầu không đuôi, Tạ Ngật lại cười, đây là cảm tạ mình giúp nàng, nói với hắn vài lời ngon ngọt. Tuy rằng Tạ Ngật ở quan trường không thích người khác lấy lòng nịnh nọt, nhưng nếu là Thẩm Thư Dao thì hắn vẫn thích nghe.

Mấy ngày trước đây bị đè nén buồn bực, trong khoảnh khắc này tất cả tan biến, cảm giác nhẹ nhõm như quên hết mọi ưu phiền.

Thẩm Thư Dao rất tò mò hỏi: “Mẫu thân sẽ trừng phạt nhị đệ như thế nào? Có thể nào là nhốt trong từ đường không?”

Tạ Ngật không quan tâm lắm, tùy ý suy đoán, “Không biết, răn dạy mấy câu đi.”

Nàng à một tiếng, trên mặt bình tĩnh, lại không có cảm xúc dư thừa.

Thẩm Thư Dao trong lòng suy nghĩ, liệu có nên viết thư cho Trần Thục Di để kể lại mọi chuyện, dù sao nàng mới là người trong cuộc, đáng lẽ phải biết rõ mọi chuyện. Nhưng rồi nàng lại suy nghĩ kỹ, nếu Lâm thị đã biết, có lẽ trưởng bối nhà Trần cũng đã biết rồi. Lúc này, chuyện của nàng và Tạ Tuấn không phải là điều mà người ngoài có thể quyết định hay can thiệp.

Thẩm Thư Dao cảm thấy Tạ Ngật nói rất đúng, hôn nhân là chuyện lớn, người ngoài không thể làm chủ. Sau cùng, chuyện giữa nàng và Tạ Tuấn sẽ do chính bọn họ quyết định.

Dù nàng nghĩ là như vậy, nhưng khi trở về Lan Viên, nhìn chằm chằm vào bút mực, nàng lại do dự không biết có nên viết thư cho Trần Thục Di hay không. Sau một hồi suy nghĩ, nàng quyết định thôi, không viết.

Thẩm Thư Dao nằm trên giường, trong đầu suy nghĩ rất nhiều chuyện. Nhưng không biết từ khi nào, nàng lại bất giác nghĩ tới Tạ Ngật. Hắn tuy có phần không mới mẻ, không được thú vị lắm, nhưng lại vô cùng thành thục, nội liễm. Hắn là một người có phẩm hạnh đoan chính, đúng là một quân tử chân chính.

Nghĩ đến những lúc hắn bảo vệ nàng, dáng vẻ gợi cảm một cách kì lạ, nàng lại không thể kiềm chế được bản thân mà nhìn thêm vài lần.

Con người không hoàn hảo, nàng không thích Tạ Ngật không thú vị, nhưng nàng có thể chấp nhận, ưu điểm nhiều đến mức làm nàng xem nhẹ khuyết điểm, cho nên, Tạ Ngật thật sự không tồi.

Nàng lắc lắc mũi chân, tâm tình tốt đến mức nhảy thình thịch, muốn ăn chút điểm tâm chua chua để đè ép xuống, sợ chính mình quá mức hưng phấn.

Ngay lập tức, Thẩm Thư Dao liền sai Linh Xuân lấy một ít quả mơ, nàng muốn ăn. Linh Xuân đáp lại, không lâu sau liền bưng một cái đ ĩa đến.

Bỏ vào trong miệng một cái, Thẩm Thư Dao liền muốn nhắm mắt, mặt nhăn thành một khối.

“Chua quá.” Cái này trong miệng không ngọt như vậy.

Vị chua qua đi là chua ngọt, khai vị ăn cũng ngon, nàng ăn mấy cái, đầu óc phảng chừng như chua đến nổ tung, đột nhiên nhớ tới một việc.

Đúng rồi, nhật kí của nàng đâu?

Thẩm Thư Dao tâm tình tức khắc không còn tốt nữa, vội nuốt quả mơ trong miệng xuống, từ trên giường cuống quít đứng dậy. Nàng vò đầu, quên mất đã đem vật kia để chỗ nào?

Mới vừa gả đến đây, nàng thỉnh thoảng sẽ ghi lại những việc nhỏ nhặt trước kia, nhưng sau đó lại phải vội vàng ngụy trang, cảm thấy quá mệt mỏi nên cũng không viết nữa. Hiện tại bỗng nhiên nhớ lại, chủ yếu là những điều viết trên đó, nếu như bị người khác nhìn thấy, sợ sẽ gây ra những phiền toái không cần thiết.

Nàng lúc trước nhớ kỹ là đặt ở tráp, mà tráp là đè ở dưới cái rương ven tường kia, hiện tại không có. Đi đâu rồi?

Thẩm Thư Dao tìm kiếm trong phòng một lúc lâu, giống như con ruồi không đầu, tìm khắp mọi nơi có thể cất giấu đồ đạc, nhưng vẫn không tìm thấy

Tạ Ngật vào cửa liền nhìn thấy nàng cong eo, chu cái mông yêu kiều lên, eo nhỏ ưỡn xuống, tư thế ái muội, khiến người miên man bất định. Hắn lẳng lặng nhìn nửa khắc, xem nàng tìm từ trái sang phải, dường như đang tìm đồ vật gì đó.

Ở góc phòng một chút, không tìm thấy đồ vật, nàng không từ bỏ, quỳ xuống đất nhìn vào dưới giường. Thân hình nàng dán sát mặt đất, một cục nhỏ xinh xắn, đầu tóc xù xù nhẹ nhàng động đậy, trông thật đáng yêu.

Nam nhân nuốt nước bọt, che môi ho khan hai tiếng, trong khoảnh khắc, Thẩm Thư Dao từ trên mặt đất bò dậy, cuống quít phủi phủi người, nhìn hắn.

“À, ta rớt cái cây trâm, tìm thử xem.”

Tạ Ngật không nghi ngờ gì, gật gật đầu hỏi nàng: “Tìm được rồi sao?”

Tay che ở ngực, che giấu tim đang loạn nhảy, lắc đầu nói không có.

Đôi mắt cuối cùng quét một vòng trong phòng, xác nhận đã tìm hết mọi nơi, nhật kí xác thật không tìm thấy.

Đêm nay Thẩm Thư Dao khó có khi chủ động, ôm eo bụng nam nhân cường tráng có lực, dính sát vào đi lên. Mặt dựa vào ngực, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ, theo sau ngước mắt, ánh mắt chăm chú nhìn hắn.

Cuồn cuộn tình triều di chuyển ở đáy mắt, nàng c ắn môi dưới, trong thẹn thùng mang theo rung động.

Tầm mắt đối nhau, Tạ Ngật liếc mắt một cái liền hiểu ý tứ dưới đáy mắt nàng, hắn đêm nay không định làm cái gì, nhưng cái tay sau thắt lưng cực kỳ không an phận, vừa nhẹ vừa mềm vuốt v3 qua lại, xương hông nháy mắt tê dại, máu sôi trào, khô nóng khó nhịn, hắn có khát vọng cực độ.

Nam nhân động tác mạnh mẽ áp bức, lật người bao phủ phía trên, một câu củng không nói liền đi lên, ở đôi môi đỏ mọng nước trằn trọc cọ xát, động tác li3m m*t dọa người, tựa như muốn đem toàn bộ người nuốt vào.

Đầu lưỡi mềm mại bị hút cắn, tê dại, đáng xấu hổ là, lại nảy sinh một cảm giác sảng khoái khó tả.

Thẩm Thư Dao nhắm mắt, tìm cơ hội há miệng hít thở, một lúc lâu sau, Tạ Ngật mới buông môi nàng ra, chống tay trên người nàng, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào nàng. Đôi mắt đầy vẻ mê hoặc, sắc mặt ửng hồng, đôi môi sưng đỏ, tỏa ra hương thơm quyến rũ.

Tạ Ngật lại cúi đầu, lần này không đụng tới môi, mà là mu bàn tay nàng. Thẩm Thư Dao duỗi tay che miệng.

Nam nhân khó hiểu, ánh mắt sâu kín nhìn chăm chú nàng: “Làm sao vậy?”

Khi nói chuyện hơi thở không cũng không vững, hầu kết nhô lên lăn lộn vài cái, gợi cảm mị hoặc nói không nên lời.

Thẩm Thư Dao do dự nửa khắc, cắn môi mở miệng: “Tạ Ngật, muốn hay không, ùm… ta là nói…”

Muốn đổi cái tư thế không.

Nàng suýt nữa cắn phải chính đầu lưỡi mình, thế nhưng vào lúc này lại đưa ra loại yêu cầu này, Tạ Ngật sẽ nghĩ sao về nàng? Liệu có cảm thấy nàng quá phóng túng, quá d@m đãng không?

Thẩm Thư Dao suy nghĩ một lúc, rồi quyết định thôi, cứ như vậy đi.

“Muốn nói cái gì?”

Cánh tay nam nhân cơ bắp mạnh mẽ, gân xanh rõ ràng, đường cong đẹp điên đảo, cảm giác xâm lược mười phần.

hẩm Thư Dao không chớp mắt nhìn chằm chằm, cảm thấy cánh tay của nam nhân ôm chặt lấy hông mình quá mức cuốn hút, nàng thực sự thích cảm giác đó. Nhưng lúc này không phải là thời điểm để suy nghĩ bậy bạ.

“Không có gì.”

Tạ Ngật không tin, hỏi tới cùng: ‘Ngày xưa không thấy ngươi nói gì, sao hôm nay lại thế?’

Nàng nhíu mày, ai nói nàng không nói gì, chỉ là nàng ngượng ngùng, nàng còn muốn nói nhiều cơ đấy.

“Không thế nào cả.” Nàng thấp giọng trả lời, sau đó lại đề nghị: “Ngươi cũng có thể nói thử.”

Muốn nói là nói cái gì, ít nhất là loại thời điểm thế này, nàng sẽ không quá mức so đo.

Thế nhưng Tạ Ngật không hiểu, thế mà lại hỏi nàng: “Muốn nghe cái gì?”

Thẩm Thư Dao có thể tưởng tượng ra rằng chính mình không thể che giấu cảm xúc, vừa rồi mọi h@m muốn bị sự lạnh lùng dập tắt, giờ đây không còn hứng thú nữa.

Nàng than nhẹ một cái, miễn cưỡng cười, “Mệt rồi, mau nghỉ ngơi đi, ngày mai phải dậy sớm.”

Tạ Ngật sắc mặt khó coi, trêu chọc hắn lại nói mệt mỏi, cố ý ư?

Hắn một câu không nói, mang theo tức giận hôn nàng, làm nàng lại không có cơ hội mở miệng.

Như lần trước xong việc, Thẩm Thư Dao lại không quan tâm chuyện của Tạ Tuấn cùng Trần Thục Di, sau đó lại một lần ở phía sau sân gặp được Tạ Tuấn. Tạ Tuấn xin lỗi nàng, nói lần trước chuyện đó là hắn sai, mong tẩu tẩu tha thứ.

Thẩm Thư Dao cười khẽ, trên mặt bình tĩnh như thường, tâm như nước lặng. Nàng không phải người đứng núi này trông núi nọ có mới nới cũ, nhưng hiện giờ, về chút hảo cảm này xác thật không có, một tí cũng không có.

Nàng tiếp nhận lời xin lỗi, cho mọi chuyện kết thúc.