Homestay Nhà Tôi Thông Cổ Đại
Chương 41
Hai ngÆ°á»i cùng nhau ăn sáng, Chân Minh Châu: “Ăn bánh bao Ä‘i, bất quá không thể ăn nhiá»u, hiện tại bụng nhóc vẫn chÆ°a có thức ăn, bánh bao lại có dầu mỡ ăn nhiá»u dá»… bị tiêu chảy.â€Tiểu Thạch Äầu nghe không hiểu lắm nhÆ°ng biết chị gái nà y là ngÆ°á»i tốt, Ä‘iá»u cô nói sẽ không sai.Cáºu cẩn tháºn cắn má»™t ngụm bánh bao, ngẩng đầu lên vui vẻ nói: “TrÆ°á»›c giá» em chÆ°a từng ăn qua món nà o ngon nhÆ° váºy.â€Chân Minh Châu mỉm cÆ°á»i: “Váºy ở nhà nhóc thÆ°á»ng ăn cái gì?â€Tiểu Thạch Äầu vừa gặm bánh bao vừa trả lá»i: “Má»™t loại mà n thầu là m từ hắc mạch.â€Cáºu lại đếm đếm ngón tay nói: “Ba ngà y được ăn má»™t cái lá»›n.
Nếu không đủ no em liá»n ra ngoà i tìm rau dại để ăn.â€Chân Minh Châu phát hiện cáºu nhóc có thói quen đếm ngón tay liá»n há»i: “Nhóc còn biết đếm sao.â€Hai mắt Tiểu Thạch Äầu sáng lên nhÆ°ng rồi lại ảm đạm và i phần: “Cha em là tú tà i.â€Chân Minh Châu nghe xong cÅ©ng cảm thấy kinh ngạc.
Tiểu Thạch Äầu sợ cô không tin liá»n nhấn mạnh: “Tháºt sá»± là tú tà i.
Ông ấy nói chá» em trưởng thà nh có thể tham gia khoa cá».â€Giá»ng Tiểu Thạch Äầu ngà y cà ng nhá» dần, cáºu nức nở khóc rồi nhá» giá»ng nói: “NhÆ°ng mà cha em không còn nữa.â€Chân Minh Châu vá»— vá»— đầu trá»c nhá» của cáºu, an ủi: “Nhóc phải sống tháºt tốt thì cha mẹ dù không còn nữa cÅ©ng có thể an tâm.â€Tiểu Thạch Äầu ngẩng đầu há»i lại: “Có tháºt nhÆ° váºy không?â€Chân Minh Châu gáºt đầu: “Äúng váºy.
Nhất định là nhỠông trá»i phù há»™, nhóc má»›i gặp được chị.â€Tiểu Thạch Äầu nghiêng đầu suy nghÄ©, sau đó cáºu gáºt đầu tháºt mạnh.
Mặc dù chỉ là má»™t đứa bé nhÆ°ng cáºu cÅ©ng có khả năng phán Ä‘oán nên cảm nháºn được chị gái nà y là ngÆ°á»i tốt.
Từ khi cha mẹ qua Ä‘á»i cáºu vẫn chÆ°a từng được ăn no nhÆ°ng hiện tại cáºu ăn đến bụng tròn xoe.“Nhóc ăn xong rồi sao?â€Tiểu Thạch Äầu gáºt đầu nói: “Em ăn xong rồi.â€Chân Minh Châu láºp tức lên tiếng: “Váºy chúng ta cùng nhau nói chuyện má»™t chút.†Cô nói thêm: “Tuy rằng nhóc còn nhá» nhÆ°ng chị cảm thấy nhóc rất hiểu chuyện, vì thế chị nghÄ© chúng ta cần nói chuyện.â€Tiểu Thạch Äầu chÆ°a từng gặp qua ngÆ°á»i lá»›n nà o lại nói chuyện vá»›i cáºu má»™t cách trịnh trá»ng nhÆ° váºy.Vì thế cáºu cÅ©ng nghiêm túc nói: “Äược.†Miệng nói váºy nhÆ°ng thân hình bé nhá» của cáºu lại run lên, xem ra là có chút sợ hãi.Chân Minh Châu báºt cÆ°á»i, nói: “Không cần sợ, chị cÅ©ng không ăn thịt nhóc cÅ©ng không bán nhóc Ä‘i.
Chị chỉ muốn há»i tiếp theo nhóc có dá»± định gì không? Nhóc định trở vá» hay muốn lÆ°u lại.â€Tiểu Thạch Äầu khó hiểu nhìn Chân Minh Châu, hÆ¡n ná»a ngà y cáºu lắp bắp há»i: “Em có thể ở lại sao?â€Chân Minh Châu gáºt đầu: “Nhóc có thể tạm thá»i ở lại đây.â€.
Nếu không đủ no em liá»n ra ngoà i tìm rau dại để ăn.â€Chân Minh Châu phát hiện cáºu nhóc có thói quen đếm ngón tay liá»n há»i: “Nhóc còn biết đếm sao.â€Hai mắt Tiểu Thạch Äầu sáng lên nhÆ°ng rồi lại ảm đạm và i phần: “Cha em là tú tà i.â€Chân Minh Châu nghe xong cÅ©ng cảm thấy kinh ngạc.
Tiểu Thạch Äầu sợ cô không tin liá»n nhấn mạnh: “Tháºt sá»± là tú tà i.
Ông ấy nói chá» em trưởng thà nh có thể tham gia khoa cá».â€Giá»ng Tiểu Thạch Äầu ngà y cà ng nhá» dần, cáºu nức nở khóc rồi nhá» giá»ng nói: “NhÆ°ng mà cha em không còn nữa.â€Chân Minh Châu vá»— vá»— đầu trá»c nhá» của cáºu, an ủi: “Nhóc phải sống tháºt tốt thì cha mẹ dù không còn nữa cÅ©ng có thể an tâm.â€Tiểu Thạch Äầu ngẩng đầu há»i lại: “Có tháºt nhÆ° váºy không?â€Chân Minh Châu gáºt đầu: “Äúng váºy.
Nhất định là nhỠông trá»i phù há»™, nhóc má»›i gặp được chị.â€Tiểu Thạch Äầu nghiêng đầu suy nghÄ©, sau đó cáºu gáºt đầu tháºt mạnh.
Mặc dù chỉ là má»™t đứa bé nhÆ°ng cáºu cÅ©ng có khả năng phán Ä‘oán nên cảm nháºn được chị gái nà y là ngÆ°á»i tốt.
Từ khi cha mẹ qua Ä‘á»i cáºu vẫn chÆ°a từng được ăn no nhÆ°ng hiện tại cáºu ăn đến bụng tròn xoe.“Nhóc ăn xong rồi sao?â€Tiểu Thạch Äầu gáºt đầu nói: “Em ăn xong rồi.â€Chân Minh Châu láºp tức lên tiếng: “Váºy chúng ta cùng nhau nói chuyện má»™t chút.†Cô nói thêm: “Tuy rằng nhóc còn nhá» nhÆ°ng chị cảm thấy nhóc rất hiểu chuyện, vì thế chị nghÄ© chúng ta cần nói chuyện.â€Tiểu Thạch Äầu chÆ°a từng gặp qua ngÆ°á»i lá»›n nà o lại nói chuyện vá»›i cáºu má»™t cách trịnh trá»ng nhÆ° váºy.Vì thế cáºu cÅ©ng nghiêm túc nói: “Äược.†Miệng nói váºy nhÆ°ng thân hình bé nhá» của cáºu lại run lên, xem ra là có chút sợ hãi.Chân Minh Châu báºt cÆ°á»i, nói: “Không cần sợ, chị cÅ©ng không ăn thịt nhóc cÅ©ng không bán nhóc Ä‘i.
Chị chỉ muốn há»i tiếp theo nhóc có dá»± định gì không? Nhóc định trở vá» hay muốn lÆ°u lại.â€Tiểu Thạch Äầu khó hiểu nhìn Chân Minh Châu, hÆ¡n ná»a ngà y cáºu lắp bắp há»i: “Em có thể ở lại sao?â€Chân Minh Châu gáºt đầu: “Nhóc có thể tạm thá»i ở lại đây.â€.