Ai Nói Trúc Mã Omega Không Thể Làm 1

Chương 10: Tôi giúp cậu nhé

Sau khi tỉnh dậy, Lâm Thần Dã cảm thấy đau đầu dữ dội.

Dù rượu không khiến hắn say bí tỉ, nhưng hậu quả sau khi tỉnh dậy cũng chẳng giảm đi chút nào.

Hắn chống tay lên trán đứng dậy nhưng di chứng của việc ngủ gục cả đêm ở một chỗ chật hẹp đã ập đến khiến cả người lảo đảo, suýt nữa thì ngã.

Lâm Thần Dã nằm bò lên ghế sofa để lấy lại tinh thần.

Bên tai vang lên một tiếng "bịch"—

Dư Vị từ từ bò dậy, ôm lấy bắp chân, rê.n rỉ kêu đau: "Chân tê rần rồi, đau chết mất! Sau này không uống say nữa đâu!"

Cậu ta cầm điện thoại lên nhìn, lập tức biến sắc, "Xong rồi xong rồi! Tin nhắn bạn trai gửi tôi chưa trả lời cái nào, giờ đã mười giờ rồi!"

Mười giờ.

Lâm Thần Dã cũng cầm điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn Lục Tê Nhiên gửi.

Một tin chúc ngủ ngon từ tối qua.

Ba tin nhắn gửi vào sáng nay:

Một tin chào buổi sáng.

Một tin báo rằng anh đi làm rồi.

Và một tin hỏi: "Cậu có thời gian không? Tôi có chuyện quan trọng cần bàn."

Lâm Thần Dã trả lời:

"Hôm nay có."

Bên kia chắc đang bận, mãi lâu sau mới nhắn lại:

"Được, lát nữa tôi qua tìm cậu."

Lâm Thần Dã vốn định về nhà ngủ bù nhưng lại bị Dư Vị kéo đi gặp bạn trai, nói rằng sẽ mời ăn cơm.

Họ lái xe đến trước cổng Cục Liên Minh, vừa hay thấy đội trưởng Vương đi ngang qua. Lâm Thần Dã vội cúi thấp đầu, mong rằng mình không bị lôi đi làm việc trong ngày nghỉ.

Bạn trai của Dư Vị ngồi vào ghế phụ lái, ánh mắt đầu tiên không nhìn bạn trai nhà mình mà lại hướng về phía Lâm Thần Dã.

Lâm Thần Dã tối qua ngủ mà không đắp chăn, hôm nay hình như bị cảm nhẹ, hắn hít hít mũi rồi hỏi: "Sao thế?"

"...Anh là..." Omega kia cố gắng nhớ lại, cuối cùng vỗ đùi cái "đét", nói: "Đội trưởng Lâm Thần Dã đúng không! Đội trưởng trẻ tuổi đã giành hạng sáu trong cuộc thi lần trước!"

Lâm Thần Dã gật đầu: "Ừ, là tôi."

"Trông anh ngoài đời còn đẹp trai hơn trên ảnh nữa. Anh bị cảm à? Tôi nhớ trong xe có thuốc, để tôi tìm xem..." Omega cúi người lục lọi.

Thuốc thì chưa tìm thấy, nhưng người đã bị kéo lên.

Dư Vị ấm ức nói: "Tiểu Quý, anh mới là bạn trai của em mà."

"Em biết em biết, em yêu anh mà. Nhưng bây giờ em bận lắm, anh ngoan đi, giúp em xem hôm nay ăn gì đi." Nói xong, tiếp tục cúi xuống tìm thuốc.

Dư Vị nhìn chằm chằm Lâm Thần Dã, trêu ghẹo: "Sớm biết thế thì chẳng rủ cậu theo."

Lâm Thần Dã không hề khách sáo, liền đáp trả ngay: "Là cậu cứ nằng nặc đòi kéo tôi theo đấy chứ."

"Được rồi được rồi, là lỗi của tôi. Cậu muốn ăn gì?" Dư Vị hỏi.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Thần Dã vang lên, là tin nhắn của Lục Tê Nhiên, bảo hắn đến một khách sạn dùng bữa.

Lâm Thần Dã nhắn lại:

"Có thể dẫn thêm hai người không?"

Lục Tê Nhiên trả lời:

"Được."

Lâm Thần Dã giơ điện thoại lên lắc lắc, nói: "Đi thôi, có người mời ăn cơm rồi."

Có người khác đi cùng, không phải chỉ có mình hắn và Lục Tê Nhiên... Liệu ảnh hưởng từ pheromone có bớt đi một chút không?

Mỗi lần đều có phản ứng như vậy thật quá mất mặt.

Omega của Dư Vị tên là Quý Bất Tuyệt, suốt dọc đường cứ nhìn chằm chằm vào Lâm Thần Dã, khiến Dư Vị ghen bóng ghen gió đến nửa ngày trời.

Omega dường như muốn nói gì đó nhưng lại không dám mở miệng, mãi đến khi sắp xuống xe mới căng thẳng hỏi: "Ấy... Đội trưởng Lâm, tôi có thể gia nhập tổ của anh không?"

"Tại sao?" Lâm Thần Dã hỏi.

"Tôi cảm thấy anh rất có năng lực lãnh đạo! Ngoài ra... ngoài ra, Tô Du Du trong đội anh là bạn của tôi." Quý Bất Tuyệt sợ hắn không tin, vội lật danh bạ trong điện thoại cho hắn xem.

Lâm Thần Dã gật đầu nói: "Cậu trực tiếp báo cáo với đội trưởng Vương đi."

"Quá tuyệt vời!" Quý Bất Tuyệt phấn khích nói: "Mọi người đều bảo tổ của đội trưởng Lâm rất khó vào, nhất định phải có năng lực vượt trội, như Tô Du Du là hệ khống chế - hệ hiếm nhất nên mới được nhận vào, còn bọn tôi hệ tấn công thì không có cửa! Không ngờ tôi cũng có thể vào được! Dư Vị, anh có nghe không?"

Dư Vị đang tập trung lái xe, vốn dĩ đã không vui vì bạn trai cứ mải nói chuyện với anh em tốt của mình, bây giờ bạn trai cuối cùng cũng quay sang nói chuyện với mình, nhưng chủ đề vẫn là anh em tốt của mình, nhất thời thấy hơi tủi thân: "Tiểu Quý, em thật sự yêu anh sao?"

"Yêu chứ, em yêu anh nhất luôn." Quý Bất Tuyệt nghiêng người hôn lên má Dư Vị một cái.

Lâm Thần Dã nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn không nên ngồi trên xe mà nên chui xuống gầm xe.

May mà sự tra tấn đối với chó độc thân này cũng không kéo dài quá lâu, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Nhìn khách sạn sang trọng như tòa lâu đài, giữa đường trải thảm đỏ, trong bồn hoa trồng đầy hoa hồng tươi vừa được thay mới không lâu.

Nếu không phải trên nóc nhà có bốn chữ "Khách Sạn Mộng Ảo", Lâm Thần Dã còn tưởng Dư Vị lái xe vào lâu đài của công chúa trong truyện cổ tích.

Quý Bất Tuyệt cũng kinh ngạc hỏi: "Tiểu Ngư, anh chắc chắn là chỗ này không?"

Dư Vị lại nhìn bản đồ một lần nữa, gật đầu chắc nịch.

Trong ấn tượng của hắn, Lục Tê Nhiên chưa từng đặt bàn ở khách sạn cao cấp thế này, Lâm Thần Dã bình thường ăn uống khá giản dị, cũng không muốn Lục Tê Nhiên lãng phí tiền bạc.

Hắn theo nhân viên phục vụ lên tầng thượng của khách sạn, cả một tầng được bao trọn, thang máy mở ra, trước mắt là sàn nhà trải đầy cánh hoa cùng những quả bóng bay lơ lửng giữa không trung.

Thảm đỏ uốn lượn dẫn vào bên trong, Lục Tê Nhiên đang ngồi trước bàn ăn, vẫy tay gọi hắn.

Sang trọng thế này? Lại là xem mắt à? Gọi hắn tới làm quân sư?

Lâm Thần Dã ngồi xuống, có chút ngơ ngác nhìn chằm chằm Lục Tê Nhiên.

Lục Tê Nhiên lại mỉm cười nói: "Hôm nay là một ngày đặc biệt nên muốn làm cho long trọng một chút."

Đây không chỉ là long trọng mà là xa hoa.

Món đồ uống được đưa lên, Lâm Thần Dã uống một ngụm mà không nhận ra đó là gì, vị vừa đắng vừa chát, lại còn hơi kỳ quái.

Có lẽ dạ dày của hắn không quen với những thứ quá sang chảnh.

Món ăn lần lượt được bày lên bàn, gần kết thúc bữa ăn, Lục Tê Nhiên nói: "Chờ chút nữa, có chuyện tôi muốn bàn với cậu."

Dư Vị rất biết ý, lập tức lên tiếng: "Chút nữa tôi và Tiểu Quý ra ngoài mua đồ, đúng không, Tiểu Quý?"

"Đúng, mua đồ!" Quý Bất Tuyệt đáp xong, hai người đồng loạt nháy mắt với Lâm Thần Dã.

Vừa ăn xong cơm trưa, Dư Vị và Quý Bất Tuyệt liền chạy mất, để lại Lâm Thần Dã và Lục Tê Nhiên ở lại một mình.

Lục Tê Nhiên dường như đang chuẩn bị tinh thần, lúc đầu còn hơi ngượng ngùng không biết mở lời thế nào, xoắn xuýt một hồi mới nói: "Tiểu Dã, tôi muốn cùng cậu kết hôn theo hợp đồng."

Kết hôn?!

Hai người bọn họ?!

Lâm Thần Dã nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Lục Tê Nhiên tiếp tục nói: "Ba mẹ tôi luôn ép tôi đi xem mắt, còn hối thúc tôi kết hôn, tôi không muốn kết hôn, suy nghĩ mãi mới nghĩ ra cách này. Nếu chúng ta kết hôn, thì có thể làm anh em tốt cả đời."

Kết hôn rồi mà vẫn làm anh em tốt?

Lâm Thần Dã không mấy hiểu được. Nhưng với Lâm Thần Dã* mà nói, có lẽ đây đã là một bước tiến rất lớn.

(*Raw là Lục Tê Nhiên, nhưng mình đọc theo context ở đây thì cảm thấy Lâm Thần Dã thì đúng hơn?)

Hắn vốn đang lo lắng sau này gặp mặt sẽ dễ xảy ra vấn đề hơn, kết hôn có lẽ là một cách hay. Sau khi kết hôn, tiếp xúc tất nhiên sẽ nhiều hơn, nhưng có thể lý giải là do ở bên nhau lâu nên ảnh hưởng của pheromone cũng sâu hơn.

Tuy nhiên, Lâm Thần Dã không muốn đồng ý ngay, nhìn Lục Tê Nhiên đang sốt ruột chờ câu trả lời, hắn đã từ chối một phần: "Tôi có nhu cầu si.nh lý, chúng ta không hợp để kết hôn."

Nghe vậy, Lục Tê Nhiên lại thở phào nhẹ nhõm, không để tâm mà nói: "Tôi có thể giúp cậu."

Lâm Thần Dã tò mò: "Giúp kiểu gì?"

Lục Tê Nhiên hạ giọng, chỉ đủ để hai người nghe thấy: "Vậy tay phải tôi dùng, tay trái để cho cậu dùng nhé?"

"..."

Lâm Thần Dã liếc nhìn hai tay của Lục Tê Nhiên.

Như vậy có vẻ vẫn chưa đủ, khác xa với tưởng tượng của hắn.

Lâm Thần Dã có chút tâm trạng.

Lục Tê Nhiên sợ hắn từ chối, tiếp tục ra giá: "Hoặc tôi có thể dùng dụng cụ giúp cậu."

Như vậy thì đúng là có chút thú vị.

Lâm Thần Dã tạm tha cho anh, gật đầu nói: "Được thôi, ai bảo chúng ta là anh em cơ chứ."

Lục Tê Nhiên như bỏ được gánh nặng, nói tiếp: "Phòng tân hôn tôi đã chọn ở giữa nơi làm việc của hai chúng ta, là một căn biệt thự cỡ trung, vị trí rất đẹp, có nhiều mảng xanh hoá, quan trọng nhất là giao thông thuận tiện. Tiểu Dã, nếu cậu thấy ổn, tôi sẽ bắt đầu trang trí ngay."

Lâm Thần Dã trước giờ không quan tâm mấy chuyện này, chỉ cần có chỗ ngủ là được.

Hắn nhìn quanh một chút, thấy khu này có đầy đủ siêu thị, tàu điện ngầm cũng gần, liền gật đầu: "Đừng tốn quá nhiều tiền, chỉ có hai chúng ta thôi, nhà lớn quá lại thấy trống trải."

Lục Tê Nhiên đồng ý, lập tức gửi bản thiết kế và sơ đồ cho thư ký Diệp.

Khi Dư Vị quay lại, phát hiện Lâm Thần Dã đang thất thần, còn Lục Tê Nhiên thì cúi đầu bận rộn, cậu ta vỗ nhẹ vào lưng Lâm Thần Dã hỏi: "Sao vậy? Hai người sao im lặng thế?"

"Bọn tôi đã đính hôn rồi." Lâm Thần Dã nói, "Tháng sau, ngày 19 tháng 9, nhớ đến uống rượu mừng."

"Cái gì!" Tiến triển nhanh vậy sao?! Cậu ta chỉ mới ra ngoài một chuyến mà tiến độ đột nhiên như bị kéo thanh tiến trình lên vèo một cái, trực tiếp vượt cua thần tốc, còn nhanh hơn cả cậu ta?

"Ừ hửm, lúc hai người ra ngoài mua đồ, anh ấy đã cầu hôn tôi rồi." Lâm Thần Dã cười cong mắt.

Dư Vị đương nhiên không tin, truy hỏi: "Nhẫn đâu? Ngay cả nhẫn cũng không có, cậu đã dễ dàng bị lừa thế sao?"

"Sao lại nói đội trưởng Lâm bị lừa chứ?!" Quý Bất Tuyệt có chút không hiểu.

Không phải nên là đội trưởng Lâm "lừa" ngài Lục sao?

Lâm Thần Dã ghé sát tai Quý Bất Tuyệt thì thầm: "Vì tôi là thụ mà."

"Cái gì!"

Lần này đến lượt Quý Bất Tuyệt kinh ngạc, cậu ta há hốc mồm, nhìn Lục Tê Nhiên với vẻ mặt không thể tin nổi.

Mạnh thật đấy! Hình mẫu lý tưởng của O! O bọn họ phải mạnh mẽ như thế này! Nhất định phải ngủ với một A đỉnh cấp như thế này!

Quý Bất Tuyệt đã đẩy thuyền cặp này, không được, chiều nay nhất định phải rủ Tô Du Du cùng "đẩy" mới được! Chỉ có đẩy cùng bạn thân mới vui!

Cậu ta nở một nụ cười hiền từ, hòa ái, nhưng hơi... bi.ến th.ái.

Lâm Thần Dã phản ứng lại, dùng chân trái mang giày thể thao trắng nhẹ nhàng đá vào ống quần tây của Lục Tê Nhiên, hỏi: "Tôi đồng ý kết hôn với cậu rồi, vậy nhẫn của tôi đâu?"

Lục Tê Nhiên đang bận rộn sắp xếp mọi việc, nghe vậy liền ngẩng đầu, ban đầu hơi mơ hồ, sau đó lập tức phản ứng lại: "Mua, nhất định phải mua, tôi sẽ mua cái tốt nhất cho cậu."

Lâm Thần Dã nhìn bộ dạng luống cuống của anh mà buồn cười: "Đẹp là được rồi."

Lục Tê Nhiên bắt đầu thiết kế nhẫn.

Anh vừa làm việc là dễ rơi vào trạng thái quên mình, điểm này Lâm Thần Dã luôn biết. Nhưng cũng chính lúc này anh nghiêm túc nhất lại rất có sức hút. Lâm Thần Dã thích nhìn Lục Tê Nhiên khi nghiêm túc.

Mỗi lần gặp chuyện khó, đôi lông mày cong đẹp đẽ của anh sẽ nhíu lại, khiến ngũ quan càng thêm sắc nét, đuôi mắt hơi nhướng lên, mang theo một loại hấp dẫn khó tả.

Lâm Thần Dã vừa ăn vừa nhìn Lục Tê Nhiên.

Hai người họ dường như tạo ra một kết giới riêng biệt.

Vì buổi chiều còn phải đi làm, Quý Bất Tuyệt được Dư Vị đưa về Cục Liên Minh, nhưng khi rời đi cậu ta vẫn lưu luyến không rời, mắt cứ dán chặt vào hai người kia.

Tương lai thật tràn đầy hy vọng, được vào tổ của đội trưởng Lâm đúng là quá tuyệt, cậu ta thật sự quá hạnh phúc!

Dư Vị thấy mà ghen tị, nửa ôm lấy bạn trai, nhét người vào trong xe.

Không được, cứ thế này không ổn, Tiểu Quý quan tâm quá nhiều người rồi, mình nhất định phải nghĩ cách!

Thế là suốt dọc đường, ai nấy đều đang ấp ủ một cơn bão trong lòng, mỗi người chìm vào thế giới riêng của mình.

*

Chờ đến khi Lục Tê Nhiên hoàn thành công việc, trời đã tối đen.

Anh giống như lúc bận rộn làm việc thường ngày, hoàn toàn chìm đắm vào đó.

Không biết tại sao, rõ ràng Tiểu Dã vẫn là anh em tốt của anh, chẳng qua chỉ là thêm một tầng quan hệ nhưng mỗi lần ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt mang ý cười của Tiểu Dã, tim anh lại bắt đầu đập nhanh, đầu lưỡi cũng trở nên vụng về.

"Đ... Đói không?"

Lâm Thần Dã liếc đồng hồ trên cổ tay, "Cũng không còn sớm nữa. Đúng là cậu rất hợp làm việc, nếu trên đời toàn là ông chủ như cậu, chắc nền kinh tế thế giới tăng trưởng thêm 5% mất."

"Tôi sai rồi." Lục Tê Nhiên ngoan ngoãn cúi đầu, tự động nhập vai người đàn ông sợ vợ, "Tôi dẫn cậu đi ăn đồ ngon nhé. Nhẫn của chúng ta tôi đã đưa bản vẽ cho bên chế tác rồi, tháng sau có thể lấy được."

"Đồ ngon thì thôi đi, về nhà đi, mai tôi còn phải đi làm." Lâm Thần Dã mở dự báo thời tiết cho anh xem, "Tối nay sẽ có mưa axit, đã có thông báo tránh nguy hiểm rồi."

Mỗi lần có mưa axit, tất cả cây cối, hoa cỏ trong thành phố đều sẽ được đưa vào lồng kính đặc chế. Những thiết bị bảo vệ này được thiết kế theo từng bồn hoa hay cả khu rừng, ngay cả bên ngoài khu vực nội thành cũng có.

Đây là công trình kéo dài hàng trăm năm, là biện pháp mà con người thực hiện để bảo vệ Trái Đất, khôi phục hệ sinh thái.

Sau khi môi trường bị tàn phá hàng trăm năm, gần như toàn bộ công nghệ đều tập trung vào bảo vệ hành tinh, các lĩnh vực khác bị đình trệ. Miễn là dự án bảo vệ có ý nghĩa, đóng góp lớn cho sự phục hồi hệ sinh thái tương lai thì sẽ luôn có người sẵn sàng đầu tư thực hiện.

Dù không phải tất cả, nhưng phần lớn những người sống trên mảnh đất này đều yêu quý Trái Đất.

Như tập đoàn Lục thị, mỗi năm dành 60% lợi nhuận để làm từ thiện.

Nghe nói Lục Tê Nhiên còn chi nhiều hơn, gần 80%, vì vậy Lục thị trở thành đối tượng được bảo vệ ở mỗi thành phố.

Dù sao thì ai mà chẳng muốn bảo vệ Thần Tài của mình.

Trời tối đen như mực, sấm chớp vang dội, mây đen ùn ùn kéo đến.

Lục Tê Nhiên đóng laptop, gọi thêm vài món, "Sắp mưa rồi, tôi không bảo chú Lưu nấu cơm nữa, chúng ta gói đồ mang về ăn."

"Về nhà cậu?" Lâm Thần Dã đang chọn bia yêu thích.

"Ừ, lần này về nhà tôi." Lâm Thần Dã chọn xong, Lục Tê Nhiên đứng phía sau cầm giúp, cả hai phối hợp rất ăn ý.

Thực ra trong tủ lạnh ở nhà còn đồ ăn, nhưng Lục Tê Nhiên nấu không ngon, Tiểu Dã cũng chỉ biết nấu mì. Nghĩ đến mấy món ăn sẵn trong tủ với hương liệu hóa học nồng nặc, anh dứt khoát mua đồ mang về ăn.

Biết chắc Tiểu Dã sẽ thấy quán này đắt, anh tiện tay chọn vài món rồi dẫn người xuống lầu. Khi đi ngang qua một cửa hàng, Lâm Thần Dã nhìn thấy mấy gói sợi cay yêu thích bên trong, tiện tay mua hơn chục gói.

Hắn ngồi ghế phụ ăn sợi cay, Lục Tê Nhiên ngồi ghế lái tập trung lái xe.

Hôm nay thư ký Diệp được nghỉ phép về nhà, trời mưa nguy hiểm nên anh cũng bảo tài xế về trước.

Trên con đường vắng lặng chỉ còn lại một người ăn sợi cay và một người lái xe.

Lâm Thần Dã ngước nhìn bầu trời: "Ngày mai mà còn mưa thì tôi khỏi phải đi làm rồi."

Mưa axit có tính ăn mòn, mỗi khi trời mưa, mọi người gần như đều ở yên trong nhà. Chính phủ cũng có thông báo ngày mưa không cần đi làm.

Những ngày như vậy, trung tâm thương mại đóng cửa, đường phố vắng tanh nên gần như không có vụ án nào xảy ra. Dù có, trừ phi là tình huống cực kỳ khẩn cấp, còn lại đều đợi hết mưa mới giải quyết.

Trời mưa là hắn có thể ở bên Lục Tê Nhiên thêm vài ngày.

Hắn biết vì sao Lục Tê Nhiên lại đột nhiên muốn kết hôn với mình.

Gần đây, vì pheromone của mình nên hắn cố tình lạnh nhạt với anh. Nhiều năm bên nhau như hình với bóng, giờ đột nhiên bị đối xử lạnh lùng, chắc chắn Tiểu Lộc rất khó chịu.

Nhưng Tiểu Lộc chưa bao giờ hỏi hắn, ngược lại chỉ không ngừng tìm vấn đề trên chính mình. Hơn nữa, còn nhanh hơn hắn một bước nghĩ ra cách giải quyết.

Tại sao không để pheromone gắn kết sâu hơn nữa? Gặp nhau là hòa quyện, quấn lấy nhau không rời, rồi như uống phải xuân dược mà mất hết lý trí.

Nấu gạo sống thành cơm thêm vài lần, có khi Lục Tê Nhiên sẽ thông suốt.

Khi về đến nhà, mười mấy gói sợi cay đã bị Lâm Thần Dã xử sạch.

Lục Tê Nhiên lấy sữa từ tủ lạnh đưa hắn: "Cẩn thận đau dạ dày."

Lâm Thần Dã quen tay cắm ống hút uống một ngụm, "Hôm nay tôi ngủ chung giường với cậu."

"Được." Ngoài mặt Lục Tê Nhiên bình tĩnh nhưng trong lòng đã nổ tung hoa.

Quả nhiên, mối quan hệ của họ lại trở nên tốt đẹp.

Sau khi ăn xong, cả hai làm việc một chút rồi chuẩn bị đi tắm rồi đi ngủ.

Lục Tê Nhiên tắm rất nhanh, anh đã lên giường nằm, nhìn Lâm Thần Dã bước vào phòng tắm rồi lại nhìn hắn bước ra.

Hôm nay hắn có vẻ cực kỳ căng thẳng, giữa chiếc giường rộng hai mét gần như vẫn có thể nằm thêm hai người.

Lục Tê Nhiên nhích lại gần, suýt nữa đẩy Lâm Thần Dã rớt xuống giường.

Mùi pheromone còn sót lại trong phòng tắm sau khi Lục Tê Nhiên tắm xong khiến Lâm Thần Dã vừa đi vào lập tức có phản ứng. Đến khi hắn xử lý xong, lên giường nằm, lại lần nữa bị pheromone bao vây đến mức dựng cờ.

Xong rồi, hắn bắt đầu hối hận vì đã đồng ý chuyện này.

Lục Tê Nhiên nhìn hắn một lúc, bỗng dưng không nhích lại gần nữa, mà trực tiếp kéo chăn ra.

"Sao dạo này tôi cứ cảm thấy pheromone của cậu thơm hơn trước nhỉ?"

Lâm Thần Dã thấy anh cũng có phản ứng, nhưng không ngờ anh lại thẳng thắn như thế.

"Tiểu Dã, cậu thấy không, tôi cũng có nhu cầu s.inh lý, chúng ta kết hôn đúng là quá hợp lý!"

Lâm Thần Dã bật cười trước câu nói ngốc nghếch của anh.

Lục Tê Nhiên đúng là quá cố chấp để được làm anh em với hắn.

Lâm Thần Dã đột nhiên cảm thấy trước kia mình đã quá kiểu cách.

Thế nên khi Lục Tê Nhiên tiến lại gần, nhẹ giọng nói "Tôi giúp cậu nhé."

Hắn chẳng suy nghĩ gì, buột miệng đáp: "Được, cậu giúp tôi đi."

---Tác giả có lời muốn nói---

[Chống cằm] [Chống cằm] [Chống cằm] Thật ra tôi muốn viết cả quá trình cho mọi người xem mà.

---Editor có lời muốn nói---

Đấy, bỏ 1 giấc ngủ trưa nhận lại cái gì đây, trách ai trách tôi chỉ làm truyện Tấn Giang vì không quen thuộc các diễn đàn khác, không có tài khoản...